Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 483: CHƯƠNG 483: BÍ MẬT LẺN VÀO

Luke cũng không quá mức để ý.

Đám con buôn Mexico làm dược phẩm vi phạm lệnh cấm huênh hoang tới cỡ nào?

Ở kiếp trước vào năm 2018, nhân viên vũ trang của đám băng đảng con buôn ở Mexico còn nhiều hơn cả quân đội của Mexico. Cũng có tin tức báo cáo, quân đội của Mexico thu được vũ khí của một đám con buôn, súng trường có hơn mười ngàn, trên trăm súng máy, RPG cũng có mấy chục khẩu.

Có thể nói, mấy băng đảng con buôn lớn nhất ở Mexico hoàn toàn có năng lực phát động một trận chiến tranh cỡ nhỏ.

Mà ở trong kiếp trước, bọn họ thật sự đánh với phe chính quyền Mexico, hai bên đánh nhau 10 năm, đám băng đảng con buôn còn càng đánh càng mạnh.

Ở những địa phương cục bộ, bọn họ thậm chí còn bắt đầu tiến hành quản lý đối với dân chúng ở tầng dưới chót, hoàn toàn thay thế chính phủ Mexico, trở thành thế lực quản lý chính.

Bây giờ, Luke đối với tình hình ở khu căn cứ trồng trọt này, cũng đã có chuẩn bị tâm lý.

Chỉ cần không có một chiếc xe bọc thép tự nhiên ở đâu chui ra là được!

Chiếc xe của Tito đã đi vào bên trong khu kiến trúc giống như công sự kia, hàng loạt thủ vệ cũng bắt đầu có hành động.

Nhưng mà, người bên trong cũng không đi ra, mà chỉ canh giữ ở từng vị trí then chốt trong khu kiến trúc, ra vẻ như tử thủ vậy.

"Tên Tito này, không cần phải nhát gan như vậy chứ?" Luke bất mãn phàn nàn: "Đội ngũ ở đây cũng có tới ba trăm người, còn không dám kéo ra đánh một trận với hai người bọn Martin sao?"

Selina ngạc nhiên: "Chúng ta không tính à?"

"Gã cũng không biết tới sự tồn tại của chúng ta, sao phải sợ chúng ta?" Luke giống như là chuyện đương nhiên nói.

Selina im lặng: Nói giống như là vừa rồi cậu không ra tay vậy.

"Được rồi, đừng chỉ nói chuyện, làm sao bây giờ?" Cô ta hỏi.

Luke dừng xe, đánh giá hình ảnh theo dõi, suy nghĩ.

Trình độ bố trí trong cứ điểm này của Tito còn cao hơn trang viên kia nhiều.

Đương nhiên, nơi này là nguồn sản xuất hàng của gã, được coi trọng cũng tuyệt đối là chuyện hợp lý.

Khả năng càng lớn hơn, là do cân nhắc đến việc phải đối phó với sự tấn công của quân đội Mexico vào khu trồng trọt này, mới bố trí thành như thế này.

Nghiên cứu cái cứ điểm này một lát, hắn mở miệng nói: "Theo quy củ cũ, cô cung cấp tình báo tiếp viện cho tôi, tôi lẻn vào trong."

Lần này Selina không nhịn được đưa ra ý kiến phản đối: "Ở trong đó có tới vài trăm người! Lần này còn không có Martin và Roger."

Luke cười hắc hắc: "Tin tưởng tôi đi, không sao đâu."

Bọn Martin không đến, điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy của hắn sẽ càng nhiều.

Bây giờ hắn có thể xin nghỉ phép dễ dàng sao? Không một lần kiếm đủ vốn, mấy ngày nghỉ này cũng sẽ không thu được gì.

Selina nhíu mày, cuối cùng cũng không phản đối nữa.

Trong hai người, cho tới bây giờ Luke vẫn luôn là người quyết định, vẫn chưa bao giờ thay đổi.

"Cậu... Sẽ không học Martin đấy chứ?" Cô ta không nhịn được vẫn cất tiếng nhắc nhở một câu.

Luke cười xuống xe: "Nghĩ gì thế? Tôi là người lỗ mãng như thế à!"

Selina rất muốn nói "Cậu chính là người như thế", nhưng vẫn nhịn xuống: "Cẩn thận một chút, chớ mạo hiểm."

Luke gật đầu: "Cô cũng thế, đừng bị người khác mò được vị trí của cô." Nói xong, hắn chạy chậm tiến về phía trước.

"Bố trí nhân thủ của bọn họ ở mỗi phương hướng đều không khác nhau là mấy, thế nhưng ở cửa vào hướng ba và chín giờ có nhiều kiến trúc hơn một chút." Trong tai nghe vang lên giọng nói của Selina.

Đương nhiên là Luke cũng chú ý tới điều này.

Phòng ngự của cứ điểm này tốt hơn bên trang viên, nhưng cũng chỉ là tốt hơn trang viên mà thôi.

Bố trí có chuyên nghiệp hơn nữa, cũng cần phải có đầy đủ người chuyên nghiệp để thi hành.

Những thủ hạ này của Tito, hiển nhiên là trình độ còn không cao tới mức như vậy.

Huống hồ, phòng ngự của cứ điểm cũng không phải là nhằm vào chiến đấu đặc chủng, có không ít lỗ thủng, đối với loại người siêu phàm như Luke mà nói, khe hở trong đó có cả bó lớn.

Hai tay và mũi chân của hắn nhanh chóng luân phiên phát lực, bò qua một rãnh nước cạn, lực lượng và phản ứng mạnh mẽ cho phép hắn không cần phải bò sát trên mặt bùn nhão nước bẩn kia giống như binh lính bình thường để tiến lên.

Chút nữa hắn còn muốn ngồi xe, cũng không muốn mình bị dính bẩn khắp người.

Vượt qua khe nước dài hơn 20m cũng chỉ dùng hai giây, Luke đã vượt qua khu vực không có vật che chắn bên ngoài cứ điểm, đi tới chỗ một bức tường thấp làm bằng ván gỗ.

"Nóc nhà bên trái phía trước cậu có hai tên địch, chỗ rẽ bên phải có một chiếc xe bán tải có lắp ụ súng máy." Trong tai nghe của Luke truyền tới tiếng nhắc nhở.

Hắn khom người, từ từ tiến lên, lách qua phạm vi tầm mắt của hai người trên nóc nhà.

Tìm được cửa sau vào căn nhà, hắn nhẹ nhàng dùng sức, chậm chạp mà im lặng kéo nó ra.

Trong phòng không có ai cả.

Hắn vượt qua căn phòng, đi đến phía trước cửa sổ, hơi hơi ló đầu ra ngó một cái, đánh giá hoàn cảnh và số lượng người bên trong cứ điểm.

Theo mắt thường nhìn thấy, thiết trí phòng ngự ở nơi này lại càng thêm trực quan, chỉ cần một chữ để mô tả—— nát.

Bản thân người thiết trí phòng ngự nơi này cũng có trình độ không thấp, nhưng không chống cự nổi người chấp hành là một đám nhân viên vũ trang có trình độ nghiệp dư.

Ăn bớt ăn xén nguyên vật liệu, công việc được phân công thì làm ứng phó, để trận địa phòng ngự vốn nên đạt mức chấp nhận được này vô cùng thê thảm.

Tito - Flores thật đúng là một vị đại ca "chỉ dùng người mình biết".

Thế nhưng suy nghĩ kỹ một chút, lúc này băng đảng con buôn ở Mexico còn chưa hấp thu được nhiều nhân viên từ quân đội cảnh sát của Mexico, sức chiến đấu kém một chút cũng là chuyện có thể hiểu được.

Luke nhìn trong chốc lát, lại tiếp tục hành động.

Những tên thủ vệ bại lộ ở ngoài sáng kia thì hắn còn không thể động vào, động vào sẽ đánh động kẻ địch biết có người chui vào.

Hắn để mắt tới, là mấy người đang vận chuyển đồ vật trong kiến trúc ở sau lưng không xa.

Khác hơn những căn phòng khác làm bằng ván gỗ, đó là một tòa kiến trúc bằng xi măng, mà năm sáu người kia lại đang từ bên trong dời ra ngoài mấy món đồ vừa cứng vừa đen vừa dài vừa dày.

RPG-7.

Đây là loại hỏa lực nặng kinh điển mà vũ trang tư nhân thích áp dụng nhất, giá cả rẻ số lượng lại đầy đủ, cũng dễ dàng cướp đoạt được.

Bên trong khứu giác linh mẫn của Luke, bên trong gian phòng sau lưng mấy người này, có mùi của lượng lớn dầu lau súng và thuốc súng, còn có những loại khác mùi pha tạp ở trong đó.

Điều này nói rõ, căn phòng kia là một cái kho quân dụng.

Nhưng mà, những người này có phải là quá nhát gan hay không?

Bề ngoài, bọn họ chỉ cần đối phó với hai người bọn Martin và Roger, bây giờ ngay cả RPG đều dời ra ngoài là sao?

Roger và Martin cũng không phải là lái xe bọc thép chạy đến.

Trong lòng Luke thầm mắng, cả người đã lặng lẽ tiến lên.

Áp sát bức tường sau tòa kiến trúc xi măng này, khứu giác linh mẫn của hắn đã xác định được đồ vật ở bên trong có rất nhiều, mấy tên kia chỉ mới vận chuyển ra một phần nhỏ, nhưng kiến trúc này chỉ có lối ra là nơi vận chuyển đồ vật phía trước.

Nhìn đám người kia đang liên tục không ngừng khuân đồ ra bên ngoài, hắn cũng thật sự là bất đắc dĩ: Bên ngoài chỉ có hai người tập kích, rốt cuộc là bọn bây muốn mang bao nhiêu vũ khí đạn dược ra ngoài đây?

Chỉ là đạn súng máy, hắn đã nhìn thấy những người này khiêng ra mấy hòm lớn, bên trong đều là thành phẩm đã gài vào dây đạn.

Tròng mắt của Luke chuyển động: Những dây đạn này, có vẻ như là rất không tệ a.

Lắp đạn 10 phút, vui vẻ mười giây, nói chính là súng máy.

Đây cũng là một trong các nguyên nhân để Luke muốn đi theo con đường này, mà không phải là đi theo con đường của xe phun nước—— lắp đạn thực sự là quá tốn thời gian.

Mấu chốt là, trước mắt hắn cũng không tìm thấy loại súng máy cần dùng để đối phó với kẻ địch như thế.

Còn may, sau khi hắn đợi khoảng hai phút, rốt cuộc đám người kia đã kết thúc công cuộc vận chuyển, có mấy người lái xe đưa đạn dược đi.

Ngay lúc mấy người kia lái ô-tô đi ra, Luke cũng đồng thời từ bên hông nhà lắc mình một cái, đi vào bên trong gian phòng xi măng này.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!