Có vài loại thiên thạch rất đáng tiền, bên trong một ít loại thiên thạch còn ẩn chứa kim loại hi hữu, thậm chí là không có ở trên địa cầu, giá trị vượt xa vàng và kim cương.
Đương nhiên, đại bộ phận thiên thạch đều không đáng tiền.
Đột nhiên, Dollar phát ra tiếng sủa cảnh giác, Luke nghiêng đầu nhìn lại, lại phát hiện ra nó đan đứng ở trên một tảng đá lớn, hướng về phía dòng suối nhỏ phát uy.
Hắn mỉm cười một cái.
Cụ chó Dollar này cũng khó có được thời điểm bộc phát tính trẻ con, đây là đang đương đầu với cá trong suối hay sao?
Bên trong dòng suối nhỏ này không có rắn nước, càng không có cá sấu.
Bên trong khứu giác linh mẫn của hắn, xung quanh cũng không có mùi của loại sinh vật nguy hiểm nào cả.
Selina cũng không quá mức để ý, trong tầm mắt của cô ta, chỉ là thấy Dollar đang hướng về phía một con cá nào đó mà gào to.
Chó có đôi khi chính là như vậy, gió thổi tới một cái túi nhựa, bọn nó đều có thể đấu trí đấu dũng một hồi lâu với không khí.
Lúc Dollar còn trẻ, thế nhưng là đã làm ra không ít chuyện ngu ngốc.
Selina rửa mặt xong, tự mình đi trở về, sau đó hai người bắt đầu ăn điểm tâm.
Đột nhiên bên bờ suối có tiếng lõm bõm vang lên, hai người cùng nhau nghiêng đầu áng, lập tức trông thấy Dollar đã không còn ở trên tảng đá nữa.
Chỉ nghe tiếng nước, đã biết nó đã nhảy vào bên trong dòng suối nhỏ.
Luke a ha một tiếng: "Hôm nay có vẻ như là Dollar vô cùng hoạt bát a."
Selina ảo não: "Hẳn là đã quá lâu không đi ra ngoài chơi với tôi rồi, nó cũng không sợ bị ốm hay sao."
Luke: "Cũng không đến mức, nhiệt độ không khí bây giờ cũng rất cao, sau khi nó lên bờ lập tức lau khô cho nó là được."
Hai người tán gẫu vài câu, chỉ nghe thấy Dollar đang vừa kêu gào vừa bay nhảy ở bên trong dòng suối nhỏ.
Nhưng mà thân hình của nó bị khối đá lớn kia che lại, hai người không nhìn thấy cảnh tượng ở đó.
Luke cũng không quá mức để ý.
Dòng suối ở đây cũng chỉ tầm 20 cm nước, Dollar không chìm được.
Quả nhiên, hai phút sau, miệng Dollar cắn một con cá đang nhảy nhót tưng bừng, từ bên cạnh tảng đá lớn kia ló đầu ra.
Hai người: ... Bây giờ còn chưa tới giờ cơm trưa, chó cắn cá sống là loại thao tác gì đây?
Kết quả, hai người còn chưa kịp mở miệng gọi Dollar, nó lại giống như là muốn tranh công, miệng chó há ra, con cá kia lại từ trong miệng nó trượt xuống, rơi vào trong nước, cực nhanh bơi đi.
Luke cười ha ha: "Được rồi, trưa nay chúng ta cũng không cần ăn nước miếng của Dollar nữa rồi."
Selina bất đắc dĩ lắc đầu: "Tôi không thích ăn loại cá này."
Bên kia, cá đến miệng còn bay mất, Dollar chỉ có thể rũ cụp cái đầu to và cái đuôi chạy chậm trở lại, lông trên người ướt sũng, đang điên cuồng vung vẩy.
Luke nhanh mắt chân nhanh, quả đoán chạy ra xa mấy mét.
Ngay sau đó, Dollar đã tự vẫy khô.
Vô số giọt nước bắn ra khắp nơi, làm cho Selina phản ứng không đủ nhanh bị ướt khắp người.
Cô tức giận kêu to: "Dollar! Tới đây."
Dollar hơi run rẩy đến gần, Selina ngay lập tức bắt lấy nó: "Luke, lấy giúp tôi một cái khăn lông lớn tới đây với, bây giờ nó rất bị ốm."
Luke cười gật đầu, rất nhanh đã lấy một cái khăn lông ra đưa tới.
Selina vừa ở bên kia lau bộ lông ướt sũng cho Dollar, vừa nhỏ giọng lên án nó là chó xấu xa, vừa rồi đã làm một chuyện vô cùng xấu.
Mặt mũi Dollar tràn đầy vẻ vô tội nhìn cô chủ của mình, chóp mũi còn phát ra tiếng híc híc, còn thè đầu lưỡi ra định liếm cô.
Loại hành động lấy lòng này lại bị Selina ngăn lại: "Sáng hôm nay trừng phạt mày không được phép nũng nịu."
Dollar nghiêng đầu, thè đầu lưỡi ra, ai oán nhìn cô chủ của mình.
Bị sự kiện nhảy cầu của Dollar quấy rầy một lát, hai người đã bị trì hoãn 20 phút.
Qua loa kết thúc bữa sáng, thu dọn đồ đạc, hai người một chó dùng tốc độ đi bộ bình thường, đi tới phương hướng thiên thạch rơi xuống tối hôm qua.
Hôm nay, tâm trạng của Selina đã tốt lên không ít, ít nhất là đã thường xuyên nói chuyện với Dollar ở bên cạnh.
Dollar là một thính giả trung thực, chỉ biết nghe, sẽ không phản bác.
Luke cũng không quấy rầy cuộc giao lưu của một người một chó, chỉ là vượt lên trước mấy bước, đi ở phía trước.
Nhưng mà, bọn họ mới đi được nửa giờ, đi qua một chỗ rẽ, đã thấy hai người đàn ông đang đứng ở trên con đường núi xa xa.
Luke nhìn cách ăn mặc của hai người này, ho nhẹ một tiếng, tay trái đưa ra sau lưng, làm ám hiệu với Selina.
Ngay lúc hắn ho nhẹ, Selina đã lập tức nhìn về phía hắn, cũng nhìn thấy hắn ra ám hiệu, lập tức dừng bước.
Đánh giá hai người đàn ông ở xa xa, Selina thấp giọng nói: "FBI? Bọn họ tới nơi này làm gì thế? Sẽ không phải là đang đuổi theo tên tội phạm chạy trốn nào đấy chứ."
Luke cũng hạ thấp giọng: "Tôi đi lên hỏi một chút, cô chờ ở chỗ này."
Selina gật đầu. Tỏ ra là đã hiểu rõ.
Theo sức chiến đấu của Luke, đương nhiên là không sợ đi một mình.
Có Selina ở đằng sau, cũng là một loại cảnh cáo đối với đối phương, miễn khỏi có ít người sinh ra ảo giác có thể tận diệt hai người.
Đương nhiên, bọn họ cũng không hoài nghi vest chiến thuật mà hai FBI này mặc có vấn đề gì, chẳng qua chỉ là thói quen phối hợp mà thôi.
FBI bên kia cũng chú ý tới hai người bọn Luke, nhìn hắn đi tới, một người tiến lên mấy bước, đưa tay ra hiệu dừng lại: "Chúng tôi đang thi hành nhiệm vụ, vùng này có tội phạm nguy hiểm đang lẩn trốn, không quá an toàn. Tốt nhất là hai người lập tức trở về đi, đừng ở lại trong núi nữa."
Luke dừng bước lại, ồ một tiếng: "Chúng tôi từ nông trường bên cạnh ngọn núi này tới. Có thể hỏi một chút, tên tội phạm kia sẽ không chạy đến nông trường đấy chứ?"
Vị FBI này cũng không có gì không kiên nhẫn, chỉ hơi lắc đầu: "Sẽ không, chúng tôi đã đang truy tìm gã, các cậu không cần phải lo lắng. Thế nhưng mau rời khỏi vùng núi này đi, tránh khỏi gặp phải nguy hiểm."
Luke cười gật đầu: "Cám ơn đã nhắc nhở, chúng tôi trở về ngay đây." Nói xong, hắn lập tức xoay người rời đi.
Hội hợp với Selina, Luke thuật lại lời của đặc vụ FBI kia một lần, Selina chỉ vừa nghe vừa gật đầu, hai người lập tức quay lại phương hướng cũ, theo con đường lúc đến trở lại.
Đi được hơn mấy trăm mét, Selina mới dùng ánh mắt ra hiệu cho Luke.
Luke gật đầu: "Muốn hỏi cái gì?"
Selina: "Không phải là bọn họ chạy đến tìm viên thiên thạch kia đấy chứ?"
Luke gật đầu: "Tôi cũng thấy hẳn là thế. Tội phạm chạy trốn gì chứ, đi về hỏi Robert là biết à."
Là một thị trấn nhỏ chỉ có hai ngàn nhân khẩu, thị trấn Shackelford có mười nhân viên cảnh sát phổ thông, cung cấp phục vụ cho mười mấy nông trường xung quanh Shackelford.
Nếu như là thị trấn nhỏ phổ thông, ví dụ như thị trấn Prosperity ở tiểu bang Arizona, hơn 1000 dân trấn cũng chỉ có một hai vị cảnh sát trưởng mà thôi.
Thị trấn Shackelford tuy nhỏ, nhưng mười mấy nông trường xung quanh cũng không nhỏ, có mấy nơi còn làm ăn rất lớn, như vậy mới mời được nhiều cảnh sát như vậy.
Bởi vậy, vùng nông trường này cũng là phạm vi quản hạt của Robert. Nếu như FBI tới đuổi bắt nghi phạm , bình thường đều sẽ liên hệ với Robert trước, bằng không thì bị tìm phiền toái cũng đáng đời.
Hai người một chó đi được một đoạn, lúc đến gần một ngọn núi, Dollar đột nhiên phát run, đứng ở nơi đó phát ra tiếng ô ô.
Luke và Selina đồng thời nhìn lại, lập tức trông thấy có vẻ như là nó đang rất khó chịu, chậm rãi nằm rạp ở trên mặt đất, sau đó đột nhiên lăn lộn, tiếng ô ô trong miệng biến thành tiếng gâu gâu.
Selina cực kỳ hoảng sợ: "Dollar, mày sao thế?"
Hắn cau mày, giữ cô ta lại: "Để tôi xem thử." Nói xong ngồi xổm xuống, dùng tay đè Dollar đang giãy dụa lại.