2 người cường tráng ở bên cạnh trung niên xăm trổ không chút do dự lập tức nổ súng, tiếng súng ba ba ba vang lên.
Bóng hình Luke cũng ở trong nháy mắt lúc bọn họ nổ súng, đột nhiên lướt sang ngang một mét, khom người nhảy lên, vừa vặn chui qua giữa trung niên xăm trổ và một tên cường tráng, đi ra phía sau bọn họ.
Luke chộp lấy khẩu M1911 trong tay trung niên xăm trổ, cũng không giơ súng lên, chỉ thuận thế chuyển động họng súng sang hai bên trái phải một chút.
Phanh! Phanh!
Tay của 2 người cường tráng cầm súng mới xoay được một nửa, đã rũ xuống, trên đầu mỗi tên có thêm một cái lỗ.
Lúc này Luke mới lại thở dài: "Đã nói rồi, kiếm tiền không tốt hơn sao? Cứ nhất định phải chém chém giết giết." Lúc nói lời này, họng súng trong tay đã giơ lên.
Trung niên xăm trổ lập tức toát mồ hôi, dù tóc trên ót bị họng súng nóng hổi đốt cho bay ra mùi cháy khét, gã cũng không dám động đậy.
"Đúng, đúng, chúng ta có thể nói chuyện, chúng ta có thể nói chuyện." Ánh mắt của gã lại nháy mắt với ba người phía đối diện, thân thể bỗng nhiên nhào sang bên cạnh.
Thanh niên cởi trần và một thanh niên khác ở phía đối diện, đồng thời giơ súng lên.
Phanh! Phanh!
Chính giữa trán hai người này lập tức xuất hiện một cái lỗ.
Luke bĩu môi, để cánh tay xuống, thuận tay lại bóp cò súng.
Phanh!
Trên mông của trung niên xăm trổ mới vừa nhào sang bên cạnh ăn một phát súng, lập tức kêu thảm ôm lấy mông, lăn lộn ở trên mặt đất.
Luke nhìn về phía cửa ra vào, nơi đó có một người.
Đây là một người duy nhất trong phòng không giơ súng lên, từ đầu tới cuối cũng không có động tác gì: "Sao cậu không ra tay?"
Người này kỳ thật chính là chàng trai trẻ được Luke chia kẹo que cho lúc trước, nghe vậy môi cậu ta rung động vài cái, những cũng không lên tiếng.
Luke cười khẽ, kẹo que trong miệng từ bên trái đảo sang bên phải, làm cho má phải nhô lên một chút: "Cậu thông minh hơn bọn họ nhiều..."
Trong lúc đang nói, họng súng hắn mới buông xuống lại một lần nữa phun ra một ngọn lửa.
Phanh!
Trung niên xăm trổ lại hét thảm một tiếng lớn hơn, lại đã bị Luke cho thêm một phát súng vào đầu gối.
"Người thông minh, mới có thể ở thời cơ thích hợp, làm ra lựa chọn thoả đáng. Mà với đầu óc của ông..." Luke ngồi xuống, mặt mũi tràn đầy vẻ châm biếm nhìn về phía trung niên xăm trổ nằm trên mặt đất: "... Ngay cả một đứa trẻ con cũng không bằng."
Trung niên xăm trổ đổ mồ hôi đầy người, miệng rên rỉ đau đớn, nhưng vẫn không quên đứt quãng cầu xin tha thứ: "Tha, buông tha cho tôi đi, cậu muốn cái gì tôi cũng đều cho cậu."
Luke lắc đầu: "Nói ông ngu xuẩn, ông còn không thừa nhận. Yêu cầu của tôi vẫn ở nơi đó, tại sao lại phải giả vờ như là không nghe thấy hả?"
Phanh!
Trung niên xăm trổ lại một lần nữa hét thảm, lại là đầu gối bên cái chân kia cũng bị đánh nát.
Lần này Luke không để cho gã giãy dụa nữa, một chân đạp lên người gã, lục soát người gã một lát, tìm được một băng đạn mới đổi vào: "Bây giờ tôi lại có bảy phát đạn, ông nói xem phát tiếp theo là tay trái hay là tay phải trước đây? Bắn xong còn có thể bắn thằng em của ông..."
Nói đến đây, đầu hắn cũng không ngẩng lên, nghiêng đầu giơ súng.
Phanh phanh!
2 người ôm súng trường từ ngoài cửa xông vào ngửa mặt ngã quỵ xuống, đều là đạn găm giữa trán.
Trung niên xăm trổ đau đớn kêu lên: "Đừng, tôi nói, tôi nói. Cậu muốn biết chuyện gì?"
Luke bất đắc dĩ lắc đầu: "Với loại trí não này làm thế nào mà ông có thể sống đến bây giờ? Lisa - Morales, là nữ bác sĩ người Mexico, cô ấy! Ở! Đâu!"
Lần này trung niên xăm trổ không do dự nữa: "Christopher, là Christopher người đưa cô ta đi."
"Đưa đi nơi nào?" Luke hỏi, tùy ý đi đến trước cửa, nhìn cũng không thèm nhìn ra ngoài cửa, vặn cổ tay nhô họng súng ra.
Phanh phanh phanh!
"A!"
"A!"
Hai tiếng kêu thảm, cộng thêm một tràng tiếng thân thể lăn lộn, lại là 2 tên tội phạm đang lặng lẽ tiến tới bị bắn cho ngã lộn xuống cầu thang.
Trung niên xăm trổ nhìn mỗi một cử động của Luke, trong lòng cảm thấy lạnh lẽo.
Mọi cử động của Luke quá mức thư giãn thoải mái, tuyệt đối là một cao thủ chuyên nghiệp!
Gã vội vàng đáp: "Tôi, tôi không biết..."
Phanh!
"A ~ "
Trung niên xăm trổ lại một lần nữa giãy giụa ở trên mặt đất, Luke lại mới bắn trúng tay phải của gã: "Nói ra đáp án đi, bằng không thì ông sẽ chỉ chết đau đớn hơn mà thôi."
Trong lòng trung niên xăm trổ cảm thấy tuyệt vọng, tin tình báo mà gã biết cũng không nhiều, mấy câu đã nôn sạch sẽ tin tức về băng đảng của Christopher.
Luke đạt được tình báo cần thiết, đưa tay giơ súng: "Cho ông một lời khuyên, kiếp sau nên làm ăn lương thiện, đừng đi ăn cướp."
Trên mặt trung niên xăm trổ lộ ra vẻ cầu khẩn: "Có thể..."
Phanh!
"Ừm, đương nhiên là không thể rồi!" Luke dùng hành động kết thúc câu hỏi của gã.
Tiện tay nhặt súng ở trên người 2 người lực lưỡng kia, lại từ trên người trung niên xăm trổ đã chết kia tìm ra cọc tiền 10.000 đô la lúc trước, hắn cười cười với chàng trai vẫn luôn đứng ở nơi hẻo lánh cạnh cửa âm thầm nhìn tất cả chuyện này kia.
"Thấy không. Nếu như cậu muốn làm người xấu, có thể là ngày nào đó sẽ còn gặp lại tôi. Mà tôi, thích gặp người xấu nhất." Hắn bước ra ngoài cửa phòng một bước: "Chúc cậu cả đời đều được may mắn."
Phanh phanh!
Ngoài phòng có hai tiếng kêu thảm vang lên, lại có 2 tên tội phạm đang đến gần bị bắn cho rớt xuống.
Sau đó chính là một tràng tiếng súng hoảng loạn, chốc lát sau, bên ngoài có người đang kêu gào: "Người đâu? Hắn đi đâu rồi?"
"Không nhìn thấy, không tìm thấy..."
"Mau đi xem đại ca một chút..."
"Đại ca, đại ca chết rồi. Mario và Sanchez đều chết rồi, a! Tất cả bọn họ đều chết rồi..."
Chàng trai ở nơi hẻo lánh, đứng nhìn một đám người tràn vào, vây quanh thi thể của đại ca hô hoán.
Nhìn đầu đại ca đã nở toác, trong đầu chàng trai này thoáng hiện lên sự phong quang lúc trước của vị đại ca này, bên tai dường như lại có một câu vang lên: Tôi, thích gặp phải người xấu nhất.
Cùng với câu nói này, gương mặt luôn mỉm cười kia dường như lại xuất hiện.
Cậu ta không khỏi bị giật mình, lặng lẽ từ trong căn phòng ồn ào lui ra ngoài.
Rời đi thật xa, cậu ta mới nâng một cánh tay lên, nơi đó vẫn còn cầm một cây kẹo que chưa bóc.
Vừa rồi, cậu ta cũng là vì cây kẹo que này, mới không giơ súng nhắm vào Luke.
Cũng là vì cây kẹo que này, để cậu ta trở thành người sống sót duy nhất trong phòng.
Lại giơ khẩu súng lục trên tay kia lên, nghe một mảnh ầm ĩ trong căn phòng xa xa, cậu ta suy nghĩ một lát, cắm khẩu súng ra sau mông, lặng lẽ chạy về trong nhà.
Trong lúc đám người này đang rối loạn, Luke đã sớm từ một khe hở nhỏ giữa 2 căn nhà đi vào bên trong căn nhà phía dưới.
Nhẹ nhàng lướt qua khe hở ở giữa hơn 10 căn nhà nhỏ, hắn đi lên một đường phố "lớn" cắt ngang qua đó.
Đường cho phép xe ô tô lưu thông hai chiều trong khu ổ chuột này, tuyệt đối là đường cái.
Lúc từ khe hở bên trong những căn nhà nhỏ nhảy ra, động tác của hắn lập tức khôi phục lại bình thường, nhàn nhã đuổi kịp một đoàn du khách vừa đi qua.
Hướng dẫn du lịch đoàn này còn nói tiếng Trung, bên trong đoàn cũng có không ít người Trung Quốc, để hắn cảm thấy rất thân thiết.
Cách đó hơn 10m, âm thanh rối loạn bên kia đã khó có thể nghe thấy, ngược lại là lời hướng dẫn du lịch nói để Luke nghe say sưa ngon lành.
Một bác gái trong đoàn du lịch đột nhiên chú ý tới Luke ở sau lưng, kỳ quái hỏi thăm: "Hình như cậu không phải là người của đoàn chúng tôi?"
Luke nở nụ cười.
Bác gái nhìn nụ cười sáng sủa này của hắn, ngẩn người, vỗ vỗ trán: "Quên mất, cậu là người ngoại quốc, nghe không hiểu tiếng Trung Quốc."