Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 515: CHƯƠNG 515: CÓ THỂ MỜI CÔ UỐNG MỘT LY SAO

Mặc dù đại đa số nữ tính ở trên bờ biển chỉ là tiêu chuẩn phổ thông, nhưng các cô nàng Brazil xinh đẹp đầy đặn và mỹ nữ bên trong đám du khách tới từ các nơi cũng không ít.

Trời trong xanh thời tiết tốt, bãi cát thêm bikini, thân thể tinh tế động lòng người của bọn họ hiện ra cực kỳ rõ ràng.

Đặc biệt là những cô nàng đang chơi bóng chuyền ở bãi cát, Luke nhìn thấy đều không khỏi phải gật đầu liên tục.

Bên cạnh, nữ chiêu đãi viên đưa thứ ăn lên cho Luke cười duyên dáng: "Nếu như anh muốn, sau khi tan làm tôi cũng có thể cùng anh đi chơi một ván."

Luke liếc mắt, nhìn mặt mũi của mỹ nữ Brazil này cùng lắm chỉ mới 16 tuổi, nhưng dáng người lại còn nóng bỏng hơn rất nhiều cô gái hai mươi tuổi khác, nở nụ cười: "Thật là đáng tiếc, lát nữa tôi còn có việc bận."

Mỹ nữ này lơ đễnh nhún nhún vai: "Vậy chúc anh mọi việc thuận lợi."

Luke cười gật đầu, móc 5 đô la ra đưa cho cô ta: "Nhưng vẫn vô cùng cảm ơn lời đề nghị của cô, tôi sẽ không bỏ qua nơi này, bọn họ đều quá xinh đẹp."

Mỹ nữ Brazil kia cười một tiếng, rút lấy tờ tiền mặt trong tay hắn: "Anh quả nhiên là rất biết làm con gái vui vẻ."

Nói xong cô ta móc từ trong túi sau quần short jean ra một tấm danh thiếp, kín đáo đưa cho hắn: "Anh vô cùng đáng yêu, cho nên lần đầu tôi có thể không thu phí nha."

Luke hơi sửng sốt một chút, đưa mắt nhìn vị này rời đi, lại nhìn tấm danh thiếp trong tay, bật cười.

Thì ra, người ta là dân chuyên nghiệp a.

Sau khúc nhạc dạo ngắn này, không còn ai tới quấy rầy Luke nữa.

Hắn núp ở nơi hẻo lánh trong nhà hàng, lấy laptop ra xem xét tư liệu.

Vị trí mà ông chủ quầy sách báo chỉ ra, cũng không có đánh dấu của quán bar Wild Jungle, nhưng hắn vẫn phóng đại bản đồ vệ tinh xung quanh lên, quan sát tình huống giao thông quanh đó.

Nơi đó thế nhưng là một chỗ hang ổ lớn, một khi có người chạy trốn, hắn sẽ cần phải truy kích.

Hi vọng chuyện sẽ không phiền toái tới mức đó. Trong lòng của hắn nghĩ như vậy.

Thời gian đã đến chạng vạng tối, sau khi Luke thuận tiện giải quyết bữa tối ở nhà hàng ăn này xong, đeo ba lô lên đi ra ngoài, leo lên xe buýt.

Ở trên xe buýt lắc lắc lư lư mất 40 phút, hắn đi tới quán bar Wild Jungle.

Bảy giờ tối, quán bar đã bắt đầu có người đi vào.

Luke suy nghĩ một chút, tìm một chỗ hẻo lánh yên tĩnh, bổ sung lại hóa trang trên mặt mình một lần.

Buối tối đi vào quán bar còn đeo kính râm, chuyện này quả thực là quá không hợp thói thường, nếu không phải là diễn viên điện ảnh thì chính là nhân vật trên phim ảnh.

Bây giờ, hắn điều chỉnh làn da mình hơi nghiêng về màu nâu, cũng coi như giải quyết vấn đề làn da phơi như thế nào cũng không đen.

Lại đeo kính sát tròng màu đen lên, che kín hai con ngươi màu lam như băng của hắn, cộng thêm mái tóc nhanh chóng phun nhuộm thành màu đen, một bộ râu quai nón hơi dài, lại làm khóe mắt hơi hơi xéo lên, nhìn Luke bây giờ hoàn toàn là một người khác.

Mấy phút sau, hắn tay không đi vào trong quán bar này.

Trang trí bên trong cũng không khác nhiều so với đại đa số quán bar khác.

Ánh đèn hơi hơi mông lung, bộ phận màu sắc rực rỡ tô điểm ở trong đó, còn có tiếng nhạc rất nhỏ, khách tới tụ cùng một chỗ xì xào nói chuyện, dường như là mọi chuyện diễn ra rất bình thường.

Luke trực tiếp ngồi xuống quầy bar, gọi một chai Guaraná.

Đối với loại yêu cầu này, sắc mặt của battender vẫn như thường.

Khách ngoại quốc bị dị ứng cồn nhưng vẫn muốn đến quán bar chơi cũng không hề hiếm thấy, dù sao thì khách tới quán bar này, đại đa số cũng không phải là vì uống rượu.

Luke vừa uống nước trái cây, vừa vận dụng khứu giác nhạy cảm điều tra tình hình ở nơi này.

Không cần quá để ý bên ngoài sảnh lớn, đối tượng chủ yếu cần trinh sát là hai tầng nhà phía trên tòa nhà ba tầng rộng lớn này, nơi đó mới hẳn là nơi đám nhân viên của Christopher tụ tập.

Người ở hai tầng phía trên cũng không ít, đại khái khoảng ba mươi người, nhưng bên trong tầng thứ ba lại không có nhiều người, đặc biệt là trong một văn phòng rộng lớn lại không có ai.

Dựa theo lời của trung niên xăm trổ, nơi này là hang ổ bên trên của gã, người chủ trì Pedro - Da Silva ban ngày ra bên ngoài làm việc, ban đêm sẽ trở về đây nghỉ ngơi.

Luke cũng không vội, không nhanh không chậm uống hết ly Guaraná, lại gọi một cốc nước ép Cranberry Brazil.

Không thể không nói, hoa quả nhiệt đới ở Brazil có một đống lớn, trừ những loại hàng thông thường, đặc sản đến cùng là có mấy chục hay là trên trăm loại thì không ai có thể biết rõ.

Đáng tiếc là ham ăn Na không đi theo tới đây, bằng không thì để cô ta ở đây uống các loại nước trái cây, còn không phải là quá hay hay sao.

Không bao lâu sau, bên phải hắn có một mỹ nữ ngồi xuống.

Kỳ thật lúc cô ta đi tới, Luke đã chú ý tới cô ta, đưa lưng về phía cô ta, mặt lộ ra vẻ kỳ quái.

Nhưng cũng chỉ trong nháy mắt, hắn đã khôi phục lại vẻ bình tĩnh, trong lòng suy nghĩ: Vị này chạy tới nơi này làm gì đây? Không phải là tới cướp đầu người với mình chứ!

Vừa nghĩ, hắn vừa nghiêng đầu sang, cười lên tiếng chào hỏi: "Này, có thể mời cô uống một ly không?"

Mỹ nữ Mỹ Latinh này bề ngoài đại khái khoảng hai mươi ba, hai mươi bốn tuổi, mái tóc hơi dài màu đen che kín nửa gương mặt của cô ta.

Nghe thấy Luke mời, cô ta nghiêng mặt liếc hắn một cái, giọng lạnh nhạt: "Cậu mấy tuổi rồi? Mẹ cậu có biết cậu đang ở đây uống rượu không hả?"

Luke nhún nhún vai, cầm cái ly trong tay lên hơi ra hiệu: "Nước trái cây. Kỳ thật tôi cũng muốn mời cô uống nước trái cây."

Mỹ nữ tóc đen này hơi sửng sốt một chút, liếc nhìn thức uống trong ly của hắn, khóe miệng hơi run rẩy.

Người đến quán bar không uống rượu, cũng không hiếm thấy.

Thế nhưng người mời phụ nữ uống một ly nước trái cây thì tuyệt đối là hiếm thấy.

Cô ta quay mặt lại: "Cậu giữ lại tiền để tiêu vặt đi, mời bạn gái trong trường học đi uống nước giải khát đi, tôi không cần."

Luke cũng không để bụng: "Vậy có thể tâm sự không?"

Mỹ nữ tóc đen đang định từ chối, nhưng nhìn khuôn mặt non nớt, cùng với ánh mắt thành khẩn kia của hắn, trong lòng không hiểu thấu trở nên mềm nhũn: "Muốn nói chuyện gì?"

Luke suy nghĩ một lát, mới nói: "Cô nói xem, nếu như có một người cho rằng theo không kịp bước chân của cô, muốn về nhà làm ruộng, vậy phải làm sao mới có thể bỏ đi suy nghĩ của người này?"

Mỹ nữ tóc đen ngạc nhiên, nhưng trong mắt lóe lên vẻ suy tư, im lặng hồi lâu.

Câu hỏi này rất đơn giản, từ mấu chốt thật ra chỉ có 2 từ là "Về nhà", "chia tách", rất dễ dàng gợi lên một ít loại phản ứng đặc biệt của người khác, ví dụ như vị bên cạnh này.

Cô ta xuất thần một lát, thở dài: "Tôi không biết. Có lẽ là. . . đi theo cô ta cùng trở về cố hương, cũng là một lựa chọn tốt?"

Luke như có điều suy nghĩ gật đầu: "Là như thế phải không? Vậy nếu như. . ."

Hai người cứ như vậy, câu có câu không tán gẫu.

Luke hỏi cũng không nhiều, lại thuận miệng liên hệ tới những sự vật khác, chủ đề rất nhanh đã chệch khỏi phương hướng ban đầu.

Mỹ nữ tóc đen đã từ trong câu hỏi ban đầu bứt ra, nhưng mà cô ta lại cảm thấy có chút quái dị với Luke.

Cô ta luôn cảm thấy, người trẻ tuổi có khuôn mặt dường như rất non nớt này có chút dáng vẻ của một ông cụ non.

Nhưng hắn lại có khác biệt rất lớn so với loại nam sinh trong trường học luôn giả ra vẻ u buồn thành thục kia, chỉ là trong lúc nhất thời cô ta cũng không thể hình dung chuẩn xác được.

Cũng may Luke nói chuyện phiếm với cô ta hoàn toàn là tính chất tán gẫu, dù cô ta không lên tiếng trong mấy phút, hắn vẫn cứ như thế nhàn nhã ngồi bên cạnh nhìn bốn phía, cũng không có ý tứ là nhất định cô ta phải trả lời.

Hai người giống như là người xa lạ đang tán gẫu, lại giống như là tùy ý khách sáo giết thời gian.

Đồng hồ đã điểm tám giờ, trong quán bar đã trở nên rộn rộn ràng ràng.

Mỹ nữ nóng bỏng và các loại đàn ông đều tràn vào, bầu không khí đã hoàn toàn khác biệt so với lúc Luke vừa mới tới.

Một DJ Mỹ Latinh ăn mặc chải chuốt đi đến một chỗ bục nhỏ, loay hoay vài mónthiết bị, sau đó chậm rãi nâng hai tay lên: "Are you ready~~~"?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!