Nói đến đây, ánh mắt của Robert liếc liếc về phía ba người bọn Catherine ở cách đó không xa, ngậm miệng lại.
Luke cũng ăn ý không tiếp tục nhắc tới đề tài này nữa.
Vừa rạng sáng hôm sau, điện thoại của Luke đã rung lên.
Hắn liếc qua dãy số, buông công cụ và trang bị bán thành phẩm trong tay xuống, nhận điện thoại: "Sao thế?"
Tiếng Selina truyền tới, giọng tương đối nhỏ: "Dollar có điểm gì đó là lạ."
Luke: "Ừm?"
"Tối hôm qua sau khi chúng ta về nhà ngủ, nó đã ăn sạch số thịt nướng mà tôi mang về, sau đó còn mở tủ lạnh ra, ăn hết nhẵn đồ vật bên trong, ngay cả thùng rác đều không bỏ qua." Selina cực nhanh nói ra.
Luke nheo lại mắt: "Bây giờ nó thế nào?"
Selina cười khổ: "Không biết. Tôi không thấy nó có vẻ gì không thích hợp, trừ trên người dính cặn bã đồ ăn tương đối thối ra."
Luke im lặng một lát: "Như vậy, lúc chúng ta trở về thì dẫn nó theo, tới Los Angeles nếu thực sự có vấn đề thì cũng có thể đưa đi bệnh viện thú cưng lớn."
Selina giật mình: "Cái gì?" Cô ta thật sự là chưa từng nghĩ là sẽ làm như vậy.
Luke cười khẽ: "Để nó đi tới đó ở cùng cô, không tốt hơn sao?"
Selina chần chờ: "Tôi lo nó không đi máy bay được, nó già rồi."
Luke: "Vậy thì lái xe trở về, để nó ngồi ở ghế sau là được."
Selina: "Như thế cũng được."
Luke: "Hai ngày tới cô cũng lưu ý thêm tình huống của nó xem sao."
Sau đó, hai ngày nghỉ phép sau cùng cũng bình tĩnh mà kết thúc.
Buổi sáng ngày cuối cùng, Luke cõng balo của mình, xuống lầu chào tạm biệt người nhà mới vừa ngủ dậy.
Robert và Catherine đều không nói gì, Claire và Joseph lại lưu luyến không rời.
Thời gian Luke trở về lần này vẫn quá ngắn, hai đứa nhóc đều có vẻ là chơi chưa chán.
Cười an ủi hai đứa nhóc vài câu, Luke theo sau Catherine đi làm bữa sáng, đi ra cửa.
Tới đón Selina, hắn phất tay chào tạm biệt Sandra đang đứng ở trên hành lang.
Sáng sớm ở trên đường cái, một xe hai người một chó, lái ra ngoài thị trấn nhỏ.
Trên đường đi, Luke ngồi ở phía trước, nhìn Dollar đang thành thành thật thật nằm sấp ở ghế sau: "Dollar ăn nhiều như vậy, lại không đi ị à?"
Selina ngẩn người, nghĩ ngợi trong chốc lát, ngạc nhiên đáp: "Tôi... cũng không chú ý."
Lại nghĩ trong chốc lát, cô ta hơi do dự nói: "Hình như, nó cũng đi tiểu rất ít."
Lỗ tai của Dollar ở hàng ghế sau giật giật, nhwung vẫn ngoan ngoãn nằm sấp.
Luke hơi gật đầu, không lên tiếng nữa.
Một đường lái về hướng tây bắc, ở thời điểm xế chiều, hai người một chó đã trở lại nhà ở Los Angeles.
Mới về đến nhà, Luke đã đưa Dollar xuống tầng hầm của mình.
Bên trong có dụng cụ hắn dùng để kiểm tra thân thể cho bản thân và Selina làm, bây giờ lại có thể dùng cho Dollar.
Hắn không phải là bác sỹ thú y, nhưng kiểm trắc ra số liệu cơ bản của thân thể, lại lấy ra so sánh thì vẫn được.
Rất nhanh Dollar đã làm xong kiểm trắc toàn thân, đang ở nơi đó mãnh liệt liếm tay Selina.
Đây là lại đói.
"Nó không có vấn đề gì chứ?" Mặt mũi Selina tràn đầy lo lắng.
Hai ngày này, Dollar biến thành cực tham ăn, nó ở trong nhà điên cuồng ăn đồ ăn.
Được Luke nhắc nhở, Selina lặng lẽ đi mua rất nhiều sữa dê và thức ăn cho chó, mới có thể lấp đầy bụng cho nó.
Lúc ở trên đường, Dollar lại một lần nữa ăn sạch sẽ một thùng sữa dê lớn và một túi thức ăn cho chó.
Luke nhìn số liệu kiểm trắc, lắc đầu: "Mặc dù có vài số liệu hơi khác thường, nhưng số liệu sức khỏe của nó rất bình ổn."
Thậm chí, bình ổn đến mức quá đáng!
Dollar là một con chó già đã mười hai tuổi, đổi thành nhân loại, chính là một người sắp 70 tuổi, có thể nhảy nhót tưng bừng như vậy thực sự là không khoa học.
Luke gọi mấy cuộc điện thoại, lấy tư liệu của đội cảnh khuyển ở trong kho tài liệu của cảnh sát ra, kiểm tra so sánh các loại số liệu với Dollar, thuận miệng nói: "Cô dẫn nó lên trước đi, tôi ở chỗ này bận rộn thêm một chút."
Selina ừ một tiếng, gọi Dollar đi lên trên.
Luke ở lại trong tầng hầm, tiếp tục công việc.
Một lát sau, Selina dùng máy truyền tin nhắc nhở hắn ngủ sớm, hắn lên tiếng đáp, nhưng vẫn tiếp tục công việc.
Ban đêm, Luke xoa xoa trán.
Tình huống của Dollar cũng không thích hợp.
Không phải quá kém, mà là quá tốt.
Nhìn những số liệu kia, hắn lại gọi điện thoại cho Bobby, để ngày mai anh ta đến nhà mình một chuyến.
Lần trước sau khi Bobby trở về, vẫn chưa trở về thị trấn Prosperity.
Vừa vặn để vị thuần thú sư này đến xem tình huống của Dollar.
Dù sao Bobby đã làm thuần thú sư hơn mười năm, am hiểu nhất chính là huấn luyện chó và hắc tinh tinh.
Nếu như muốn huấn luyện, vậy anh ta phải rất quen thuộc với việc chăn nuôi, cũng khá am hiểu đối với các loại tình huống của chó.
Trở lại phòng khách, Luke đi đến trước cửa phòng Selina.
Dollar ở cửa ra vào mở một con mắt ra, liếc nhìn hắn, sau đó lại nhắm mắt ngủ tiếp.
Luke nhìn nó một lát, trong lòng thở dài: Hi vọng không phải là chuyện gì xấu.
Nói xong, hắn xoay người đi vào trong phòng của mình, rửa mặt nghỉ ngơi.
Dollar lại một lần nữa nhìn về hắn một cái, đổi sang tư thế thoải mái khác, tiếp tục ngủ.
Rạng sáng hôm sau, Bobby đã tới nhà.
Luke đã đang chờ sẵn dẫn anh ta vào sân sau, lại gọi Dollar tới.
"Anh xem một chút xem, tình huống thân thể của nó thế nào." Luke nói.
Bobby cũng không hỏi gì nhiều.
Anh ta đã quá quen thuộc đối với tính nết sứt sẹo của ông chủ mình rồi.
So với việc không hiểu thấu gặp phải quỷ, đến xem bệnh cho chó thì tính là gì? Đây vốn chính là nghề cũ của anh ta.
Kiểm tra Dollar dịu dàng ngoan ngoãn từ đầu đến chân một lần, nhìn ánh mắt của Luke, anh ta bất đắc dĩ lắc đầu: "Không có vấn đề gì. Nó rất già rồi phải không? Với tư cách là một con chó già, nó vô cùng khỏe mạnh, sống thêm ba, năm năm nữa cũng không có vấn đề gì."
Luke nheo mắt lại, suy nghĩ một lát: "Anh thử tạo lập liên hệ với nó xem, giống như đã từng làm với con Tiến Sĩ của anh ấy."
Sắc mặt của Bobby hơi thay đổi: "Chuyện này. . ."
Luke: "Thử một chút đi."
Bobby do dự trong chốc lát, cuối cùng vẫn ngồi xổm xuống, giữ cố định cái đầu to của Dollar, nhìn thẳng vào cặp mắt của nó.
Một lát sau, anh ta kêu lên một tiếng kinh dị.
Lắc đầu, anh ta lại một lần nữa nhìn Dollar, một lát sau anh ta đứng lên: "Ông chủ, tôi... không kết nối được với con chó này."
Luke nhíu nhíu mày: "Ừm?"
Bobby sắp xếp lại từ ngữ một chút, lại nói: "Tôi có thể từ động tác của nó phát hiện ra một chút cảm xúc, "kết nối" bị thứ gì đó ngăn cách."
Luke hiểu ra, đây chính là nói Dollar có cảm xúc, nhưng năng lực kết nối tâm linh của Bobby lại không thể nhận ra cảm giác.
Hắn chậm rãi gật đầu: "Được rồi, không có việc gì. Làm phiền anh đã chạy tới chuyến này, cám ơn."
Bobby vội vàng lắc đầu: "Không có gì, dù sao gần đây tôi cũng không có việc gì."
Luke suy nghĩ, hỏi: "Có phải là chỗ Chris bên kia sắp làm việc rồi hay không?"
Bobby gật đầu: "Đúng vậy, hai ngày này tôi đang đang định gọi điện thoại cho cậu. FBI đã thông báo cho Chris, nhiều nhất là ba ngày nữa, quặng mỏ sẽ được giải trừ phong tỏa."
Luke nhìn anh ta: "Vậy ngày mai anh tới đó đi, tiếp tục nhìn chằm chằm, anh không có ý kiến gì chứ?"
Bobby sững sờ, nở nụ cười: "Cực kỳ vui lòng."
Đó chính là một mỏ vàng nha.
Luke phái anh ta đi qua, còn nói cho anh ta biết phạm vi làm việc, chính là đề phòng có người có ý đồ với mỏ vàng này.
Lương hằng năm của anh ta là gần 100.000 đô la, Luke phái anh ta tới đó, đương nhiên là sẽ không lãng phí số tiền lương lớn này.
Nghĩ đến việc chính mình cũng có cổ phần trong mỏ vàng kia, mặc dù sau khi chuyển đổi cũng chỉ có vài phần ngàn, nhưng cũng để cho tim của Bobby phải đập rộn lên.