Selina lộ ra vẻ mặt đau khổ: "Tôi phải nhàn rỗi như vậy sao?"
Luke: "Có muốn để Dollar ở đây với cô không."
Selina: . . .
Luke mỉm cười đi ra ngoài, một lát sau một tay cầm tablet, một tay cầm đống Tiramisu kia trở lại: "Như thế này đã được chưa."
Mặt của Selina lộ ra vẻ hớn hở: "emu~ thân yêu, đã biết là cậu tốt nhất mà."
Luke kéo một cái xe đẩy nhỏ tới, đặt tất cả đồ xuống bên cạnh cô, mới gọi Dollar đang nằm bên cạnh nhìn lom lom: "Dollar, đi, đi ra ngoài chuẩn bị cho mày ăn."
Dollar lập tức đứng dậy, chạy chậm cùng đi ra ngoài.
Nơi này là tầng hầm làm kiểm trắc, yêu cầu vệ sinh vô cùng cao.
Luke không có ý định cho Dollar ăn ở đây, tướng ăn của nó trong hai ngày này quá hung tàn, sẽ làm cặn đồ ăn văng bẩn khắp nơi mất.
Cặn đồ ăn cũng không phải vấn đề lớn, vấn đề là nó ăn còn ưa thích tiếp tục liếm cặn bã ở trên mặt đất, như thế cũng hơi quá.
Luke cũng không muốn tiến vào tầng hầm đã ngửi thấy mùi nước bọt của Dollar.
Trở lại phòng bếp, vừa hâm nóng sữa dê cho Dollar, hắn vừa nói: "Dollar, thức ăn cho chó ngon không?"
Dollar gâu gâu một tiếng.
Luke: "Ăn ngon hả? Không đổi sang vị khác sao?"
Dollar nghiêng đầu, dường như là đang suy tư điều gì đó.
"Đáng tiếc là mày đã già rồi, chỉ có thể ăn thức ăn cho chó ngâm sữa dê. Hơn nữa mày là chó, mày không ăn được những loại thức ăn chứa nhiều đường, muối a." Hắn nói xong lập tức bê sữa dê đã hâm nóng tới, rót vào trong chậu ăn của Dollar.
Hắn đẩy cái đầu to của Dollar đang lại gần ra: "Còn chưa cho thức ăn vào mà."
Dollar buông thõng đầu lưỡi lớn, ngoan ngoãn chờ đợi.
Chờ sau khi thức ăn cho chó được đổ vào chậu, nhìn Dollar đang ở nơi đó ăn như gió cuốn, sắc mặt của Luke lại hiện ra vẻ hơi phức tạp.
Sau khi sắp xếp xong cho hai tên tham ăn, chính Luke lái xe đi ra ngoài tra án.
Hôm nay hẳn là Selina đừng nghĩ tới chuyện đi ra ngoài, hôm nay miệng của cô ta sẽ không thể rời khỏi đồ ăn.
Luke lái xe đến địa điểm xảy ra vụ án, nhìn hoàn cảnh xung quanh nơi này một chút, trong lòng của hắn lắc đầu.
Lại là loại địa điểm cũ nát này.
Cho dù những hộ gia đình ở nơi này biết rõ tình huống như thế nào, cũng sẽ không ngoan ngoãn phối hợp điều tra.
Vén dây cách ly ở cửa ra vào ra, hắn đi vào căn nhà một tầng này, nhìn tình hình ở trong phòng khách, lại có cảm giác cực kỳ quen mắt.
Trong đầu tìm kiếm nguồn gốc của loại cảm giác quen thuộc này, phát hiện ra chỗ này hầu như là nhất trí với vụ án một nơi hang ổ con buôn nào đó bị thanh tẩy trước đó.
Hàng, tiền bị vơ vét không còn gì, năm thành viên băng đảng con buôn ở bên trong đều bị mất mạng.
Hai tên chết bởi súng bắn, ba tên bị vũ khí lạnh chặt thành mấy khối.
Chuyện này dĩ nhiên không phải là tác phẩm của cha con Damon, mà là người lần trước kia.
Càng trùng hợp hơn chính là, gần đây Luke vẫn đang lần theo đám con buôn sở thuộc băng đảng "Black bone" này.
Black bone chính là một trong hai băng đảng đang liên hợp với nhau, có ý đồ đối phó với "Ghost Butcher".
Thở dài, Luke xoay người rời đi.
Loại án không phải ngẫu nhiên này, rất khó tìm được hung thủ.
Hơn nữa tìm được thì như thế nào? Không phải là kẻ thù của đám con buôn thì chính là đám đối đầu của con buôn.
Hắn cũng không cần phải mở rộng chính nghĩa vì đám con buôn này.
Trên đường về nhà còn chuyên môn lượn quanh một chút, đi tới cửa hàng thịt nướng đóng gói một đống lớn đồ ăn, mang về nhà.
Lúc vào cửa, đã thấy Selina ngồi trong phòng khách xem hồ sơ.
Dollar ngoan ngoãn nằm ở bên chân cô ta, thỉnh thoảng đớp một hạt bắp rang được cô ta ném đến.
Món bắp rang này là loại không đường, Dollar có thể ăn, nhưng thứ này cũng không đủ để no bụng.
Nhưng một người một chó lại thích thú.
Nghe thấy tiếng hắn mở cửa, Selina nhìn lại, mặt mũi lập tức tràn đầy vẻ ngạc nhiên nhảy lên: "Là thịt nướng à? Có heo sữa quay không? Có xá xíu không?"
Luke: "Chủ yếu là hai loại." Đây là hai loại thức ăn mà Na ham ăn thích nhất, những món khác lại kém hơn một đoạn.
Hai người rửa qua tay, Luke đi làm một đĩa rau xanh luộc, coi như là ăn cơm.
Dollar ai oán nhìn về phía món ăn trên bàn trước mặt hai người, đầu lưỡi mãnh liệt liếm cái miệng rộng của mình.
Luke chú ý thấy, nhún nhún vai: "Đáng tiếc là mày không thể ăn thứ này, không tốt đối với thân thể của mày, chút nữa sẽ chuẩn bị thức ăn cho chó cho ngươi."
Trong mắt Dollar lóe lên vẻ xoắn xuýt giãy dụa, không nhịn được kêu lên hinh hích.
Selina cũng không có cách nào: "Ngoan, mày không thể ăn thứ này, lường đường và muối trong nó đều quá cao, chút nữa cho mày thêm một chút súp thịt bò được chứ?"
Dollar: Tuyệt vọng.jpg
Ăn xong bữa tối, Luke và Selina ngồi trong phòng khách nghiên cứu hồ sơ.
Triệu chứng đói bụng của Selina rốt cuộc đã có chuyển biến tốt đẹp, mặc dù vẫn còn đang không ngừng ăn uống, nhưng cũng không còn kêu đói nữa.
Dollar sau khi hưởng thụ xong bữa tối phong phú, rốt cuộc cũng an tĩnh nằm ở bên chân cô ta chợp mắt.
"Tôi để Sonya hỗ trợ điều tra một chút, gần đây còn có hai vụ án cùng loại." Luke nói: "Cho nên, trừ vụ trước đó và giờ thêm vụ này, không tới một tháng, lại có bốn vụ án cùng loại xuất hiện."
Selina: "FBI mặc kệ à?"
Luke: "Mặc dù có cùng loại thủ pháp gây án, nhưng không phải là cùng một khẩu súng, loại vũ khí lạnh kiểu đao được sử dụng kia cũng không thể xác định là một loại. Đồn cảnh sát cũng không coi những vụ án này là trọng điểm để xử lý, mấy đội thám tử đi điều tra những vụ này, đều không có tiến triển gì."
Selina: "Vậy cậu định làm như thế nào?"
Luke: "Không làm thế nào cả, cứ để nó đó. Người này hành động gọn gàng, không có bất kỳ người sống hoặc nhân chứng nào, chỗ ra tay đều không có camera giám sát, muốn tìm được hung thủ này cũng quá khó."
Selina nghe xong, cũng không còn quan tâm tới vụ án này nữa.
Luke: "Được rồi, hôm nay không huấn luyện, chính cô chơi đi." Nói xong hắn đứng dậy chuẩn bị rời đi.
Bên kia, Dollar lập tức ngẩng đầu lên, nhìn chăm chú theo bóng lưng của hắn.
Luke đột nhiên quay đầu: "Không cho phép đút đồ ăn vặt cho Dollar, năng lực tiêu hóa của nó không tốt lắm đâu."
Selina ha ha gượng cười hai tiếng, cũng không phản bác lời này.
Hôm nay cô ta không cẩn thận đút cho Dollar một ít đồ ăn vặt, không phải là Luke nhắc nhở, cô ta cũng không chú ý tới.
Chủ yếu là Dollar một mực nằm bên cạnh tỏ ra vô cùng đáng thương nhìn cô ta ăn, cô ta có chút không đành lòng, ném tới thứ gì, nó cũng không chê, xử lý hết tất cả.
Luke đi xuống tầng hầm, do dự trong chốc lát, rốt cuộc mở một màn hình theo dõi trên điện thoại di động nhãn hiệu giả ra.
Trên hình ảnh, là phòng ngủ của Selina.
Trước đó hắn cũng không đặt thứ này ở trong phòng ngủ của Selina, cũng không cần thiết phải làm thế.
Nhưng hôm nay biểu hiện của Dollar yêu quý của Selina vô cùng khác thường, còn có một số dấu vết để lại, để hắn không thể không lắp đặt camera giám sát ở trong phòng cô ta.
Để điện thoại nhãn hiệu giả sang một bên, hắn bắt đầu làm việc.
12 giờ, Selina đúng giờ thông báo cho hắn một tiếng, sau đó đi ngủ.
Luke nhìn hình giám sát một chút, lập tức dời ánh mắt đi.
Trên tấm hình, Selina đang thay quần áo.
Mấy phút sau, Luke lại xem, trong thấy Selina đã nằm lên trên giường, Dollar thì nằm bên trong ổ chó cạnh mép giường.
Hắn dừng làm việc đang làm, thu dọn đồ đạc, cầm laptop tới bắt đầu kiểm tra tư liệu.
Điện thoại nhãn hiệu giả đặt ở bên cạnh laptop, hắn có thể chú ý đến động tĩnh bên trên vào bất cứ lúc nào.
Thời gian trôi qua, rất nhanh đã đến hai giờ đêm.
Điện thoại nhãn hiệu giả đột nhiên hơi rung lên, ánh mắt của Luke lập tức dời tới.
Bóng hình của hắn hóa thành một vệt đen, trong nháy mắt đã biến mất khỏi phòng hầm.
Vài giây sau, cửa phòng Selina răng rắc một tiếng mở ra, sắc mặt của hắn hờ hững đứng ở cửa, nhìn về phía. . . Dollar ở mép giường: "Ra đi, trốn cái gì mà trốn!"