"Không, tiếng Trung Quốc lưu hành toàn thế giới mà." Luke hướng về phía bác gái cười hì hì nói một câu tiếng Trung rõ ràng, sau đó phất phất tay chạy vào trong hẻm nhỏ bên cạnh.
Bác gái sững sờ, chợt vui vẻ: "A, người nước ngoài này thật là thú vị, nói tiếng Trung Quốc thật là chuẩn."
Đi qua khúc nhạc dạo ngắn này, Luke vừa đi, vừa suy nghĩ về tình báo moi được từ chỗ trung niên xăm trổ.
Christopher, lại tên là Mikhail - Tojković.
Gã trường kỳ lăn lộn ở các nước Nam Mĩ, ví dụ như Mexico, Honduras, Costa Rica, Colombia, Brazil, một tay vũ khí, một tay dược phẩm vi phạm lệnh cấm, thu hoạch được rất nhiều tiền tài từ việc giao dịch với hai bên.
Chuyện này ngược lại với hành động lý niệm của vị đưa tin tình báo DEA kia.
Bởi vì người liên lạc hoặc là đặc vụ Lisa - Morales kia chính là người đang truy tra đường dây dược phẩm vi phạm lệnh cấm.
Nhức đầu là, Lisa là do tên trung niên xăm trổ vừa rồi phái người bắt đi, nhưng sau khi người bị đưa đến chỗ Christopher, gã ta cũng không biết hướng đi tiếp đó.
Trung niên xăm trổ chỉ là một tên đứng đầu đám tay chân bên ngoài của Christopher mà thôi, gã căn bản là không rõ ràng nội tình chân chính trong băng đảng.
Luke cũng tương đối tin tưởng vào điều này.
Dù sao, có địa vị thì cũng sẽ không bị ném tới khu ổ chuột này uống bia, trông giữ việc bán lẻ dược phẩm.
Nhưng mà, trung niên xăm trổ vẫn biết một chút tình huống của băng đảng, ví dụ như thượng cấp của gã ở đâu.
Quán bar Wild Jungle.
Tiện tay mua một tờ bản đồ du lịch ở quầy sách báo ven đường, hắn mở ra xem trong chốc lát, vẫn không tìm được quán bar Wild Jungle kia ở đâu.
Ánh mắt liếc về phía ông chủ quầy sách báo có vẻ mặt thật thà bên cạnh, Luke tiện tay lại lấy ra một đô la, nhét vào trong tay ông ta: "Có thể chỉ giúp tôi, quán bar Wild Jungle ở đâu không?"
Ông chủ quầy sách báo nhìn tờ đô la trong tay một chút, cười đưa tay chỉ lên một điểm ở trên địa đồ: "Ở đây."
Luke nhíu nhíu mày: "Ông khẳng định chứ."
Ông chủ này thậm chí còn không thèm nhìn địa đồ, giống như là tùy ý chỉ một cái vậy.
Ông chủ quầy sách báo chất phác nở nụ cười: "Nể mặt cậu đã trực tiếp cho đô la, tôi cam đoan chính là chỗ đó. Hơn nữa, mông của các cô nàng ở nơi đó rất lớn nha, người Mỹ các cậu đều ưa thích nơi đó."
Luke a một tiếng: "Ông khẳng định?"
Ông chủ quầy sách báo gật đầu: "Thanh niên độc thân, chính là ở cái tuổi thể lực sung mãn, một mình đi tới Rio, chẳng lẽ chỉ là để nhìn tượng Jesus? Được rồi, cậu vô cùng khẳng khái, lại vô cùng thuận mắt, cho nên tôi mới có thể dứt khoát nói cho cậu như vậy."
Luke cười khẽ, lại tiện tay móc ra thêm 5 đô la chụp lên tay ông ta: "Ông vô cùng thành thật nha, chúc ông có một ngày tươi đẹp."
Ông chủ quầy sách báo cười híp mắt thu lại hai tờ tiền mặt, nhìn bóng lưng đang đi xa của Luke: "Haizz, thanh niên trẻ nước Mỹ quả là hào phóng. Nói hai câu hữu ích thế mà còn được cho nhiều hơn cả chỉ đường."
Luke vừa đi, vừa đánh giá tờ bản đồ trong tay, so sánh với bản đồ ký ức trong đầu.
Đột nhiên có một tràng tiếng ồn ào vang lên.
Sắc mặt của Luke hơi động, ngẩng đầu nhìn lại.
Lập tức thấy cách đó hơn 10m, trên một nóc nhà có mấy người nhô ra, tiếng súng phanh phanh phanh vang lên, mấy người kia chia làm hai nhóm, trước sau đuổi nhau hướng về phía dưới núi phía sau.
Luke tấm tắc lấy làm kỳ lạ: Quả nhiên là Rio, quả nhiên là khu ổ chuột. Chính mình còn chưa kịp làm, đã có người tới trước rồi.
Chạy trốn ở phía trước dường như là hai nam một nữ, truy đuổi phía sau lại là một đám tay súng.
Bọn họ từ ban đầu mới có vài người truy đuổi theo, ngay sau đó đã biến thành mười người, chia thành hai bên đuổi theo hai nam một nữ phía trước.
Luke nhàn nhã tìm một nơi hẻo lánh có tầm mắt tốt nhất, giữ chặt lan can bên cạnh, nghiêng người xem trận truy đuổi ở phía dưới kia.
Hai nam một nữ đang bị truy đuổi ở ở phía trước, rất nhanh đã chia làm hai nhóm.
Một người cường tráng trọc đầu dẫn theo đại bộ phận truy binh, một mình đạp trên nóc nhà điên cuồng chạy đi, lại có chút giống như vị thiên tài parkour Leïto ở nước Pháp kia.
Một nam một nữ khác thì lại mượn cơ hội này càng trốn càng xa, dần dần kéo dài khoảng cách với đại bộ phận truy binh, xem ra việc chạy trốn cũng không có gì đáng ngại.
Thế nhưng, ngay sau đó Luke lại nghe thấy ở gần người cường tráng trọc đầu kia có tiếng súng vang lên, một lát sau có một cánh cửa sổ đột nhiên vỡ vụn, một tên cường tráng trọc đầu khác vọt ra, đuổi sát theo ở phía sau người cường tráng trọc đầu thứ nhất kia.
Luke có chút mơ hồ: Mấy người đang làm cái gì thế? Thế nào đều để đầu trọc, người cũng toàn bắp thịt như thế? Chẳng lẽ là đang diễn kịch huynh đệ yêu đương sầu hận?
Nhưng mà, rất nhanh hắn đã tỉnh táo lại.
Người cường tráng trọc đầu phía trước kia còn chưa rõ, nhưng từ trang bị trên người của người phía sau thì rõ ràng là từ đội ngũ chính quy đi ra.
Nhìn dây huy hiệu cảnh sát lắc lư trên cổ người kia một chút, Luke im lặng: Tới đây rồi mà còn có thể gặp gỡ đồng nghiệp?
Đương nhiên, đã tới đây mà còn dám tùy tiện treo huy hiệu cảnh sát lên, khả năng rất lớn là FBI, DEA ước gì người khác không biết thân phận của mình, mà CIA cũng không có thói quen tỏ rõ thân phận.
FBI là cảnh sát Liên Bang, nói là đồng nghiệp với Luke thì cũng không sai, nhưng những vị đồng nghiệp này hẳn cũng không phải là tới điều tra cùng một vụ án với hắn.
Vụ án trên tay hắn, cũng không có nhiều người hiềm nghi như vậy.
Chỉ có thể nói, trên thực tế vụ án ở Rio này có nhiều lắm.
Luke cảm thán, nhìn cảnh truy đuổi hỗn loạn nương theo tiếng súng một đường chạy xuống phía dưới, sau cùng lại bùng lên một tràng tiếng súng dày đặc, nơi đó lập tức khôi phục bình tĩnh.
Lúc này hắn mới không nhanh không chậm đi xuống phía dưới.
Lúc đi ngang qua một đầu phố, hắn tiến đến phía sau đám người vây xem, kiễng cao chân tỏ vẻ hiếu kì nhìn vào bên trong.
Bên trong có bảy tám thi thể tội phạm che mặt cầm súng nằm ngổn ngang lộn xộn ở nơi đó, mấy người mặc áo chống đạn đang ở nơi đó trò chuyện với nhau cái gì đó, kể cả người cường tráng trọc đầu xuất hiện sau cũng ở đó.
Luke chỉ nhìn thêm vài lần, đã xoay người rời đi.
Không sai, mấy cái này chính là người tới từ nước Mỹ bên kia.
Hành động cử chỉ ngôn ngữ, đều là của phong cách đội ngũ chính quy, súng ống trang bị đều là loại tốt nhất.
Lính đánh thuê sẽ không treo lên huy hiệu FBI lên, ban ngày ban mặt cũng sẽ không nổ súng bắn giết, làm như vậy sẽ gặp phải xui xẻo.
Cũng không biết, nhóm FBI này tới đây kaf làm gì? Luke rất nhanh đã từ bỏ việc suy nghĩ tới vấn đề nhàm chán này.
Vụ án ở Rio có rất nhiều, thực sự gặp gỡ thì nói sau.
Hắn lên một chiếc xe buýt, nghiên cứu tuyến đường trên bản đồ du lịch trong chốc lát.
Một lát sau, hắn xuống xe rồi lại đổi xe, đổi sang một chiếc xe buýt khác.
Nhìn phong cảnh ở bên ngoài cửa sổ, tâm trạng của hắn vẫn tương đối nhẹ nhõm.
Ít nhất là đã mở đầu xong, không xuất hiện tình huống vồ hụt.
Chỉ cần có đường để lần theo, để hắn tìm được hành tung của Lisa, vậy vấn đề còn lại đều có thể cố gắng giải quyết.
Bây giờ hắn phá án, không thích nhất chính là những vụ không có manh mối.
Chỉ cần có manh mối, vậy với hắn đều không phải là nan đề quá lớn.
Hắn nhìn sắc trời một chút, đã sắp tới buổi trưa, lại ngồi xe buýt đi tới bờ biển, tìm một quán ăn nhỏ để ăn cơm trưa.
Vệ sinh công cộng ở Rio cũng không tệ, ít nhất thì ở khu du lịch và khu thành thị cũng còn được, không có tật bệnh quy mô lớn lưu hành.
Mặt khác, chỉ cần không đi vào rừng rậm chơi, bình thường cũng không cần tiêm vắc-xin sốt vàng da.
Luke nhìn bờ biển ở bên ngoài nhà hàng không xa, số lượng mỹ nữ bikini đã dần dần nhiều lên, lần đầu tiên cảm thấy thị lực vượt xa bình thường của mình lại có chút không đủ dùng.