Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 491: CHƯƠNG 491: ỐM? HAY LÀ BỊ ĐÓI

Luke cũng không dùng lực lượng lớn, chẳng qua chỉ là đủ lực để khống chế không cho Dollar giãy dụa lăn lộn nữa, phản ứng linh mẫn phối hợp với sự nhanh nhẹn, có thể tuỳ tiện làm được điều này.

Tay hắn sờ lên trên người Dollar, lập tức phát hiện ra cả người nó đều đang run rẩy, nói chuẩn xác hơn thì chính là đang co giật.

Hơn nữa nhịp tim của nó rất nhanh, hô hấp vô cùng dồn dập, bên trong ánh mắt đều là vẻ đau đớn bối rối, nhưng lại theo bản năng nhìn về phía Selina ở bên cạnh, giống như là đang cầu cứu cô chủ của mình.

Luke cau mày, một tay ôm lấy nó, một tay ném Selina lên trên lưng mình: "Chúng ta đi xuống nông trường dưới núi, chỗ ông ngoại có bác sỹ thú y."

Nói xong, hắn giống như một trận gió chạy về phía nông trường dưới núi.

Năm phút, hai người một chó đã vọt vào trong nông trường.

Một vị Cowboy kỳ quái nhìn về phía bọn họ: "A, Luke, Selina, hai người đang làm. . . gì đấy?"

Trong lúc anh ta nói chuyện, hai người đã chạy được một đoạn lớn.

Tiếng của Luke vang lên: "Barth, Ferreira ở đâu? Hình như là Dollar có chút không thoải mái."

Vị Cowboy này vội vàng lớn tiếng trả lời: "Đang ở chỗ chuồng bò."

"Cảm ơn." Tiếng của Luke từ xa xa truyền tới, rất nhanh đã đi xa.

Barth gãi gãi đầu: "Vội vã như vậy sao?" Anh ta cũng không quá mức để ý, tiếp tục làm việc của mình.

Luke vọt tới chuồng bò, đặt Selina xuống, miệng đã la lớn: "Ferreira?"

Một lát sau, một giọng nói già nua từ bên trong chuồng bò đáp lại: "Ai vậy?"

Luke: ". . . Ông ngoại, hình như Dollar nhà Selina rất không thoải mái dáng vẻ, cháu tìm Ferreira nhìn thử xem."

"Ferreira, mặc kệ con bò cái kia đã, ra đây xem thử xem." Giọng nói già nua chắc nịch thét lên.

Rất nhanh, hai người đàn ông từ bên trong chuồng bò đi ra.

Phía trước là một ông lão có mái tóc trắng tinh, mặt mũi nhăn nheo.

Trên gương mặt của ông là hai khối đỏ đặc trưng của người vùng này, khuôn mặt thon gầy mà dài hẹp, một đôi mắt không lớn, nhưng có thần: "Luke, có chuyện gì thế?"

Luke đặt Dollar ở trong tay xuống đất, tiến lên thân mật ôm ông lão này một cái: "Bọn cháu dẫn Dollar lên núi chơi, nó đột nhiên không thoải mái, thân thể co giật, nhìn có vẻ như là rất khó chịu."

Ông lão ôm lấy hắn, vô cùng dùng sức xiết chặt hắn một cái, miệng hô: "Ferreira, cậu đi xem thử một chút đi."

Người đàn ông trung niên đi theo sau lưng ông lão lên tiếng đáp, lập tức đi tới ngồi xổm xuống, kiểm tra tình hình của Dollar.

Ông lão mới nghiêng đầu sang chỗ khác, một quyền nện lên trên bờ vai của Luke: "Thằng nhóc này, đã bao lâu rồi không đến thăm ông hả?"

Luke bất đắc dĩ: "Ông ngoại, không phải là giờ đã tới hay sao? Con còn muốn ăn tối ở đây, vị bò bít tết ở nơi này, không phải là ở nhà có thể so sánh được."

Ông lão cười ha ha, lại nện hắn một cái: "Cháu chỉ nghĩ đến bò bít tết nên mới đến đây hả?"

Nói xong, ông nhìn về phía Selina ở đối diện: "Được rồi, Selina, đừng quá khẩn trương, Ferreira là bác sỹ thú y rất có kinh nghiệm nha."

Người đàn ông trung niên tên Ferreira đang kiểm tra cho Dollar ở trên mặt đất lườm một cái: "Drex, bình thường tôi chỉ khám chữa cho dê bò ngựa, chó cũng không ở bên trong phạm vi trị liệu của tôi."

Ông ngoại của Luke, ông lão Drex nghe vậy lập tức mắng: "Nói lời vô dụng làm cái gì, làm chuyện của cậu đi."

Luke cười khổ.

Người ở nông trường, chính là thẳng tính trực tiếp như vậy.

Selina vẫn còn ở bên cạnh, Ferreira lại nói mình không chuyên xem bệnh cho chó.

Vẫn là ông ngoại người già thành tinh, lập tức đánh gãy lời nói thật của trung niên Ferreira ngay thẳng.

Ferreira lại ngẩng đầulên: "Có phải là bọn cháu lầm lẫn gì hay không? Mặc dù Dollar hơi suy yếu, nhưng tình huống của nó cũng không nghiêm trọng giống như lời các cháu nói mà? Nhịp tim rất bình thường, nhìn không ra hiện tượng gì khác thường. Mặt khác, các cháu có đồ ăn gì cho nó ăn không? Chú thấy rằng, hình như. . . là nó bị đói."

Luke, Selina: "Gì cơ?"

Luke không nhịn được tiến lên, ngồi xổm xuống lại kiểm tra tình hình của Dollar thêm một lần nữa, phát hiện ra những dấu hiệu khác thường vừa rồi lại đều đã biến mất không thấy đâu nữa.

Có vẻ như là tình hình giống hệt như lời Ferreira nói.

Trừ có vẻ hơi suy yếu, Dollar cũng không có vấn đề gì.

Nhìn Dollar nằm ở nơi đó liếm tay mình, Luke xoa đầu nó, trong lòng cảm thấy không hiểu.

Hắn cũng không phải là người không biết gì về kiến thức y học thường thức, đã sớm học xong năng lực cấp cứu trên chiến trường từ lâu.

Mặc dù chó và người có sự khác biệt rất lớn, nhưng phán đoán cơ bản thì sẽ không phạm sai lầm.

Vừa rồi xác thực là Dollar vô cùng không thích hợp.

Nhưng Dollar bây giờ trừ bụng đang kêu ùng ục ùng ục ra, những thứ khác đã khôi phục bình thường.

Trong lòng tuy có thắc mắc, hắn cũng không phản bác gì cả.

Chuyện này cũng không cần thiết phải tranh đúng sai, Ferreira cũng không nói sai chuyện gì.

Tình hình của Dollar vừa rồi, hắn âm thầm nghiên cứu là được.

"Uhm, có thể là bọn cháu quên cho Dollar ăn sáng." Hắn quả đoán thừa nhận sai lầm: "Ông ngoại, xem ra cần phải cho nó ăn cái gì đã."

Drakes cười ha ha, giữ lấy bả vai của hắn: "Đi, hôm nay để cháu thưởng thức món BBQ thổ hào của ta."

Luke im lặng.

Cái gì gọi là BBQ thổ hào? Đó chính là. . . Thịt, rất nhiều rất nhiều thịt!

Các loại thịt nhồi, thịt lợn muối xông khói, thịt nướng, lạp xưởng gì gì đó đều có.

Hơn nữa, những loại thịt này còn được bưng lên cùng lúc, tuyệt đối là tin mừng của động vật ăn thịt.

Gọi Selina ở bên kia một tiếng, mọi người lập tức đi tới nhà Drex.

Thân là chủ của một nông trường, mặc dù không phải là loại chủ nông trường cấp đại thổ hào, nhưng nhà của Drex cũng không nhỏ.

Căn nhà bằng gỗ rộng rãi đầy đủ ánh sáng, xây dựa vào dựa núi, cửa hiên rộng lớn đều có thể dùng làm phòng khách dùng.

Luke đi theo Drex vào nhà, tìm một ít đồ ăn mang ra ngoài cho Dollar trước.

Nó đã già, không thể ăn quá nhiều đồ không tốt cho tiêu hóa, chỉ có thể lấy một ít sữa dê ra cho nó uống trước.

Luke đi vào trong nhà, vừa nói chuyện phiếm với ông ngoại Drex, vừa dùng máy xay xay nát một miếng thịt bò tươi, lại đổ thêm nước vào hỗn hợp thịt muối này đun sôi lên, biến thành một món sền sệt gần như là súp thịt.

Hắn dùng nước nhanh chóng hạ nhiệt món súp thịt này, sau đó bưng đi ra ngoài.

Chỗ cửa ngoài hành lang, Dollar đã đang liếm chậu ăn kêu loảng xoảng.

Luke bất đắc dĩ hỏi: "Chẳng lẽ là, bữa sáng nay chúng ta cho nó ăn quá ít thật?"

Selina nhìn dáng vẻ của Dollar như thế, cũng có chút không hiểu: "Không phải, tôi tưng hỏi qua mẹ tôi, bình thường nó chỉ ăn mức như vậy, cho nhiều hơn nữa nó cũng không ăn hết."

Luke cũng không có ý xoắn xuýt vấn đề này, tiến lên đẩy cái đầu chó đói khát của Dollar ra, múc một phần ba phần thịt vẫn còn hơi hơi ấm áp trong tay vào trong chậu ăn của nó.

Cái đuôi của Dollar điên cuồng ngoáy, sột soạt sột soạt bắt đầu ăn.

Luke và Selina nhìn nhau: Tướng ăn cùng hung cực ác này của Dollar, đã nhiều năm rồi chưa từng thấy xuất hiện qua.

Giống golden thuộc về loại ham ăn bên trong các loại chó, 5 giây ăn xong một tô mì đó chỉ là thao tác bình thường.

Nhưng mấy năm gần đây Dollar đã già, khẩu vị đã càng ngày càng kém đi, ăn đồ ăn cũng trở nên chậm rãi hơn.

Bây giờ nhìn thấy nó ăn ngấu nghiến, như thế nào lại giống như đột nhiên trẻ ra bảy tám tuổi vậy.

Không tới hai phút, Dollar đã lấy sạch sẽ chậu thức ăn, lại ngẩng đầu trông mong nhìn nồi súp thịt trong tay hắn.

Luke đưa súp thịt hồ a cho Selina: "Để tôi xem thử xem nó đã no bụng chưa đã." Nói xong, hắn ôm lấy Dollar, sờ sờ lên bụng của nó.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!