Luke xoa xoa cái đầu nhỏ của cô nhóc: "Thực, Andrée cũng có nha."
Thalia: "A, vậy em đi gọi em ấy." Sau đó như một làn khói chạy mất.
Luke nhún nhún vai, gọi Joseph đi vào, đóng cửa lại.
So với nhà của Robert, nơi này là một căn nhà một tầng, hơn nữa có chút hơi chật hẹp.
Ở đây, có cha mẹ của Selina, hai đứa em gái và một em trai, cộng thêm cô ta nữa thì căn nhà một tầng hơn 100 mét vuông này có tới sáu người ở.
Bởi vậy, rất nhanh Thalia đã dẫn theo em gái của cô nhóc là Andrée tới.
Cô nhóc chỉ mới sáu tuổi này cũng rất cao hứng nhận quà tặng, sau khi hai chị em nói cám ơn xong, mới nhanh như cơn gió chạy về phòng.
Nghe âm thanh líu ríu bên trong, hiển nhiên là hai cô nhóc này đã đang thử giày mới rồi.
Bịch một tiếng, một cánh cửa ở cách đó không xa bị mở ra, Selina đang quấn khăn tắm trên người đi ra ngoài.
Nhìn thấy Luke, cô chỉ gật đầu một cái: "Tới rồi hả, cậu ngồi chơi trước đi, tôi đi mặc bộ quần áo đã."
Luke cười gật đầu, hai mắt lại cũng không khách sáo, nhìn về phía thân thể vừa thon gầy vừa khỏe đẹp cân đối kia đi trở về phòng.
Joseph ở bên cạnh lại đang cúi đầu thưởng thức quả bóng bầu dục ở trong tay mình, hoàn toàn không quan tâm tới chuyện ngay vừa rồi có một đại mỹ nữ mới đi qua.
Một lát sau, Selina còn chưa đi ra, nhưng Thalia vaf Andrée đã chạy đến: "Luke ~ Luke, mau nhìn xem, bọn em đi giày này có đẹp không?"
Luke cúi đầu, lấy tay che trán: "Dây giày này là ai buộc thế?"
Hai chị em đều chỉ sang phía đối phương: "Chị/em ấy."
Được rồi nha, hiển nhiên là hai cô nhóc này đều biết dây giày này không dễ nhìn.
Bọn họ vừa không có kiên nhẫn nhưng lại vội muốn thử giày mới, chỉ đại khái xuyên dây giày qua lỗ xỏ dây giày, ngổn ngang lộn xộn đan dệt mấy lần, lại còn buộc thắt nút lại. . . Nhìn rất rối mắt.
Luke chỉ có thể gọi Andrée đến gần, bảo cô bé ngồi xuống, cởi một chiếc giày của cô nhóc ra, sau đó cởi mớ dây giày buộc lung tung kia ra, theo thứ tự chỉnh tề xuyên qua từng lỗ hổng, rồi buộc thành một cái nơ bướm xinh đẹp.
"Xong rồi, xỏ vào thử xem sao nào." Luke bắt lấy bàn chân nhỏ của cô nhóc, xỏ giày vào cho cô nhóc.
Andrée cẩn thận nhìn ngắm chiếc giày kia: "Ah, anh Luke thật là thông minh, thông minh hơn Thalia nhiều, chị ấy quá đần, làm cho giày của em bị rối loạn."
Thalia bất mãn: "Em còn nói chị à, em xem mớ dây giày này của chị không phải cũng là bị em làm cho rối loạn hay sao?"
Luke cười lắc đầu, khó trách vừa rồi hai đứa đều chỉ vào đối phương, thì ra là trao đổi trợ giúp đối phương xỏ giày a.
Hai cô nhóc lại líu ríu rùm beng, tranh luận xem đến cùng là người nào càng ngốc hơn một chút.
Lúc này, Selina mặc một bộ quần short áo thun đi ra ngoài.
Nghe thấy nội dung mà hai đứa em đang cãi nhau, lại nhìn giày trên chân bọn họ, lập tức nhíu mày: "Tại sao lại mua cho bọn nó thứ đắt như vậy?"
Giày mà Luke mua cho hai đứa nhóc cũng không rẻ, New Balance Summer kiểu mới, giá đặc biệt 99 đô la.
Luke: "Bởi vì mẹ cô mời tôi tới dùng cơm a."
Selina: "Nói nhảm, tất cả đồ ăn tối nay của bà cộng lại còn không bằng một đôi giày."
Luke: ". . . Sao cô lại gièm pha thành quả lao động của mẹ cô như thế?"
Selina: "Được rồi, là tôi nói sai, là chi phí cho nguyên liệu của bữa tối."
Luke nhún nhún vai: "Nhưng tôi không cho rằng đã giúp bà được chuyện gì, cho nên đưa chút quà nhỏ cũng là chuyện rất bình thường."
Selina: "Không bình thường. Đợi chút nữa trả giày về đi, tôi thấy mác bên trên giày vẫn còn chưa bị cắt xuống, hẳn là Rieste sẽ chấp nhận hàng trả."
Luke cười nhạo: "Được rồi, tôi cũng lười đi nhìn cái mặt thối của Rieste. Nhiều nhất thì tính cô nợ tôi một món nợ ân tình thôi mà."
Selina: "Ân tình của tôi chỉ đáng giá 200 đô thôi sao? A, không đúng, là 198 đô?"
Luke cười lắc đầu ra hiệu sang mặt bàn bên cạnh, Selina nhìn tới, là một chiếc bánh gatô xinh đẹp.
Chỉ nhìn hộp đóng gói, Selina đã biết là bánh của cửa hàng đồ ngọt trong thị trấn kia, cô ta đã từng nói muốn ăn loại bánh gatô này mấy lần rồi.
Đáng tiếc, chiếc bánh gatô này vừa lớn lại vừa đắt, một chiếc đã có giá 80 đô.
Selina không nỡ vì một chiếc bánh gatô mà tốn nhiều tiền như vậy.
Cô nheo lại mắt, nhìn chằm chằm chiếc bánh gatô kia một lát, lại nhìn hắn một lát, đột nhiên nhoẻn miệng cười: "Được rồi, nể mặt chiếc bánh gatô này, ân tình này coi như tôi nợ cậu."
Thế mà Luke nhớ kỹ cô từng nói muốn ăn chiếc bánh gatô này, những chuyện khác cô cũng không quá muốn đi so đo nữa.
Hơn nữa, Luke với tư cách là một cộng tác, cô biết hầu như là Luke không tiêu tiền.
Cùng lắm thì. . . Về sau trước khi mời hắn ăn cơm sẽ nói rõ ràng, đừng mang quà nữa là được.
Sau một trận trò chuyện này, mẹ của Selina là Sandra cũng đã đi ra.
Mẹ của Selina thực sự là không hề già nua chút nào, bà ta mười sáu tuổi đã sinh hạ Selina, năm nay bà mới vừa bốn mươi tuổi, trên người chỉ là đầy vẻ thành thục.
Đây có lẽ là bởi vì vận may của bà ta và chồng đều không tệ, sang đây mấy năm đã lấy được thẻ xanh, sinh ra một đứa con gái lại càng là người không chịu thua kém, sớm đã làm cảnh sát bên trong thị trấn, luôn đảm bảo thu hoạch dù hạn hay lụt.
So sánh với những người tới từ Mexico khác, cuộc sống của bà có thể nói là hạnh phúc bình ổn.
Về phần đoạn thời gian trước, chuyện bà dùng một phát súng bắn bay tay súng xâm nhập kia, không đáng kể một chút nào.
Đối với việc Luke tặng quà cho ba đứa con gái của mình, bà cũng không thèm để ý cho lắm.
Mãi đến lúc nhìn thấy đứa con út Julio của mình cũng nhận được một quả bóng chày và găng tay chơi bóng, bà mới hơi kinh ngạc nhìn Luke: ". . . Nói đi, cháu dự định lúc nào sẽ kết hôn với Selina?"
Luke: "A?"
Selina lại đứng bên cạnh cười lên ha hả: "Bây giờ cậu đã biết rồi chứ, vì cái gì tôi lại nói cậu đừng mang nhiều quà như vậy? Bởi vì Sandra sẽ cho rằng là cậu đang lấy lòng tôi."
Sandra: "Chẳng lẽ không phải sao?"
Luke cười khổ lắc đầu: "Không có ạ, chúng cháu là cộng tác. Tặng chút quà cũng không phải là chuyện gì kỳ quái chứ?"
Sandra bĩu môi: "Cộng tác lúc trước của Selina tên là gì nhỉ, a, là Hank. Tên kia đã tới nhà ăn vài bữa cơm, nhưng đều không mang theo quà cáp gì, thậm chí còn đóng gói đồ ăn mang về nhà. Thế mà cậu ta còn nói muốn theo đuổi Selina, cảnh sát các cháu đều luôn theo đuổi cộng tác của mình như thế sao?"
Luke chấn kinh, nhìn về phía Selina: "Hank thực làm như vậy qua?"
Selina gật đầu: "Cho nên con mới hung hăng từ chối anh ta, đồng thời còn nói cho anh ta, mau tỉnh lại đừng nằm mơ nữa. Sau đó, anh ta đã xin thôi việc."
Luke: ". . . Anh chàng Hank kia độc thân bằng bản lĩnh, có cái gì không đúng sao!"
Hai mẹ con: "A?"
Nói chuyện phiếm trong chốc lát, Selina kêu hai đứa em gái còn đang mải cãi nhau đi bưng thức ăn ra, bữa tối lập tức được bắt đầu.
Luke hỏi: "Marion đâu?" Vị này là cha của Selina.
Sandra: "Gần đây ông ấy đều nghỉ ngơi ở bên nông trường, có mấy con bò cái sắp đẻ, ông ấy không về được."
Luke hiểu rõ.
Marion làm việc ở một nông trường bên ngoài thị trấn, tiền lương bình thường, nhưng thắng ở ổn định.
Chỉ cần nông trường không đóng cửa, ông ta sẽ có cơm ăn.
Nhưng mà việc ở nông trường rất bận rộn, ông cũng không có thời gian để về nhà mỗi ngày.
Cũng vì như thế, lần trước gia tộc Carlos tới trả thù, trong nhà cũng chỉ có Sandra bảo vệ hai đứa con gái và một đứa bé trai.
Người dịch: thichthanhtu