Sau khi Rebecca hoàn thành việc báo thù, lập tức rời khỏi nước Mỹ, trốn đến Brazil.
Cô ta vốn định chờ cho cường độ truy tìm của Fraternity giảm xuống, sẽ thay đổi một thân phận khác, chuyển sang nơi khác sinh hoạt.
Nhưng Fraternity lại vẫn mạnh mẽ giống như ở trong trí nhớ, không tới một tháng, Mr.X đã lần theo dấu mà tới.
So với William - Johnson và Wolf - Ainsworth trực tiếp tạo thành cái chết của em gái cô ta, tình cảm của cô ta đối với Fraternity lại càng phức tạp hơn một chút.
Nếu cứ như vậy mà chết đi, thì hẳn là cũng không cần phải xoắn xuýt xem có nên chiến đấu với bọn họ hay không? Trong lòng cô ta nghĩ như vậy, nhắm mắt lại.
Vì cô ta nhắm hai mắt lại, nên cũng không thể trông thấy được, ở biên giới của sân thượng, một cái đầu lặng yên không một tiếng động ló ra, sau đó là toàn bộ thân thể, tốc độ của toàn bộ quá trình vô cùng đều đặn, không có chút khói lửa nào di chuyển tiến vào sân thượng.
Mr.X nắm chắc thắng lợi trong tay, sắc mặt vốn lạnh lùng rốt cuộc đã bắt đầu biểu hiện ra vẻ hưng phấn: "Cô lại muốn chết rồi à? Như vậy cũng quá không thú vị. Tôi có thể nói cho cô biết một tin tức miễn phí—— trận tai nạn xe làm cha mẹ ruột của cô chết đi kia, thật ra là do tôi làm."
Rebecca đột nhiên mở hai mắt ra: "Cái gì?"
Cô ta đột nhiên sững sờ, trừng mắt nhìn ra. . . sau đầu Mr.X, hiện ra vẻ giật mình và khó có thể tin.
Nhìn vẻ mặt này của cô ta, Mr.X không hề ngạc nhiên nhe răng cười: "Bởi vì cô! Từ nhỏ cô đã triển lộ ra thiên phú có thể trở thành sát thủ. Đáng tiếc là cha mẹ của cô không biết điều, cô đã mất tích một năm, nhưng họ vẫn còn điều tra tung tích của cô, tôi không thể làm gì khác hơn là lái xe đâm chết bọn họ, lại ném tới gần xe của một kẻ xui xẻo bị quá chén."
Rebecca cắn răng: "Tao muốn giết mày!"
Mr.X thở dài: "Tôi đã chú ý tới cô từ lúc cô còn nhỏ, cô là một tác phẩm tuyệt vời mà tôi bồi dưỡng ra được. Tôi vốn là muốn tìm cơ hội để xxx cô, nhưng cô lại mất khống chế quá nhanh, không cho tôi có cơ hội này! Được rồi, mặc dù khá là đáng tiếc là cô chưa từng có quan hệ với người đàn ông nào, nhưng vẫn nên đi chết đi!"
Nói xong gã cướp lấy súng ở trong tay Rebecca dí sát vào cằm của cô ta: "Vừa vặn còn có một viên đạn sau cùng, đây chính là ý chỉ của Thượng Đế."
Rebecca lại đột nhiên nở nụ cười, mặt mũi tràn đầy vẻ châm biếm: "Đúng vậy, đây là ý chỉ của Thượng Đế."
Mr.X đột nhiên có cảm giác gáy mình có một luồng khí lạnh thổi qua.
Đó là có người đang hô hấp ở sau lưng gã, lông tơ trên người gã dựng ngược, đang định nhào tới trước để xoay người tấn công.
Một bàn tay đã nắm chặt lấy gáy của gã, xách gã lên không trung.
"Thượng Đế đã từng nói cho mày biết là trước khi diệt khẩu tuyệt đối đừng nên lắm lời hay chưa? Uhm, hẳn là ông ấy chưa từng nói lời này." Một tiếng chế nhạo của một người trẻ tuổi vang lên.
Mr.X nhẹ buông tay, Rebecca rơi xuống mặt đất, gục ở chỗ đó thở hào hển.
Cô ta miễn cưỡng ngẩng đầu, sắc mặt kỳ quái, dường như là trong chốc lát cũng không biết nên nói cái gì cho phải.
Sau lưng Mr.X, lộ ra một khuôn mặt mà cô ta hơi có chút quen thuộc, không phải là thanh niên mặt non râu quai nón Luke thì là ai?
Luke vừa châm biếm, vừa giơ chân lên đá hai cú.
Răng rắc hai tiếng, đầu gối của Mr.X vỡ vụn.
Lúc này hắn mới ném Mr.X xuống đất, móc vài cái ở trong ba lô hắn, lấy một bộ bài poker ra: "Cho mày một cơ hội. Chơi 10 ván Blackjack với tao, chỉ cần mày thắng 5 ván, tao sẽ bỏ qua cho mày."
Mr.X cắn răng: "Mày là ai?"
Luke trợn mắt một cái, cho vai trái của gã một cú đấm.
Răng rắc!
Mr.X kêu lên đau đớn.
"Có chơi hay không? Đây là cơ hội duy nhất của mày." Luke đung đưa bộ bài poker trong tay.
Mr.X cắn răng: "."
Không tới 2 phút, Mr.X vừa tức giận vừa sợ hãi kêu to: "Lúc này mới là ván thứ sáu, mày mới thắng bốn ván mà."
Luke lại lắc đầu, thu bộ bài poker lại, đứng dậy: "Coi như mày thắng 5 ván, tao buông tha cho mày."
Mr.X: "A?"
Rebecca: "What?"
Luke lại đột nhiên co một chân lên, bên trong tiếng tạch tạch, xương cánh tay phải còn lành lặn của Mr.X đã lập tức bị vỡ nát: "Tao buông tha cho mày, nhưng cô ấy có buông tha cho mày hay không, lại không liên quan đến tao."
"Cô hẳn là muốn tự tay giải quyết gã, đúng không?" Hắn đưa khẩu Safari Arms Matchmaster vốn thuộc về Rebecca kia tới trước mặt ncô ta: "Còn có một viên đạn, đây hình như là ý chỉ của Thượng Đế."
Miệng Mr.X đã liên tục chửi mắng.
Rebecca cầm lấy súng, lại lắc đầu: "Như thế thì lợi cho gã quá."
Luke ồ một tiếng, nghiêng đầu suy nghĩ, hai tay móc vài cái ở trong ba lô sau lưng, lấy ra một cái khăn lông, một cái bình phun lửa đưa tới: "Đã đủ chưa?"
Tiếng mắng của Mr.X lập tức biến mất, trợn mắt há hốc miệng nhìn hắn.
Rebecca thu hồi bàn tay định móc băng đạn dự phòng từ bên hông, hơi ngẩn ra nhận lấy bọn chúng, im lặng một lát mới gật đầu nói: "Đủ rồi."
Nói xong cô ta đi qua, nhét khăn lông vào trong miệng Mr.X còn đang định tiếp tục mắng to.
"Anh. . . Có thể tránh đi một lát không?" Cô ta nghiêng đầu nhìn về phía Luke.
Luke nhún nhún vai, nhẹ nhàng nhảy xuống sân thượng.
Trên sân thượng truyền tới tiếng kêu rên nặng nề, trọn vẹn hơn 10 phút sau, một tiếng súng mới vang lên.
Một lát sau, Rebecca nhảy xuống: "Đi thôi."
Luke chỉ chỉ lên trên lầu: "Cứ vứt gã ta ở đó à?"
Rebecca hừ lạnh một tiếng: "Nếu như Fraternity muốn tới tìm tôi kiếm chuyện, vậy thì tới đi."
Luke: "Cô xác định chứ?"
Rebecca hơi do dự một chút, rốt cuộc lại lắc đầu: "Nếu như việc này sẽ tạo thành phiền phức cho cậu, vậy xử lý gã ta đi."
Luke suy nghĩ một lát, vẫn xoay người đi lên, thu thi thể Mr.X và những tạp vật khác vào trong không gian trữ vật.
Hắn cũng không sợ phiền toái gì cả.
Mặc kệ là khăn lông hay là bình khí bu-tan, lúc hắn ném ra trên tay đều cách một tầng màng găng tay mỏng, sẽ không lưu lại dấu vết gì.
Nhưng để Mr.X biến thành Mr. mất tích, không thể nghi ngờ là sẽ gia tăng độ khó cho việc truy tra Rebecca của Fraternity.
Đối với việc cô ta lẻ loi một mình, làm phản chạy ra khỏi Fraternity mà nói, chuyện này kỳ thật còn quan trọng hơn việc hả giận.
Một lát sau, hắn nhảy xuống: "Đi thôi."
Rebecca âm thầm gật đầu, dẫn đầu đi về phía trước.
Đi được mấy bước, hai chân của cô ta mềm nhũn, quỳ xuống.
Lúc này, một cánh tay đỡ lấy cô ta, ôm lấy cô ta: "Không còn sức nữa thì phải nói rõ nha, tôi cũng không ngại giúp đỡ một chút đâu. Nhưng mà, chúng ta đi đâu đây?"
Rebecca thở gấp hai tiếng , mặc cho thân thể của mình áp sát ở trên cánh tay của hắn: "Đi ra bờ biển đi, tôi muốn hóng gió."
Luke ném cô ta lên lưng mình, cõng cô ta đi về phía bờ biển.
Vừa đi, hắn vừa xem nhắc nhở của hệ thống.
Hệ thống: Nhiệm vụ đánh giết thành viên quan trọng của Fraternity, Mr.X, hoàn thành.
Tổng kinh nghiệm của nhiệm vụ: 500, điểm tích lũy: 500.
Tỷ lệ cống hiến cho nhiệm vụ: 70%, đạt được 350 điểm kinh nghiệm, 350 điểm tích lũy.
Hệ thống: Nhiệm vụ cứu giúp Rebecca, hoàn thành.
Tổng kinh nghiệm của nhiệm vụ: 100, điểm tích lũy: 100
Tỷ lệ cống hiến cho nhiệm vụ: 100%, đạt được 100 điểm kinh nghiệm, 100 điểm tích lũy.
Xem ra hắn cũng không giết sai Mr.X, cũng không cứu lầm Rebecca.
Cứu cô ta đạt được 100 điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy, bên trong phán định của hệ thống, cô ta chính là một người tốt.
Cụ thể tính toán một người như thế nào là tốt, Luke cũng có suy đoán đại khái.
Ví dụ như, thanh niên chính trực thiện lương có triển vọng giống như hắn, hẳn là hệ thống ba ba cũng cho rằng là một người tốt.
Xem một tuồng kịch, giết một người, cứu một người.
Sinh hoạt đêm nay thật sự là muôn màu muôn vẻ, thu nhập khả quan, lại là một ngày tươi đẹp. Người tốt nào đó nghĩ như vậy, bước chân vô cùng nhẹ nhàng đi về phía bãi biển.