Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 484: CHƯƠNG 484: TRÒ HAY BẮT ĐẦU, LỰU ĐẠN 80

Bên trong kho quân dụng vẫn còn người ở trong, nhưng chỉ có hai người.

Bọn chúng đang dưa lưng về phía cửa ra vào sắp xếp đạn dược trang bị, cũng không phát hiện ra Luke đi vào.

Nơi này là khu vực hạch tâm của cứ điểm, xung quanh đều là người của bọn họ, bọn họ căn bản là không nghĩ tới chuyện lại có kẻ địch nào có thể chui vào.

Luke đi tới, gọn gàng cho sau ót mỗi tên một đấm.

Sau đó, hắn đi thẳng vào vấn đề.

Hắn chướng mắt với những viên đạn, những thứ này hắn đã cất chứa đầy đủ.

Hắn có chút động tâm với dây đạn đã sắp xếp gọn, nhưng cũng không cần thiết phải lấy ngay bây giờ.

Động tác trên hai tay của hắn nhanh chóng, mở nắp mấy cái hòm ra, sau khi xác nhận được trang bị trong đó lập tức thu cả hòm vào bên trong không gian trữ vật, sau đó là hai khẩu RPG và một loạt đầu đạn cũng không bỏ qua.

Hắn còn chưa từng mua thứ này, giống như là súng máy, là do tạm thời không dùng được.

Lúc này, đương nhiên là phải mượn gió bẻ măng rồi.

Hắn hành động tương đối nhanh chóng, cộng lại cũng không đến hai phút, đã lấy sạch sẽ những đồ vật mà mình nhìn trúng.

Lại nhét thi thể hai tên cướp vào hai cái hòm rỗng, đậy nắp lên, Luke còn chắc chắn đặt hai hòm đạn lên phía trên.

Trong thời gian ngắn, sẽ không có ai phát hiện ra thi thể của bọn họ, có thể để cho thời gian hành động của hắn càng dư dả hơn một chút.

Lặng lẽ chạy ra ngoài căn phòng xi măng này, hắn lẻn tới địa điểm đã sớm chọn trúng từ trước.

Nơi này chỉ là một tòa kiến trúc trong một quần thể ở hướng một giờ của cứ điểm, nó không có chỗ nào đặc biệt, nhìn vô cùng không đáng chú ý.

Tòa kiến trúc này không phải là nơi yếu điểm cần phòng thủ, cũng không phải là ở bên ngoài, vị trí hơi lệch về phía vạt đất trồng cần kia.

Sau khi đến nơi này, Luke ném phi tiêu dây ra, kéo một tên đứng cảnh giới ở ngoài nhà tới, tiện tay đập chết.

Sau đó hắn từ trong không gian trữ vật lấy nguyên vật liệu ra, tay chân cực nhanh chế tạo vũ khí tạm thời.

Đây là vật liệu mà hắn thuận tay lấy được ở trong trang viên lúc trước của Tito, bây giờ tiện thể lấy ra dùng.

Nguyên vật liệu đã có sẵn, rất nhanh hắn đã kết thúc việc chế tạo.

Luke nhét hơn nửa vũ khí tự chế trở về không gian trữ vật, còn dư lại hơn 10 món thì lại trực tiếp cầm ở trong tay, đi đến căn phòng sau lưng.

Nơi này là một điểm mù của cứ điểm, vốn là tên tội phạm vừa rồi thủ ở nơi này, bây giờ đương nhiên là không có ai.

Luke để một đống vũ khí tự chế trong tay xuống, sau đó hít một hơi, cầm lấy một món, nhổ móc kéo phía trên ra, đột nhiên ném ra bên ngoài.

Theo tần suất một giây hai món, hắn cực nhanh đã ném hơn 10 món vũ khí tự chế trước mặt ra ngoài.

Hắn dùng lực lượng cực lớn, hơn nữa độ cao ném ra vô cùng kinh người, vũ khí tự chế giống như tiên nữ tung hoa, vẽ ra một đường vòng cung, bay về từng mảnh đất trồng cần trước mặt.

Lúc Luke ném vũ khí tự chế ra, trong một dãy nhà ở rìa ngoài phía trước mặt hắn, một tên tội phạm cầm súng đứng cảnh giới đột nhiên cảm thấy có gì đó là lạ, theo bản năng ngẩng đầu lên nhìn: "Tại sao tôi lại có cảm giác, giống như là có thứ gì đó mới bay qua đỉnh đầu chúng ta nhỉ?"

Một tên tội phạm khác cũng quay ra nhìn ngó một chút: "Chỗ nào?"

Nhưng lúc này vũ khí tự chế đã tà tà bay qua đỉnh đầu bọn chúng bay về phía vạt đất trồng cần, sao bọn chúng có thể nhìn thấy được nữa.

Hai người vừa dứt lời, chỉ nghe thấy một tiếng vang lớn, món vũ khí tự chế thứ nhất vẫn còn ở trên không trung đã ầm vang nổ tung.

Vô số ánh lửa từ trung tâm vụ nổ bay ra, ở trên không trung dội xuống một cơn mưa lửa, bay lả tả bao phủ phạm vi hơn 10m.

Sau đó chính là các vụ nổ liên tục và từng cơn mưa ngọn lửa, nhanh chóng lan tràn ở trên không bên trên nông trường cần ở bên ngoài cứ điểm.

Hai tên cướp trợn mắt há hốc miệng.

Bên trong cứ điểm, lúc tiếng nổ thứ nhất vang lên, tất cả mọi người không tự chủ được đều trở nên yên tĩnh.

Một lát sau, tất cả mọi người đều theo bản năng cất tiếng, có người đang hỏi thăm, có người thì lại kêu thét, bên trong cứ điểm đã ầm ĩ khắp chốn.

Tiếng Selina vang lên: "Bọn Martin đã giải quyết xong đám tội phạm chặn đường, đang tăng tốc chạy đến cứ điểm rồi."

Luke âm thầm cười trộm: Lần này, hẳn là Martin có cơ hội rồi.

Để Martin tấn công phòng tuyến hoàn chỉnh hơn ba trăm người, dù rằng phe đối thủ là một đám tuyển thủ nghiệp dư, đó cũng là muốn tự tìm chết.

Quân Mỹ chiến đấu ở hải ngoại thường xuyên nói một câu: Trong vòng 10' phút nổ súng, chúng ta chiếm cứ ưu thế tuyệt đối. Sau 10 phút, thì phải xem phe nào nhiều người hơn.

Ý tứ trong lời này rất rõ ràng, chính là ở trong chiến đấu, nếu như thiếu người thì trong thời gian dài sẽ vô cùng nguy hiểm.

Trong thời gian ngắn, hỏa lực và thực lực cá nhân có thể áp đảo ưu thế về nhân số.

Nhưng một lúc sau, đối mặt với kẻ địch liên tục không ngừng tràn ra, binh sĩ có tinh nhuệ hơn nữa cũng sẽ không chịu được.

Đương nhiên, lời này chủ yếu là chỉ những tiểu đội ra ngoài thi hành nhiệm vụ, ví dụ như Baghdad, ví dụ như Afghanistan.

Luke không bại lộ chui đi vào, cũng là vì gây ra hỗn loạn.

Thực lực của hắn bây giờ vượt xa người thường, nhưng nếu muốn thu thập tập đoàn tội phạm của Tito một cách dễ dàng, hắn cũng không thể khơi khơi đứng ra được.

Mấy trăm khẩu súng quét tới, cho dù hắn có năng lực tự lành sơ cấp và áo chống đạn, cũng sẽ rất đau.

Quả nhiên là Martin cũng không chịu từ bỏ việc báo thù, tiếp tục giết tới đây, như thế thì không gian cho Luke xoay xở sẽ càng lớn hơn.

Vừa suy nghĩ, hắn vừa lấy một hòm lựu đạn từ trong không gian trữ vật ra, cầm lấy một quả vào tay ước lượng: "Chờ bọn họ chạy đến bên ngoài cứ điểm, nhắc nhở khoảng cách và phạm vi cho tôi."

Selina: "Trong vòng một phút, bọn họ sẽ có thể đến lối vào gần cửa chính." Đây chính là thời gian giảm xóc, để hắn làm một chút chuẩn bị.

Một phút, rất nhanh đã hết.

"Bọn Martin dừng xe, tạm thời không thấy tiến lên." Selina nhắc nhở.

Luke cười hắc hắc: "Trò hay bắt đầu rồi."

Nói xong, hắn rút chốt bảo hiểm của lựu đạn, dùng sức ném tới vị trí cửa chính.

Sau cú ném đầu tiên này, động tác của hắn vẫn không hề dừng lại.

Theo tần suất một giây hai quả, hắn ném hết một hòm lựu đạn về từng vị trí đã sớm định sẵn ở gần cửa chính.

Ầm ầm ầm ầm ầm ầm!

80! 80! 80! 80! Luke không thể kìm lòng được âm thầm hô hoán.

Tiếng nổ liên tiếp vang lên, ánh lửa mảnh đạn bay khắp nơi, đám tội phạm tụ tập xung quanh cửa chính thương vong thảm trọng.

Giờ phút này Luke đã hóa thân thành súng phóng lựu đạn hình người, tinh chuẩn ném từng quả lựu đạn vào những địa điểm mà đám tội phạm đang tụ tập.

Bên trong cứ điểm, mảng lớn tiếng kêu đau đớn thảm thiết và tiếng kêu cứu vang lên.

Tội phạm bị nổ chết không ít, đám tội phạm bị nổ gần chết lại càng nhiều, thương thế nặng nề để bọn chúng chỉ có thể liều mạng kêu thảm, liều mạng xin viện trợ.

Bọn tội phạm ở bên trong cứ điểm đã rơi vào cảnh lo sợ không yên: Chẳng lẽ là chúng ta đã bị quân đội Mexico bao vây? Móa nó chứ đây chính là pháo kích mà!

Tần suất ném lựu đạn của Luke quá mức kinh người, hơn nữa độ chính xác không thấp, tiếng nổ vang ở các nơi phía trước cửa chính dường như là hợp thành một chuỗi.

Thanh thế kia quá mức doạ người, để đám tội phạm nghiệp dư này đều sinh ra ảo giác, giống như là bọn mình đã bị bao vây.

Luke cũng không thèm để ý tới những người này, diễn xuất của hắn chỉ vừa mới bắt đầu.

Một hơi ném ra hai mươi quả lựu đạn, hắn dù bận vẫn ung dung đánh giá động tĩnh ở bên trong cứ điểm.

Bây giờ, ở chỗ cửa trước có rất nhiều người đang rối loạn chạy nhanh, mặc dù chính bọn họ cũng không hiểu chính mình đang chạy vì cái gì.

Không ít nơi ở bên ngoài, đã có những tên tội phạm không nhịn được hướng ra bên ngoài cứ điểm nổ súng, hoàn toàn không phát hiện ra công kích vừa rồi là đến từ bên trong.

Luke rất nhanh đã dời lực chú ý từ cửa trước đi.

Đám người ở nơi đó đã bị nổ cho hồn vía lên mây, không có mấy người còn dám tụ tập ở cùng một chỗ nữa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!