Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 49: Chương 48: Hai người em gái, hai cô bạn gái, quà tặng

Sau khi xuống xe, hắn không nhanh không chậm đi bộ về nhà.

Đi chưa tới năm phút, lại nghe thấy phía sau bờ mông có tiếng còi xe vang lên, Luke quay đầu nhìn lại, phát hiện là Selina đang lộ ra vẻ mặt tươi cười thò đầu ra ngoài cửa sổ xe: "Anh chàng đẹp trai, muốn tôi cho cậu đi nhờ một đoạn đường không?"

Luke: "A, cảm ơn Thượng Đế, cô chính là một thiên sứ lấy việc giúp người làm niềm vui rồi." Nói xong hắn lập tức đi vòng sang phía ghế phụ, sau khi ném ba lô vào hàng ghế sau, chính mình mới ngồi xuống.

Selina vừa lái xe vừa hỏi: "Làm sao lại trở về sớm như vậy?"

Luke: "Giải sầu mà, tâm trạng tốt hơn thì trở về thôi, trả phép sớm thì cũng có thể đi tuần tra với cô mà."

Selina: ". . . Cậu nói gì tôi cũng sẽ tin. A, đúng, mẹ tôi bảo tôi mời cậu tới ăn cơm."

Luke kỳ quái: "Có lý do gì à?" Hắn rất thân với Selina, cũng xác thực là từng tới nhà cô ăn cơm rồi.

Nhưng loại chuyện tới ăn cơm đó cũng là có ký do, không có khả năng đi thường xuyên được.

Selina nhún nhún vai: "Bà ấy muốn cảm ơn cậu đã xử lý những tay súng của gia tộc Carlos kia."

Luke không hiểu: "Vậy thì hẳn là bà ấy phải mời Robert ăn cơm chứ?" Đêm đó gần một nửa đám tay súng ở bên ngoài nhà Selina là bị Robert quật ngã.

Selina: "Đã mời Robert rồi, cho nên lần này mẹ tôi muốn mời cậu, bởi vì cả nhà đều đã biết chuyện một mình cậu xử lý mười ba tay súng."

Luke ồ một tiếng: "Được rồi, lúc nào thế?"

Selina nhìn hắn một cái: "Tinh thần của cậu có vẻ không tệ? Tối nay được không?"

Luke tự nhiên là không có vấn đề gì, sau khi thanh tẩy xong gia tộc Carlos, giải trừ hết nỗi lo về sau, bây giờ cả người hắn đều được buông lỏng, tâm trạng cực kì tốt.

Sau khi về đến nhà, Catherine cũng đã tan tầm, cũng đã đón Joseph về nhà.

Trông thấy hắn trở về, Joseph ném bức tranh trong tay ra chạy tới: "Luke, có mang quà về cho em không?"

Luke tắt tiếng, lần này hắn ra ngoài, không phải đi đường thì chính là giết người, hoàn toàn quên mất mua quà cho ông nhõi này.

Hắn chỉ có thể lắc đầu: "Anh không nhìn thấy đồ chơi gì đẹp, cho nên. . . ."

Không sai, hắn đi tới gia tộc Carlos thì có thể mang vật gì tốt về được? Hàng hóa hay là súng ống? Cũng không thể đưa xấp giấy in hình Franklin kia cho Joseph làm quà được.

Joseph lập tức ỉu xìu, sau khi ồ một tiếng lại ủ rũ cúi đầu đi trở về.

Luke cười giữ tên nhóc này lại: "Chút nữa mẹ của Selina mời anh sang ăn cơm, em đi cùng anh đi?"

Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Joseph tràn đầy vẻ mất mát: "Ăn cơm thì có ý nghĩa gì gì, Catherine cũng đang chuẩn bị bữa tối rồi."

Luke cười hắc hắc, ngồi xuống, nắm lấy đầu vai của cậu bé: "Selina có hai đứa em gái nha, một người mười tuổi, một người khác sáu tuổi, hơn nữa còn đều xinh đẹp giống như Selina, em không thích à?"

Trên mặt Joseph lộ ra vẻ khinh bỉ nhìn hắn: "Anh cho rằng em không có bạn gái sao? Ngày nào Molly và Sijia cũng mang đồ ăn vặt cho em."

Luke: ". . . Được rồi, ra ngoài còn có thể ăn kem ly, còn có quả bóng bầu dục mà lần trước em thích kia nữa. . ."

Joseph: "Em đi."

"Good-boy!" Luke cười xoa xoa đầu Joseph: "Ra kia chơi trước đi, anh đi nói một tiếng với Catherine."

Joseph hài lòng trở về tiếp tục vẽ tranh, Luke đi vào phòng bếp, báo tin cho Catherine đang bận rộn bên trong.

Catherine cười gật đầu, nhưng miệng vẫn dặn dò: "Không nên uống rượu, nhớ về sớm một chút."

Luke biểu thị đã biết.

Về phần loại chuyện không uống rượu này, tự nhiên là hắn nhớ kỹ.

Lúc ở nhà hắn cũng không uống rượu, nhưng tới nhà Selina thì chưa chắc, cũng không có ai để ý tới điều luật 21 tuổi mới có thể uống rượu kia.

Sau khi ném ba lô trên người vào trong gian phòng của mình, Luke cực nhanh tắm rửa, thay một bộ quần áo sạch sẽ, rồi gọi Joseph theo, một lớn một nhỏ đi sang nhà Selina bên kia.

Trước tiên mua một chiếc bánh gatô được tạo hình không tệ ở trong cửa hàng đồ ngọt ven đường, sau đó lại mua cho Joseph một chiếc kem ly nho nhỏ,

Bình thường rất hiếm khi Catherine cho Joseph ăn kem ly, công năng dạ dày của cậu bé không được tốt lắm.

Luke cũng chỉ có thể mua cho cậu bé một ly loại nhỏ, còn tìm cớ cắn một miếng, ly kem ly không lớn kia lập tức chỉ còn lại một nửa.

Khuôn mặt nhỏ của Joseph tràn đầy đau khổ: Đây chính là kem ly mà anh nói mua cho em sao? Vốn nó đã nhỏ, anh còn cắn mất một nửa của em rồi!

Nhưng mà, hắn cũng không có cách nào khác, càng không thể đi mách Catherine, nếu làm như thế thì hắn sẽ là người bị giáo dục một trận trước.

Lại đi thêm mấy phút, đến một cửa hàng vật dụng thể dục, lúc này Joseph mới cao hứng trở lại.

Cậu nhóc vẫn muốn có một quả bóng bầu dục, chỉ là Robert còn chưa kịp mua cho cậu nhóc.

Coi như mua, cũng không có khả năng làm theo ý muốn của cậu nhóc đi mua loại bóng dùng cho thi đấu chuyên nghiệp, món hàng hơn 100 đôla, Robert cũng sẽ không mua.

Luke thì không quan trọng.

Hắn là người độc thân, sau khi đi làm lại vẫn ăn cơm nhà, ăn ở đều không cần tiêu tiền.

Lần này đi Mexico, cuối cùng cũng mang được một chút đặc sản nhỏ trở về.

Hơn nữa, hắn cũng muốn thử nghiệm một chút.

Sau khi đi vào, Luke lên tiếng chào chủ cửa hàng Rieste, trực tiếp mua đi món bảo vật trấn cửa hàng là. . . Quả bóng bầu dục kia.

Bảo vật trấn cửa hàng thì thôi đi, đó là quả bóng dùng trong giải NFL, còn là loại đồ kỷ niệm xa hoa số lượng có hạn, bên trên quả bóng bầu dục này được mạ vàng, giá 8888.00 đô la đủ để làm lóa mắt chó.

Nếu mua thứ này về, Luke sẽ bị mắng, sau đó quả bóng sẽ bị Robert tịch thu, không cẩn thận Joseph còn sẽ bị ăn đòn.

Những quả bày phía dưới thì rẻ nhiều, 59 đôla, là loại bóng bầu dục số 7 dùng để huấn luyện trong giải NFL, tương đối thích hợp với trẻ con như Joseph.

Sau khi Joseph lấy được quả bóng bầu dục mà mình muốn có đã lâu này, rốt cục đã cười lên vui vẻ.

Đầu cậu bé còn hơi nhỏ hơn so với quả bóng bầu dục, nhưng cậu nhóc vẫn kiên trì ôm lấy.

Luke cũng không nhiều chuyện, có thể âu yếm ôm lấy đồ chơi của mình, là một trong những hạnh phúc lớn nhất của đám trẻ con, hắn cũng không tiện đi quấy rầy loại hạnh phúc này.

Sau khi đi ra, Luke và Joseph leo lên một chiếc xe cảnh sát vừa đi ngang qua, để đồng sự Bob chở hai người đi một đoạn đường.

Chỉ là, khi Bob nghe được tin Luke đi tới nhà Selina ăn cơm, bên trên gương mặt mập kia lộ ra nụ cười khó hiểu.

Luke cũng lười giải thích cho tên mập này, tên béo này cực kì tò mò nhiều chuyện, mặc kệ cho anh ra đoán mò đi.

Sau khi đến nơi, lúc tạm biệt Bob, Joseph cũng rất có lễ phép vẫy tay: "Hẹn gặp lại, chú Bob."

Bob cũng cười híp mắt phất tay: "Cố lên nha, chú rất coi trọng hai anh em cháu."

Lúc ấy quả thực là Luke muốn cầm món đồ chơi mới của Joseph nện lên trên mặt anh ta.

Bảo mình cố lên thì cũng thôi đi, thêm Joseph vào làm gì? Chẳng lẽ thật đúng là cho rằng hai anh em họ đi tán gái hay sao?

Quay người đi vào trong sân nhỏ tạp nhạp, Luke gõ cửa.

"Ai đó?" Tiếng một cô nhóc vang lên.

Luke cười nói: "Anh là Luke, Thalia mở cửa đi."

Cửa rất nhanh đã được mở ra, một cô bé với khuôn mặt có sáu bảy phần tương tự như Selina đứng ở cửa: "Luke, anh tới rồi."

Luke cười gật đầu, đưa một đôi giày thể thao vừa rồi thuận tiện mua ở trong cửa hàng vật dụng thể dục đang cầm trong tay cho cô bé: "Quà cho em."

Mặt mũi Thalia tràn đầy vui mừng: "A, là thực sao?"

Người dịch: thichthanhtu

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!