Selina đột nhiên nhắc nhở: "Khoảng ba cây số phía trước, phát hiện một đội xe, tổng cộng có năm chiếc bán tải, có khoảng trên ba mươi người."
Luke ừ một tiếng, tiếp tục đi tới.
Selina: "Tito đã chạm mặt với đội xe kia. Gã ta cũng không ngừng lại, tại tiếp tục chạy trốn, đội xe đâng ngăn cản bọn Martin. Bọn Martin bị cản lại rồi, bọn họ đang bắn nhau."
Luke nghe ngoài cửa sổ xe truyền tới tiếng súng dày đặc, thuận miệng nói: "Martin và Roger còn tốt chứ?"
Selina: "Đoán chừng là có chút không ổn, tần suất bắn của bọn họ quá thấp."
Trong đầu Luke hơi xoay chuyển một chút, đại khái đã hiểu ra.
Hai người đuổi theo quá gấp, cũng không bổ sung được bao nhiêu vũ khí đạn dược, mà đạn dược Martin chuẩn bị trước đó hẳn là đã tiêu hao kha khá ở trong trận chiến bên trong trang viên kia rồi.
Tiểu đội bảo tiêu đi theo Tito kia, xác thực là cũng không cần dùng quá nhiều đạn dược.
Nhưng viện binh của Tito lại xuất hiện một lần nữa, số lượng còn nhiều tới mức làm người ta phải đau đầu, Martin đã rơi vào tình huống hơi khó xử.
Luke vừa nghĩ, vừa tắt đèn xe đi: "Chỉnh một chiếc máy bay không người lái, trinh sát con đường phía trước cho tôi, tôi muốn từ bên cạnh đi vòng qua."
Selina cực nhanh thao tác một lát, đưa tablet đến trước mặt hắn: "Con đường an toàn đại khái là như thế này."
Ánh mắt của Luke hơi hơi di chuyển xuống, nhìn con đường được màu đỏ đánh dấu ra bên trên tablet trước mặt, trong đầu cực nhanh tính toán, miệng nói: "Lát nữa tôi sẽ ghé qua chỗ bọn Martin một chút, cô ném túi vũ khí đạn dược ở chỗ ngồi phía sau cho bọn họ."
Selina thu hồi tablet, thò người về ghế phía sau kéo cái bọc lớn kia lại.
Đây là một mớ vũ khí mà vừa rồi Luke tiện tay tịch thu được, vẫn không dùng nên mang đi theo.
Dù sao thì hắn có không gian trữ vật, cho tới bây giờ đều không lo đạn dược quá ít.
Selina kéo ba lô tới, lại một lần nữa hạ thấp thành ghế, nửa nằm đặt ba lô lên trên đùi.
Lúc này, cửa sổ xe bên phía tay lái phụ cũng đã hoàn toàn rộng mở.
Miệng Luke đã bắt đầu đếm ngược: "Ba... Hai... Một!"
Động tác của Selina hoàn toàn theo khẩu lệnh của hắn, ba thì nâng túi lên, hai đưa ra ngoài cửa sổ, đếm tới một thì ném cái túi ra.
Mà Martin và Roger lại bị dọa tới mức sau lưng đổ mồ hôi lạnh.
Lúc Luke lái xe xông lên, Martin đã phát hiện ra, nhưng ông ta mới vừa bắn trống băng đạn trong tay.
Roger cũng đang ẩn trốn đằng sau một tảng đá cách đó bảy tám mét, ông ta cũng chỉ còn mấy phát đạn, căn bản là không dám nổ súng bậy.
Đây không phải là phim truyền hình, trong đêm tối dùng súng lục bắn ô-tô đang lao vùn vụt, tỉ lệ chính xác sẽ thấp đến mức đáng sợ.
Ngay sau đó, chiếc xe bán tải Ford không bật đèn này chỉ cách Roger 5m vọt qua, từ bên trong tay lái phụ có một đống gì đó đen sì bị ném ra, vừa vặn rơi xuống bên cạnh chỉ cách Roger khoảng 2m.
Lông tơ trên người hai người dựng thẳng, đột nhiên lại ngẩn người.
Tình huống này cũng không thích hợp a.
Ném ra một đống đồ vật lớn như vậy, nếu là lựu đạn thì cũng quá không hợp thói thường, mắc bệnh tâm thần mới dùng lựu đạn lớn như vậy.
Chiếc xe bán tải Ford không hề dừng lại, sau khi ném túi xong, kéo ra một đường vòng cung, rẽ sang bên cạnh phòng tuyến đội xe bảo tiêu của Tito ở cách đó không xa.
Martin và Roger lập tức hiểu ra, chiếc xe bán tải Ford này không phải là người của Tito, nếu không nó dừng ở phía sau, trước sau giáp công cùng với đoàn xe phía trước bọn họ mới là lựa chọn tốt nhất.
Quả nhiên, chiếc xe bán tải Ford kia sau khi lái xuống khu đất hoang quanh co khúc khuỷu ở bên dưới đường cái, bỗng nhiên tăng tốc xông lên một sườn đất thấp sau đó bay vọt.
Trong lúc xe bán tải bay lên, tay trái của Luke cũng đồng thời cầm một khẩu Glock nhặt được, họng súng nhô ra ngoài cửa sổ xe.
Ba ba ba ba ba ba!
Tiếng súng dày đặc liên tục vang lên, năm người trong đội xe bảo tiêu đột nhiên kêu thảm ngã xuống đất.
Xe bán tải rơi xuống đất, cổ tay của Luke cũng vung ra sau xe, phát động xạ kích đường vòng cung.
Ba! Ba!
Lại thêm hai tên bảo tiêu nữa ngã xuống.
Tiện tay ném khẩu Glock trong tay đi, Luke thu tay bên ngoài cửa sổ lại, vội vã chạy đi.
Martin ở đối diện trợn mắt há hốc miệng nhìn: "Holyshxt! Đây là loại kỹ thuật bắn gì đây?"
Từ lúc xe bán tải bay lên không trung đến lúc rơi xuống đất, cũng không tới hai giây.
Ở trong khoảnh khắc ngắn ngủi này, trong đêm tối, người điều khiển xe bán tải bắn liên tiếp tám phát súng, bắn trúng bảy tên bảo tiêu trong đội xe tản mát ở các nơi.
Chơi game cũng không thể có kiểu gian lận như thế được!
Không đề cập tới chuyện khác, chỉ nói tới bảy tám chục phát đạn do Roger bắn ra đêm nay, bắn trúng còn chưa tới năm tên địch.
Tỷ lệ như của Roger, đã là trình độ khá trong số những cảnh sát ở Los Angeles.
Trình độ bắn trung bình của cảnh sát nước Mỹ như thế nào? Theo tư liệu nào đó cho thấy, bên trong những trận đấu súng với nghi phạm, tỉ lệ chính xác của cảnh sát nước Mỹ dùng súng lục ở trong khoảng cách 10m đại khái là 30%.
Cho nên, bên trong hệ thống cảnh sát một mực vẫn có lời hô hào, yêu cầu cảnh sát phải luyện tập xạ kích mang tính chỉ hướng ở cự ly gần nhiều hơn, giảm bớt xạ kích nhắm chuẩn, dù sao nhắm chuẩn thì cũng chỉ có tỉ lệ chính xác là 30%, không có khác biệt gì lớn so với không nhắm chuẩn.
Mà vừa rồi người điều khiển xe bán tải lúc đang bay ở trên không trung, trong hai giây bắn tám phát trúng bảy, kỹ thuật bắn này ngay cả Martin cũng là lần thứ nhất được tận mắt chứng kiến.
Roger ở bên kia lại dứt khoát hơn nhiều.
Ông ta là người già, thị lực không được tốt cho lắm.
Sau khi đám bảo tiêu đối diện bị người điều khiển xe kia chạy qua bắn chết bảy tên, ông ta lập tức kéo cái túi lớn từ trên xe ném xuống kia tới.
Sờ một cái, trong lòng ông ta lập tức vui mừng, kéo khóa ra không nhịn được lập tức cười lên ha hả.
Martin hoàn hồn: "Ông sao thế?" Nói xong ông ta khoát tay, tiếp lấy một khẩu AK vừa bay tới, lại dùng một cánh tay khác đón lấy hai băng đạn được lần lượt ném đến.
Roger: "Trong túi bọn họ ném xuống đều là vũ khí đạn dược, rất nhiều." Nói xong ông ta nâng khẩu AK trong tay lên, kéo nòng, răng rắc một tiếng lên đạn xong.
"Surprise! Holy Fuck!" Trong miệng ông ta không nhịn được đều buột ra lời nói tục, AK trong tay phanh phanh phanh điên cuồng quét một trận.
Martin nghẹn họng nhìn trân trối, trán nổi gân xanh: "Roger, ông không dùng AK bao lâu rồi?"
Roger lúng túng ngồi xổm xuống, tránh né làn mưa đạn từ phía đối diện bay tới: "Ha ha, cũng mới... uhm, tôi là thám tử, chưa bao giờ dùng AK."
Lúc nói lời này, ông ta cũng hơi chột dạ.
Trên thực tế, ngay cả M4A1 bên trong xe đều đã rất lâu rồi không sờ qua.
Như lời ông ta nói, ông ta là thám tử, không phải là cảnh sát đặc nhiệm, súng tiểu liên súng trường đều không phải là vũ khí chính của ông ta.
Nếu như ông ta có thể dùng tốt súng tiểu liên, súng trường, vậy còn cần SWAT (Cảnh sát đặc nhiệm) làm gì!
Martin trợn mắt một cái, đột nhiên thò người giơ súng.
Phanh phanh! Phanh phanh!
Hai tên bảo tiêu đang nổ súng về phía Roger kêu thảm ngã xuống.
Martin: "Cho nên, đùng nên chụp lấy cò súng là không buông tay? Trình độ ghìm súng của ông còn chưa đủ."
Sắc mặt của Roger biến thành màu đen, không thể phản bác.
Ở phía trước hai người, xe bán tải của Luke đã lại một lần nữa vòng lên trên đường cái, tiếp tục lao vùn vụt về phía trước.
Selina: "Khoảng hai cây số phía trước, có kiến trúc và ánh đèn. Xung quanh còn có mảng lớn cây trồng, có thể là khu trồng trọt kia của Tito."
Luke híp mắt, thông qua kính chắn gió nhìn về phía trước.
Thị lực nhạy bén của hắn cũng có thể mơ hồ thấy một chút ánh đèn.
Miệng của Selina vẫn không ngừng: "Bọn họ có bố trí phòng tuyến ở xung quanh kiến trúc, tương đối chính quy. Có tháp canh và... Ách, tháp súng máy?"
Luke cười ra thành tiếng: "Chuyên nghiệp như vậy à?"
Selina cẩn thận nhìn hình ảnh ở bên trên tablet, một lát sau gật đầu xác nhận: "Thật sự là tháp súng máy, hơn nữa còn là hai cái, đều ở bên trên tháp nhỏ ở dải đất trung tâm khu kiến trúc, có thể bao trùm toàn bộ khu kiến trúc."