Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 519: CHƯƠNG 519: HÌNH NHƯ LÀ ANH TỪNG NÓI QUA, MUỐN MỜI TÔI UỐNG MỘT CHÉN

Ở Rio, cách biển vô cùng gần.

Không tới 10 phút, hai người đã đến bờ biển.

Rất nhiều nơi đều hắt ra ánh đèn, có không ít người đang nói chuyện phiếm ở trên bờ cát.

Luke đi vào một cửa hàng, mua các loại đồ vật linh tinh, sau đó lại cõng Rebecca đi tìm một chỗ vắng người trên bờ biển.

Trải tấm thảm vừa mới mua được ra, đặt cô ta lên, hắn cười nói: "Mời cô uống nước trái cây?"

Rebecca điều chỉnh tư thế, ngồi ở trên thảm: "Uống nước trái cây làm gì, cho tôi một chai rượu."

Luke cười gật đầu: "Được rồi. Guaraná hay là vang? Nếu không thích, vị Ổi hoặc Sơ-ri cũng có."

Rebecca trừng mắt nhìn người trẻ tuổi đang mỉm cười kia, cuối cùng bất đắc dĩ gật đầu: "Tùy tiện. Mặt khác. . . Cám ơn anh."

Luke đưa cho cô ta một chai vang, chính mình cũng ngồi xuống: "Không có gì, chỉ là việc nhỏ."

Hồi lâu, hai người đều không lên tiếng.

Luke ngậm một cây đèn pin nhỏ trong miệng, bắt đầu kiểm tra thuốc men dụng cụ y tế mới vừa mua được.

Rebecca ở bên cạnh mơ hồ có tiếng khóc vang lên.

Hắn cũng không quấy rầy cô ta, chỉ khoác chiếc khăn lông lớn mới mua lên trên người cô ta, vừa có thể giúp cô ta chống lại hơi lạnh của gió biển, cũng có thể dùng để lau nước mắt nước mũi, nhất cử lưỡng tiện.

Đối với những chuyện xảy ra với Rebecca, hắn cũng chỉ có thể hơi bày tỏ một chút đồng tình.

Thân là một thám tử, còn là thám tử của tổ trọng án ở Los Angeles, được chứng kiến thảm kịch nhân gian đúng là nhiều không kể xiết.

Chuyện của Rebecca không thể nói là rất phổ biến, nhưng cũng không thể được xếp vào top mười chuyện thảm thiết nhất.

Hơn nữa đối với Rebecca, cô ta cũng không cần an ủi gì cả.

Kẻ thù đã bị cô ta tự tay xử lý, tất cả mọi chuyện đều theo gió mà bay đi.

Sau này cô ta muốn sống cuộc sống như thế nào, chỉ có thể xem quyết định của chính cô ta, người khác không thể tham gia.

Hắn kéo chân phải của cô ta tới, cực nhanh xử lý vết thương, lại dùng băng gạc băng bó kỹ cho cô ta: "Được rồi. Cô may mắn đấy, viên đạn chỉ sượt qua, bị thương không nghiêm trọng, mấy ngày là khỏi thôi."

Rebecca im lặng một lát, đột nhiên mở miệng nói: "Kỹ thuật hoá trang của anh không tốt lắm đâu, thám tử Luke - Coulson."

Luke không hề giật mình, cười nói: "Còn có thể được cô nhớ rõ, thật sự là cực kỳ vinh hạnh."

Rebecca bĩu môi: "Người có thể tuỳ tiện bắt giữ X, lại còn là một người trẻ tuổi, trong trí nhớ của tôi cũng chỉ có một mình anh."

Theo một ý nghĩa nào đó, con đường Rebecca đi giống với Luke.

Tìm được mục tiêu, lợi dụng thực lực cực mạnh đánh gục, cũng không cần nhiều loại kỹ xảo phụ trợ —— ví dụ như hóa trang và phân biệt gương mặt.

Đối mặt với Luke đã là chuyện của mấy tháng trước, hắn lại tiến hành hóa trang thay đổi khuôn mặt một chút, bởi vậy lúc Rebecca ở quán bar cũng không lập tức nhận ra Luke.

Mà sau khi cô ta chấm dứt cừu hận của em gái mình xong, rất ít khi nghĩ tới những việc và người ở nước Mỹ nữa, càng chưa từng nghĩ tới việc lại gặp phải một thám tử Los Angeles ở Brazil.

Lúc Luke đột nhiên kéo lấy cô ta, tránh thoát hai lần công kích của Mr.X, cô ta mới hơi có chút hoài nghi.

Mãi tới lúc cô ta nhắc tới nhiệm vụ cuối cùng với Mr.X, trong đầu mới đột nhiên lóe lên, nhớ ra thân phận của Luke.

Sau cùng, lúc cô ta đã khoanh tay chịu chết, sau khi mở hai mắt ra, lại phát hiện ra Luke lại đã lặng yên không một tiếng động đứng ở sau lưng Mr.X.

Sao cô ta còn có thể không rõ ràng.

Mặc dù, cô ta không biết vì sao Luke lại giúp mình, nhưng hẳn là không có khả năng tới giúp Mr.X.

"Vì cái gì lại cứu tôi?" Cô ta thuận miệng hỏi.

Luke im lặng một lát, đáp: "Bởi vì cô rất xinh đẹp, cho nên tôi muốn mời cô uống một chén?"

Rebecca a một tiếng bật cười: "Thám tử Luke, anh luôn nói ngọt như vậy sao. Thế nhưng, tôi không tin."

Luke nhún nhún vai: "Nói thật thì là, tôi biết lần ở chung cư kia cô đã nương tay với cộng tác của tôi. Mà tôi bắn cô một phát súng kia lại có chút không chính thống, lần này là trả lại món nợ đó."

Rebecca thở dài: "Không. Tôi từng giết rất nhiều người, có lẽ là có rất nhiều người trong số bọn họ đều là người vô tội."

"Nhưng cô lại cho rằng bọn họ là người xấu, đúng không?" Luke khẽ cười.

Hắn cảm thấy, đoán chừng là tính mạng của người vô tội trên tay vị này cũng không nhiều lắm, bằng không thì cô ta đã sớm hoài nghi Fraternity.

Dù sao, ngay cả Luke từng bắn cô ta một phát súng mà cô ta cũng không muốn ra tay, vậy nếu giết những người vô tội khác, lòng nghi ngờ của cô ta tất nhiên là sẽ lớn hơn.

Từ trận đấu súng ở chung cư mà xét, Rebecca là một sát thủ có giới hạn.

Không tới thời khắc khẩn cấp, thậm chí cô ta cũng không muốn bắn Donald và Selina bị thương để chạy trốn.

Đương nhiên, may mắn là người cô ta bắn bị thương là Donald chứ không phải là Selina.

Bằng không thì đêm nay Luke vẫn sẽ cứu cô ta, nhưng khẳng định là sẽ để cô ta phải ăn đủ đau khổ, tới lúc cuối cùng mới ra tay.

Ưu tiên người thân quen, Luke chính là người bao che khuyết điểm như thế.

Rebecca cũng không biết rõ loại ý nghĩ này ở trong đầu hắn, bằng không thì sợ là sẽ lập tức móc súng.

Cô ta chỉ cười khổ: "Nhưng người là tôi giết, đây là sự thật."

Luke suy nghĩ một lát, nói: "Vậy chờ có người tới tìm cô báo thù, cô lại xoắn xuýt vấn đề này cũng không muộn. Người chết rồi thì cũng đừng quá để ở trong lòng, còn sống mới là quan trọng nhất."

Rebecca mờ mịt: "Có thể sống, nhưng để làm gì?"

Cha mẹ ruột bởi vì cô ta mà chết, em gái cũng chết rồi.

Cặp cha mẹ nuôi kia rất có thể chính là Fraternity sắp xếp, không có chút tình cảm nào còn không nói, quan hệ còn tương đối ác liệt.

Loại hoàn cảnh gia đình lạnh lùng này, để lúc còn nhỏ khi cô ta đối mặt với lời mời chào của Mr.X cũng không có một chút lực kháng cự nào.

Nghĩ đến Mr.X, lại nghĩ tới những lời gã nói lúc sau cùng kia, trong lòng cô ta tuôn ra vô tận bi ai.

Nếu như nói cô ta không có tình cảm gì với Mr.X, đó là không có khả năng.

Gã vừa lạnh lùng lại mạnh mẽ, dung mạo cũng coi như anh tuấn, cũng rất biết cách ăn mặc.

Gã ta đưa cô từ trong nhà bố mẹ nuôi không có tình cảm kia ra, cho cô ta thực lực mạnh mẽ, bó lớn tiền tài.

Nhưng sau cùng, cô ta phát hiện ra phía sau tất cả những thứ này đều là lừa dối và ác ý.

Nghĩ tới đây, trong lòng cô ta dâng lên một luồng oán khí.

Dù rằng Mr.X bị cô ta sống sờ sờ nướng chín trứng chim, cũng khó có thể giải tỏa.

Cô ta đột nhiên xoay người, nhào lên trên người Luke: "Hình như là anh từng nói, muốn mời tôi uống một chén?"

Luke kỳ quái: "Đây không phải là đang mời sao? Chẳng lẽ là vị vang không ngon? Vậy thay bằng nước Ổi đi, nghe nói thứ này ngọt hơn một chút."

Trong lòng Rebecca vốn đang buồn bực khó tả, nghe thấy lời này cũng không nhịn được bật cười thành tiếng: "Tôi nói chính là lúc anh bắt chuyện với tôi ở trong quán bar kia ấy."

Luke vò đầu: "Cô nói là, để tôi tiết kiệm tiền đi mời bạn gái cùng lớp uống nước giải khát mà."

Rebecca nghẹn họng nhìn trân trối: "Cái quỷ gì thế!"

Móa nó chứ đây là loại tư duy gì đây? Loại người này có thể có bạn gái sao?

Cô ta yên lặng một lát, tức giận nói: "Có thể bỏ loại hóa trang vụng về này đi không? Nhìn vô cùng khó chịu."

Luke mỉm cười.

Nhìn sắc trời, hắn xem chừng là hôm nay không có cách nào đi tới Wild Jungle kiếm Boss rồi, lập tức làm một chút thao tác ở trên mặt.

Không tới 2 phút, trừ màu da của hắn vẫn là màu lúa mì ra, những thứ khác đều khôi phục bộ dáng vốn có.

Rebecca: "Anh soi lên mặt đi, để tôi nhìn một chút."

Luke cười nói: "Cô là muốn ghi nhớ lại để sau này báo thù đúng không?" Nhưng động tác trong tay hắn không ngừng lại, giơ đèn pin dưới . . . cằm mình.

Ánh đèn pin màu trắng từ dưới chiếu rọi đi lên, trong tầm mắt của cô ta đột nhiên xuất hiện một bộ mặt quỷ vặn vẹo.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!