Trong kiến trúc ổ chuột ven đường đều đông nghịt người.
Già, trung niên, trẻ nam nữ các loại ăn mặc tùy ý, dép lê quần đùi áo may ô, có chút giống như Trung Quốc rất nhiều năm trước.
Dưới mông bọn họ ngồi lên đủ loại đồ vật, bàn ghế gỗ, ghế nhựa plastic, băng ghế đủ loại đủ kiểu dáng.
Bọn họ ở nơi đó hoặc nói chuyện phiếm, hoặc uống rượu, hoặc ăn đồ ăn, có vài người còn vẫn không quên làm việc nhà.
Còn có không ít trẻ con tụ tập lại chơi đùa, trái banh là đồ chơi thường thấy nhất của bọn chúng.
Dù chỉ có một khu vực nhỏ bằng phẳng, mấy đứa bé cũng có thể ở nơi đó vây quanh một trái banh chơi vô cùng vui vẻ.
Vương quốc bóng đá a! trong lòng Luke cảm thán một câu, tiếp tục đi tới.
Nếu thật sự muốn nói, kỳ thật nơi này không kém bao nhiêu so với khu dân nghèo ở Los Angeles, hoàn cảnh dơ dáy bẩn thỉu cũng tương đương với bên kia.
Dưới gầm cầu vượt ở Los Angeles có nhiều người dựng lều vải plastic, khu vực phồn hoa cũng có rất nhiều người ngủ ở bên lề đường, nơi này chí ít là còn có phòng ở.
Không có tiền, ở đâu cũng là khu ổ chuột.
Rất nhanh Luke đã đi vào một hẻm nhỏ uốn lượn vặn vẹo.
Loại hẻm nhỏ này đại khái chỉ rộng một mét, đủ không gian cho hai người sát vai mà qua.
Nó vặn vẹo kéo dài ở giữa từng tòa nhà, hai bên dựa vào vách tường kiến trúc, làm cho không gian cực kì chật chội.
Luke đi vào trong con hẻm nhỏ hơn 10m này, phía trước, phía sau, bên trên và bên trong cửa sổ của kiến trúc bên cạnh, đều có từng cái đầu lặng lẽ nhô ra.
Ở trên con đường trước mặt hắn, có bốn năm người trẻ tuổi đi tới.
Sắc mặt của những người trẻ tuổi này không thiện, quần áo không chỉnh tề, người cầm đầu thậm chí còn đang cởi trần.
Nhưng hầu như là trong tay bọn họ đều cầm súng, xa hơn một chút nữa ở trên nóc nhà, còn có mấy người đang cầm súng trường.
Không ai trong bọn họ lên tiếng, Chỉ yên lặng vây quanh hắn, dường như muốn đợi hắn mở miệng.
Luke nhếch miệng cười một tiếng: "Tôi muốn tìm người."
Thanh niên vởi trần đánh giá hắn: "Chúng tôi không phải là cảnh sát."
Luke cười càng vui vẻ hơn: "Đúng vậy, cho nên tôi mới đến tìm các cậu."
Thanh niên cởi trần nghi ngờ nhìn hắn.
Luke đã hơi hóa trang một chút, kính râm thêm một bộ râu quai nón, để dáng vẻ của hắn nhìn không còn vẻ non nớt nữa, nhưng khí chất vẫn hoàn toàn khác biệt so với những người này.
Hắn cười từ bên trong chiếc ba lô nhỏ phía sau chậm rãi kéo ra một chồng tiền mặt xanh biếc, tiện tay ném tới: "Đây là tiền đặt cọc. Mặc kệ là có thể giúp đỡ tôi hay không, tiền này đều là của các cậu."
Ánh mắt của một đám người xung quanh đều dán vào tập tiền mặt.
Mức độ nhạy cảm của người nơi này đối với tiền mặt vượt xa người thường, mấy người đã trông thấy rõ mệnh giá không nhịn được nuốt xuống một ngụm nước miếng —— đó là tiền mệnh giá 100 đô la nha.
Tập tiền vừa rồi, tối thiểu cũng có 10.000 đô la.
Đối với những người này mà nói, tuyệt đối là một số tiền lớn.
Thanh niên cởi trần theo bản năng đón lấy chồng đô la này, nhanh chóng dùng ngón cái và ngón trỏ vuốt nó một lần, xác định đây không phải là tiền giả, hơn nữa tiền mặt bên trong cũng đều là mệnh giá 100, vẻ mặt do dự.
"Anh chờ một chút." Cậu ta nói xong, cầm tập đô la này lập tức tiến vào căn nhà bên cạnh.
Luke cũng không vội, tiện tay móc vào bên trong ba lô nhỏ, một cây kẹo que sô cô la sữa xuất hiện ở trong tay hắn.
Hắn không nhanh không chậm lột giấy gói kẹo ra, nhét nó vào trong miệng.
Ánh mắt của hắn bình thản ung dung, một đám thanh niên xung quanh đang nhìn chằm chằm hắn đều có cảm giác vô cùng quái dị.
Bị mười mấy tay súng vây quanh, còn có thể bình tĩnh như vậy, không phải là người mắc bệnh tâm thần thì chính là người có năng lực.
Hắn cảm nhận được một ánh mắt ở cách đó không xa, là một người tương đối nhỏ tuổi.
Khoảng mười bốn mười lăm tuổi, cũng có thể nói vẫn là một cậu bé, đang liếm bờ môi.
Luke nhếch miệng cười một tiếng: "Cậu cũng muốn ăn à?"
Cậu trai choai choai này theo bản năng gật đầu, nhưng lập tức phát giác ra không đúng, lại vội vàng lắc đầu.
Luke cười khẽ, tiện tay lại lấy ra một cây kẹo que từ bên trong ba lô nhỏ, ném tới: "Sợ cái gì? Đàn ông thì không thể ăn kẹo sao?"
Chàng trai này giơ tay đón lấy kẹo que bay tới.
Đám người xung quanh vốn đang lộ ra vẻ mặt kỳ quái, đối với chuyện này quả thật là không còn lời nào để nói.
Trước mắt chẳng phải là có người, ở trong vòng vây của mấy chục khẩu súng, vẫn có thể bình tĩnh ăn kẹo hay sao? Ai dám nói hắn không phải là đàn ông!
Đương nhiên, chút nữa vị vô cùng đàn ông này có chết hay không, hoặc là chết thảm cỡ nào, chính là một chuyện hoàn toàn khác.
Không tới 5 phút, người trẻ tuổi cởi trần kia lại từ một nóc nhà khác xuất hiện, ra hiệu cho người phía dưới: "Dẫn hắn đi lên."
Đầu của đám người xung quanh mới lại lặng lẽ biến mất vào trong các căn nhà bên cạnh.
Chỉ có hai người trẻ tuổi vẫn cầm súng nhắm vào hắn, một người ở phía trước dẫn đường, một người khác vừa cầm lấy ba lô của hắn, vừa ra hiệu cho hắn đi theo người phía trước.
Luke cũng không để bụng, hai tay nhét vào trong túi quần, tiến lên theo.
Bên trong cái ba lô nhỏ này cũng chỉ chứa một ít đồ ăn và bánh kẹo, thứ khác đều không có.
Hắn tiến vào nơi này, tất cả mọi thứ đều bỏ vào trong không gian trữ vật, cái ba lô nhỏ này chỉ là đạo cụ để che giấu tai mắt người khác mà thôi.
Sở dĩ đối phương chỉ lấy ba lô đi mà không soát người, là bởi vì hắn đang mặc áo ngắn tay bó khoác thêm áo sơ mi mỏng, phía dưới là một chiếc quần thể thao cũng rất mỏng.
Loại quần áo này đừng nói là giấu súng ống, ngay cả giấu dao đều sẽ thấy dấu vết.
Theo con đường nhỏ này vòng vèo mấy vòng, ngoặt vào một cái sân nhỏ vô cùng nhỏ hẹp, từ bên cạnh lại đi lên một cái thang vừa nhỏ vừa dốc, lập tức đi lên một căn lều bằng phẳng.
Hoàn cảnh nơi này vẫn vô cùng phổ thông, thế nhưng có bia, có đồ ăn, còn có gió biển nhẹ nhàng thổi qua.
Trừ việc không có mỹ nữ và bãi cát, cộng thêm mùi khó ngửi ra, nơi này cũng coi như là thoải mái dễ chịu.
Một người đàn ông trung niên nửa người đều xăm các loại hình vẽ ngồi ở trên ghế, phía sau gã là 2 người cường tráng cầm súng trường trong tay.
Người trẻ tuổi cởi trần gọi Luke đi lên kia, cùng với hai người trẻ tuổi kèm hắn tới, thì lại đứng ở sau lưng Luke, trong tay cũng cầm súng.
"Cậu muốn cái gì?" Trung niên xăm mình kia không hề khách sáo hỏi.
Luke: "Nghe ngóng tin tức một người."
Trung niên xăm trổ: "Ai?"
Luke từ trong túi áo sơ mi móc ra một tấm hình, tiện tay ném lên bên trên mặt bàn trước mặt trung niên xăm trổ: "Lisa - Morales. Một nữ bác sĩ Mexico."
Trung niên xăm trổ nhíu mày lại, cầm lấy bức ảnh trên bàn nhỏ nhìn một lát, nheo mắt lại: "Chưa từng thấy qua người này."
Luke ồ một tiếng: "Đã quấy rầy, cáo từ."
Trung niên xăm trổ khoát tay, mấy người cầm súng bên cạnh lập tức nhắm về phía Luke.
"Có vẻ như là cậu không biết nơi này là nơi nào, cũng không biết tôi là người như thế nào!" Trung niên xăm trổ đứng lên, trong tay có thêm một khẩu súng lục M1911: "Bây giờ, giao hết tiền trên người cậu ra, thẻ tín dụng, còn có mật mã nữa."
Luke nhíu nhíu mày: "Đây là... muốn ăn cướp à?"
Trung niên xăm trổ nhe răng cười: "Không, đây là học phí. Để cậu học phải làm như thế nào để có thể sống sót ở Rio."
Luke nghiêng đầu làm ra vẻ suy tư: "Tức là, ông không có ý định giết tôi?"
Trung niên xăm trổ không trả lời, chỉ ra hiệu một cái, sau lưng Luke lập tức có hai người trẻ tuổi tiến lên, muốn tóm lấy hai tay của hắn.
Luke thở dài: "Có tiền không kiếm, nhất định phải đi cướp. Bang hội bản địa, thật sự là quá không biết lễ phép!"
Trong lúc nói chuyện, hắn cất bước tiến lên, đi tới phía trung niên xăm trổ ở cách đó mấy mét.