Bên ngoài cứ điểm, Selina nhìn hình ảnh bên trên màn hình giám sát, nghẹn họng nhìn trân trối.
Nhiều lựu đạn như vậy, Luke làm như thế nào biến ra được?
Martin và Roger ở cửa trước cũng lộ ra vẻ mặt vô cùng ngơ ngác: Đây là có chuyện gì vậy? Chúng ta còn chưa thương lượng xong phương thức tấn công mà!
Trên thực tế, ở trên đường chạy tới, Roger đã kiên quyết phản đối Martin tấn công cứ điểm này.
Mặc dù ông ta đã già, nhưng cũng không bị mù.
Bên trong cứ điểm có nhiều tội phạm di chuyển như vậy, ông ta không cho rằng hai người phe mình có thể tấn công được.
Vừa rồi có thể còn sống từ trong trang viên đi ra, Roger cảm thấy đó đều là được Thượng Đế phù hộ.
Nhưng Martin vẫn không muốn từ bỏ, mối thù giết vợ giết con sao có thể để xuống dễ dàng như vậy được.
Trong lúc hai người đang nhỏ giọng tranh luận, tiếng nổ do Luke đốt cánh đồng cần lại vang lên.
Nhìn cảnh tượng mưa lửa hùng vĩ đang rơi xuống chỗ kia, Roger thì thào: "Sẽ không phải là máy bay không người lái của quân đội tấn công đấy chứ?"
Martin im lặng một lát, đánh vỡ suy đoán này của ông ta: "Máy bay không người lái cũng không có nhiều đạn dược như vậy, hơn nữa đó là lựu đạn!"
So với vị thám tử Roger thì Martin quá quen thuộc đối với các loại tiếng nổ, nghe xong đã biết đó là lựu đạn.
Nhưng thoáng chốc lại ném ra mấy chục quả lựu đạn, chẳng lẽ là bộ đội đặc chủng của Mexico cũng vừa vặn tấn công vào nơi này?
Bên trong cứ điểm, Luke đánh giá xung quanh cửa sau ở hướng mười hai giờ, hắn hắc hắc cười nhẹ, nắm lấy lựu đạn: "Tặng quà cho mỗi bên một lần, như thế mới công bằng nha."
Một lát sau, trong bầu trời đêm đen kịt, lựu đạn giống như đẻ trứng rơi vào trận địa chỗ cửa sau.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
80! 80! 80! 80! Luke tiếp tục thầm lẩm bẩm trong lòng.
Bọn tội phạm đã triệt để lộn xộn.
Đằng sau của là khu vực bọn chúng bố phòng rất cẩn thận, tối thiểu cũng có hơn một trăm người.
Hai lượt lựu đạn oanh tạc, gần một nửa người đã trực tiếp nằm xuống, những người còn dư lại cũng thất kinh.
"Bọn Martin cũng bắt đầu tấn công, bọn họ lựa chọn công tới hướng bảy giờ, chú ý không nên ngộ thương bọn họ." Nhắc nhở của Selina lần nữa truyền tới.
Cô ta nhìn gần phân nửa cứ điểm đã rơi vào trong bụi mù và ngọn lửa, cùng với mặt đất ở khu trồng cần bên ngoài bắt đầu có lửa lớn lan tràn ra, lại một lần nữa có nhận thức mới đối với lực phá hoại của Luke.
Selina cảm thấy, sở dĩ mình có loại nhầm lẫn này, khả năng rất lớn là bởi vì... Thám tử Los Angeles đi phá án cũng không cần dùng lựu đạn.
Liên tưởng đến lực lượng và thể năng giống như quái vật kia của Luke, cô ta cảm thấy kết cục của đám tội phạm bên trong cứ điểm này sợ rằng sẽ không quá tốt.
Quả nhiên, ngay lúc cô ta nghĩ như vậy lúc, rầm rầm rầm liên tục có tiếng nổ vang lên, dải đất trung tâm của cứ điểm lại bị mưa lựu đạn bao trùm.
Luke còn chuyên môn chọn hai quả lựu đạn loại dùng để đột kích ném vào trong tháp súng máy kia, tháp súng máy nhìn có vẻ uy vũ kia ngay lập tức đã bị nổ chia năm xẻ bảy.
Loại vũ khí hạng nặng dùng số lượng để tích tụ ra tỉ lệ chính xác này, hắn cũng phải cẩn thận, chịu một phát có lẽ là không chết được, nhưng tuyệt đối là sẽ bị trọng thương.
Giờ phút này, trừ hai bên trái phải ra, những nơi khác đều có tiếng kêu than dậy trời.
"Luke, tôi cảm thấy, có thể là Tito sắp chạy." Selina đột nhiên nói ra.
Luke im lặng: Lão già Tito này như thế nào lại chẳng có một chút gan dạ nào thế? Không thể kiên cường hơn một chút sao!
Hắn thuận miệng hỏi: "Hướng nào?"
Selina: "Hai chiếc xe của gã đang ở trên đường chính bên cạnh cậu không xa lái tới. Uhm, lựu đạn của cậu đoán chừng là không đối phó với gã được."
Luke: "A?"
Vừa nói chuyện với Selina, hắn vừa thò đầu ra nhìn về phái đường chính, lập tức nghẹn ngào mắng: "Có lầm hay không đấy! Tito thật sự có món đồ chơi này à?"
Selina: "Đúng vậy, trên chiếc xe bọc thép dẫn đầu, có hai khẩu súng máy. Tito đang ngồi trên chiếc Hummer bọc thép cải tiến ở phía sau, nó cũng có tháp súng máy, cậu có thể nhìn thấy mà? Tuyệt đối đừng giả vờ ngớ ngẩn."
Luke quả thực là muốn ôm đầu: "Nhìn thấy, thủ hạ của Tito thật sự là có mấy "Thiên tài" cải tiến! Với loại trình độ cải tiến này, làm con buôn làm gì nữa! Đi mở xưởng sửa xe không phải là càng kiếm được nhiều tiền hơn sao!"
Chỉ thấy trên đường chính, phía trước là một chiếc xe tải lớn cải tiến bọc thép.
Toàn thân chiếc xe tải này đều bị tấm thép che phủ, chỉ có ghế lái có một cánh cửa sổ quan sát rất nhỏ.
Thùng chở hàng phía sau được cải tiến thành hai tháp súng máy, còn làm hơn phân nửa tấm thép cong để phòng thủ, bảo vệ an toàn cho tay súng máy.
Chiếc Hummer theo sát phía sau cũng được trang bị thêm tấm thép, tấm chắn bảo vệ cho tay súng máy.
Vừa nhìn, còn tưởng rằng đây là bộ đội chính quy của Mỹ đến.
Luke vừa đánh giá, hơi suy nghĩ một chút, trong tay đã có thêm hai khẩu súng phóng tên lửa RPG.
Vèo! Vèo!
Hai con rắn lửa lao ra, một phát bắn trúng cửa sổ quan sát chỗ ghế lái của chiếc xe tải bọc thép phía trước, một phát bắn trúng lốp xe.
Ầm ầm hai tiếng, xe tải bọc thép lập tức dừng lại.
Luke như một làn khói lẻn vào một gian phòng khác, trong tay lại một lần nữa xuất hiện hai phát đạn tên lửa, cắm vào miệng ống phóng, hoàn thành công tác lắp đạn.
Hắn cực nhanh vòng qua mấy căn phòng, từ phía sau hai chiếc xe bọc thép chui ra, trong miệng lẩm bẩm: "Gấp đôi RPG, gấp đôi vui vẻ!"
Vèo!
Một phát đạn tên lửa bắn về phía tháp súng máy của chiếc xe tải bọc thép.
Ầm ầm!
Tháp súng máy bên trên xe tải bọc thép cos một áng lửa bùng lên, biến thành một lỗ thủng bốc cháy lên.
Vèo!
Một phát đạn tên lửa bắn về phía lốp xe Hummer bọc thép ở bên cạnh.
Ầm ầm!
Thân xe Hummer bọc thép đều nghiêng nhảy lên, lại một lần nữa nện trở lại mặt đất, bánh sau cũng đã bay mất một chiéc, xiêu xiêu vẹo vẹo lao lên đụng vào kiến trúc bên cạnh.
Luke đã một lần nữa rụt trở về, cực nhanh chạy đi.
Giết Tito? Việc đó cũng không quan trọng.
Tên đó cao lắm chỉ đáng giá hai ba trăm điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy, để lại cho Martin tự tay báo thù cũng không có vấn đề gì.
Bên cạnh còn bó lớn tội phạm, một tên hai mươi điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy là không có vấn đề, ra tay nhiều hơn một chút là có thể kiếm được, hắn không ngại để lại cho vị đồng nghiệp Martin này một chút lợi ích.
Có thể chính tay đâm kẻ thù, vậy chuyện cõng nồi kia hẳn là cũng nên cam tâm tình nguyện đi!
Bên tai, Selina thỉnh thoảng nhắc nhở vị trí của hai người bọn Martin.
Cô ta đã từ bên trên hình ảnh theo dõi, thấy hành động đánh lật hai chiếc xe bọc thép của Luke.
Đối với lực phá hoại của người nào đó, cô ta lại một lần nữa tăng cao một cấp cho điểm, lại một lần nữa cảm thấy may mắn: Còn may là, thám tử Los Angeles đi làm cũng không cần mang theo RPG, bằng không thì sợ rằng người nào đó sẽ nổ cả Los Angeles bay lên trời mất.
Luke được Selina nhắc nhở, né tránh phương hướng hai người bọn Martin đi vào, di chuyển xung quanh xó xỉnh bên trong các căn phòng tối tăm.
Tay hắn thỉnh thoảng sẽ ném ra một quả lựu đạn, tinh chuẩn rơi vào chỗ nhóm tội phạm đang tụ tập.
Cách đó không xa, một tên đầu mục đang anh dũng đứng ở bên trên một chiếc xe bán tải được trang bị thêm súng máy, khoa tay múa chân, lớn tiếng hô quát, chỉ huy quân lính đang tản mát xung quanh áp sát.
Rất nhanh, vị dũng sĩ này đã tụ tập được đội ngũ hơn mười người.
"Bây giờ, hãy nghe kỹ cho tao, gọi những thằng đang chạy loạn kia lại, để bọn nó tập hợp lại cho tao, tìm kiếm kỹ từng nơi cho tao..."
Vèo!
Một món đồ đen sì từ trên trời giáng xuống, rơi vào bên trong thùng xe bán tải dưới chân gã, phát ra tiếng động đinh linh bang lang.
Đám tội phạm xung quanh đột nhiên im lặng, sau đó một tiếng hét thê lương vang lên: "Lựu đạn ~ "
Một đám người lập tức giải tán.
Ầm!
Vị dũng sĩ đầu mục này bị nổ bay ra khỏi thùng xe, nện lên trên mặt đất cách đó không xa, lăn hai vòng rồi bất động.
Cùng lúc đó, trên không trung bên trrong đầu đám tội phạm vừa mới tản ra, một quả lựu đạn đen sì cũng đồng thời nổ tung.