Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 494: CHƯƠNG 494: SELINA VỪA THIẾU MÁU VỪA SUY DINH DƯỠNG

Vàng và đôla, chính là những loại tài sản trực quan nhất.

Đối mặt với chúng nó, có rất ít người có thể thờ ơ.

Sau khi tiễn Bobby về, Luke trở lại sân sau: "Đi, Dollar, gọi Selina rời giường đi."

Dollar vô cùng vui vẻ theo sát vào nhà, ở dưới sự ra hiệu của Luke, thò đầu lên giường, dùng nước bọt rửa mặt cho Selina.

"Dollar!" Selina tức giận kêu lên.

Một lát sau, lại cùng nó hi hi ha ha chơi đùa với nhau.

Luke đứng ở cạnh cửa: "Có cần tôi phải nhắc nhở cô là bữa sáng đã chuẩn bị xong hay chưa?"

Lời này nói xong, một người một chó trên giường đều dừng lại, nghiêng đầu nhìn tới.

"Đi, Dollar, đi ăn điểm tâm." Hắn huýt sáo một cái, gọi Dollar rời đi.

Trong phòng, Selina lo lắng kêu lên: "Chờ tôi một chút, không cho phép được giành đồ ăn với tôi."

Mấy phút sau, Luke nhìn người nào đó đang ngồi ở bàn ăn ăn ngấu nghiến, lại ngó ngó xuống con chó già nào đó cũng đang ăn ngấu nghiến ở trên mặt đất bên cạnh, biết rõ chuyện này càng ngày càng không thích hợp.

Selina một hơi ăn sạch đồ ăn của mình, vẫn tỏ vẻ không vừa lòng: "Haizz, vẫn còn chưa no."

Trên mặt đất bên cạnh, Dollar đã đang liếm cái chậu đựng đồ ăn kêu loảng xoảng.

Luke: "Chờ một chút." Nói xong tiến vào phòng bếp, bưng một khối lớn bánh ngọt Napoleon mới làm sáng nay đi ra, đặt ở trước mặt Selina.

Dollar ở bên cạnh, mắt lom lom nhìn hắn.

"Mày chờ một chút đi, mày vẫn nên ăn loại thức ăn cho chó mềm một chút thì tốt hơn." Hắn lại xoay người đi tới nhà kho, thức ăn cho Dollar đang để ở nơi đó.

Hôm qua sau khi trở về, hắn mới đi siêu thị mua một bọc lớn, còn có rất nhiều sữa dê cũng khuôn từ siêu thị về.

Cho dù nhìn thấy Dollar vẫn có thể nhảy nhót tưng bừng, hắn cũng không muốn để cho nó ăn ra vấn đề.

Sữa dê ngâm thức ăn mềm cho chó, là lựa chọn tốt nhất.

Selina đang ở nơi đó vô cùng hạnh phúc ăn bánh ngọt Napoleon, đột nhiên nghe thấy ở bên cạnh có người dùng giọng rất nhỏ nói một câu: "Tôi thích anh ấy."

Cô ta ngẩn người, nghiêng đầu nhìn lại, nhưng lại không thấy ai khác, chỉ có Dollar vẫn ở nơi đó đang lom lom nhìn về phương hướng Luke rời đi.

Selina nghi hoặc: "Chẳng lẽ là ảo giác của mình?"

Bởi vì giọng nói kia, có chút giống như của chính cô ta, chỉ là càng thêm trầm thấp ám ách mà thôi.

Hơi lắc đầu, cô ta lại tiếp tục hưởng thụ món ngon trong tay mình.

Không biết vì sao, sáng nay cô ta lại cảm giác cực kỳ đói.

Cho dù bây giờ đang ăn bánh ngọt Napoleon, cũng vẫn có cảm giác bụng đang kêu ục ục, giống như là nơi đó đã biến thành hang động không đáy vậy.

Sau cùng, là Luke kéo theo Selina đi ra ngoài.

Lúc này, trong tay cô ta vẫn đang cầm một miếng bánh ngọt Napoleon không ngừng cắn ăn: "Tôi vẫn cảm thấy đói a."

Vừa rồi Luke đã đại khái kiểm tra qua tình trạng của cô ta.

Tất cả đều bình thường.

Trừ chính cô ta kêu đói ra, tình trạng sức khỏe của cô ta đều ở trong phạm vi bình thường.

Luke lái xe: "Như thế thì càng phải đi ra ngoài sớm một chút. Bằng không thì giữa trưa cô còn có thể đi tới phòng ăn sao, sữa dê và thức ăn cho Dollar cũng sẽ không có."

Selina không rảnh trả lời hắn, tiếp tục cạp bánh.

Luke lái xe, trực tiếp đi thẳng tới một cửa hàng bánh ngọt.

Lôi kéo Selina đi vào, hắn chỉ vào những loại bánh ngọt bên trong: "Chọn loại mà cô thích ăn nhất đi."

Ngón tay của Selina lần lượt chỉ: "Cái này cái này cái này..."

Luke ngắt lời: "Tập trung đi, chỉ có thể chọn loại có thể ăn no."

Ngón tay của Selina trực tiếp di chuyển trong phạm vi lớn, vượt qua một đống bánh ngọt nhỏ nhắn đáng yêu, chỉ vào giá đỡ phía sau: "Thứ này."

Luke quả đoán gật đầu, quay về phía nữ phục vụ của cửa hàng bánh ngọt nói: "Thứ này, đóng gói hết đi."

Nữ phục vụ viên nghẹn họng nhìn trân trối: "Anh xác định?"

Luke lại một lần nữa gật đầu: "Xác định. Nhưng mà cần phải cắt ra, chia nhỏ một chút."

Lúc này nữ phục vụ viên mới thở phào nhẹ nhõm: Đây hẳn là mang về chia cho rất nhiều người ăn.

Cô ta bận rộn mấy phút, mới cắt chiêc bánh khổng lồ kia thành hơn 10 phần, cất vào trong từng hộp giấy.

Chiếc bánh Tiramisu khổng lồ mới bày ra, đường kính vượt qua 30 cm, vốn chính là để cắt khối bán, bây giờ lại bị một mình Luke mua đi.

Xách một đống lớn hộp đi ra ngoài, Luke cũng không xếp chúng vào trong tủ lạnh nhỏ phía sau.

Hắn cảm thấy, với trạng thái hôm nay của Selina, đoán chừng số bánh này còn chưa đủ để cô ta ăn tới trưa.

Hôm nay, một mình hắn đi tới chào hỏi Elsa, biểu thị chính mình đã đi làm lại, từ chỗ cô ta lấy đi mấy vụ án vẫn còn đọng lại.

Sau khi đặt hai hộp Tiramisu nhỏ mới vừa mua được lên trên bàn, hắn quả đoán rời đi.

Lần nghỉ phép này nói năm ngày thì chính là năm ngày, cộng thêm hai ngày cuối tuần là gần mười ngày nghỉ, áp lực của Elsa khẳng định là không nhỏ.

Nếu như là đã trở lại, vậy thì cần phải nhanh đi ra ngoài điều tra án, so với ở lại nhìn khuôn mặt khổ qua của Elsa thì còn dễ chịu hơn nhiều.

Nhìn người nào đó vẫn còn đang ở trên xe liên tục ăn, Luke bất đắc dĩ khởi động xe chạy về nhà.

Dollar vẫn đang ngoan ngoãn nằm ở ghế sau, thấy Luke đến, cái đuôi lắc vui sướng, nhưng ánh mắt lại vẫn nhìn về phía bánh Tiramisu trong tay Selina.

"Mày không ăn được thứ đó, mày quá già rồi." Luke thuận miệng nói với Dollar.

Dollar cúi cái đầu to xuống, ra vẻ cuộc sống không còn gì hứng thú nữa, tròng mắt vẫn không rời khỏi miếng bánh Tiramisu.

Luke bất đắc dĩ thở dài, lái xe... Về nhà.

So với chuyện phá án, thì tiếp tục quan sát tình huống của Selina, hôm nay để cô ta ở nhà nghiên cứu hồ sơ lại càng thích hợp hơn một chút.

Trên đường về nhà, hắn lại một lần nữa đi siêu thị, mua cho Dollar hai túi lớn thức ăn cho chó loại đặc biệt, cùng với một đống lớn sữa dê.

Trong lúc nhất thời, Luke cũng cảm thấy buồn bã: Loại sinh vật tham ăn thế này, một cá thể đã có thể làm cho người vô cùng đau đầu.

Sau khi về đến nhà, hắn đưa Selina xuống tầng hầm, tối hôm qua làm kiểm tra cho Dollar, hôm nay lại đến phiên chủ nhân của nó đi làm kiểm tra.

Làm xong một lần kiểm tra tỉ mỉ, Luke cầm lấy tờ ghi các loại số liệu của Selina, chỉ xem trong chốc lát, đã xác định được xác thực là cô nàng này có gì đó khác thường.

Thân thể của cô ta không có bệnh kín, cũng không đột nhiên xuất hiện dấu hiệu bệnh tật nguy hiểm, thế nhưng cô ta lại có triệu chứng hơi thiếu máu và suy dinh dưỡng, hơn nữa tỷ lệ mỡ trong cơ thể lại hạ xuống.

Tỷ lệ mỡ trong cơ thể phụ nữ cao hơn nhiều so với đàn ông, phạm vi bình thường là 25- 28, Selina trường kỳ bảo trì ở mức 15- 17, đường nét cơ bắp trên người rất rõ ràng.

Đối với chuyện này. Luke cực kỳ hoài nghi.

Mặc dù mỗi ngày Selina đều vận động rất nhiều, nhưng ăn cũng quá nhiều, theo lý thì cơ thể không có khả năng bảo trì ở mức tỷ lệ mỡ này.

Công năng tiêu hóa hấp thu của cô ta cũng rất bình thường, cũng không giống như loại người được gọi là ăn thế nào cũng không mập kia, thực tế là người có vấn đề với tỷ lệ hấp thu.

Cho nên, mặc kệ từ phương diện nào mà nói, chuyện thiếu máu suy dinh dưỡng, tỷ lệ mỡ trong cơ thể hạ xuống đều không nên xuất hiện ở trên người Selina.

Cô ta thế nhưng là một cô nàng ham ăn, không quá thừa dinh dưỡng biến thành một người mập, đều là chuyện rất kỳ quái.

Luke chỉ có thể để cho cô ta nằm xuống, cắm cho cô một mũi kim.

Selina nhăn nhó: "Truyền dịch? Không đến mức như thế chứ."

Luke điều chỉnh tốc độ truyền cho cô ta, miệng nói: "Bây giờ cô đang bị thiếu máu, lại suy dinh dưỡng, trong thời gian ngắn dựa vào ăn là không bù trở lại được."

Selina: "Gì cơ?" Cô ta cảm thấy khẳng định là Luke đang nói đùa.

Luke gật đầu: "Mặc dù tôi cũng rất tò mò, nhưng kết quả kiểm trắc xác thực là như vậy, cho nên đàng hoàng truyền xong túi dịch dinh dưỡng này đi, rồi lại đi nghiên cứu hồ sơ, huấn luyện hôm nay cũng tạm thời dừng lại."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!