Rebecca sững sờ, chợt cười lên ha hả: "Anh cho rằng, làm như vậy thì lần sau tôi không thể nhận ra anh à?"
Luke cũng cười nói: "Đúng vậy, an toàn là trên hết nha."
Phụ nữ thù dai cỡ nào, hắn đối với chuyện này vẫn là tràn đầy cảm xúc.
Mr.X mới vừa bị nướng trứng chim 10 phút, lại bị một phát súng nổ đầu khẳng định là cảm xúc còn khắc sâu hơn nhiều.
Rebecca không nhịn được vừa cười, vừa nắm lấy cây đèn pin trong tay hắn, cũng không chiếu trực tiếp vào mặt hắn, chỉ chiếu vào gần cổ của hắn, mượn ánh sáng hắt lên để nhìn mặt hắn trong chốc lát.
Sau đó, cô ta tắt đèn pin đi, thở dài: "So với lúc ở chung cư thì anh đẹp trai lên không ít nha?"
Luke cười hắc hắc: "Đẹp trai vẫn luôn là ưu điểm mà tôi không thể nào che giấu, tôi cũng vô cùng khổ sở nha."
Rebecca lại một lần nữa không nhịn được cười lên thành tiếng.
Cô ta đột nhiên cảm thấy, có người này bên cạnh, giống như là mình cũng không thương tâm nhiều lắm.
Hoặc phải nói là, không hề suy nghĩ tới những chuyện thương tâm kia.
Cô ta tắt đèn pin đi, ném sang một bên, hai tay sờ lên bờ vai của hắn, dùng sức ấn xuống.
Kết quả. . . Không ấn xuống nổi!
Mặt mũi của Luke tràn đầy vẻ kỳ quái: "Làm gì thế?"
Rebecca lại không nhịn được cười lên: "Anh cứ nói đi? Đàn ông mời phụ nữ uống một chén ở trong quán bar, mà cô ta lại không từ chối, đó là ý tứ gì đây?"
Luke: "Ý là, chúng ta sẽ có thể vui vẻ nói chuyện phiếm?"
"Im miệng! Tên đáng chết!" Cô gái nào đó tức giận cúi đầu xuống.
". . . Cô làm như vậy, là có ý kia à?" Người nào đó tò mò hỏi một câu, sau đó âm thanh lập tức trở nên mơ hồ không rõ.
Ở cách bãi cát không xa, sóng biển lần lượt vỗ bờ, đập vào bãi cát phát ra tiếng sóng ào ào ào, thật lâu không ngừng.
. . .
Sắc trời tối tăm, gió biển thổi từng cơn, bãi biển vốn phức tạp ồn ào cũngđã trở nên yên tĩnh hơn.
Trên bờ cát, Rebecca bò dậy, yên lặng mặc quần áo vứt ở trên thảm vào.
Nhìn Luke nằm bên cạnh một chút, cô thở dài, ở trên bờ cát bên cạnh tìm giày của chính mình xỏ vào.
"Cô muốn đi chạy bộ sáng sớm à?" Một giọng nói đột nhiên vang lên.
Thân thể Rebecca hơi run lên, khó có được bị làm cho giật nảy mình.
Chợt, cô nhìn về phía người đàn ông nằm trên thảm: "Anh tỉnh rồi à?"
Luke nhún nhún vai: "Đúng vậy, lúc cô tỉnh lại, tôi đã tỉnh."
Rebecca: ". . . Vậy anh còn nhắm hai mắt làm gì?"
Luke: "Chẳng may cô còn muốn ngủ tiếp một chút nữa thì sao? Tôi mở mắt ra thì cũng quá xấu hổ."
Rebecca: "Như bây giờ thì không xấu hổ à?"
Luke cười nhẹ: "Nói một tiếng hẹn gặp lại, cũng không có gì phải lúng túng nha? Bây giờ chúng ta cũng coi như là người quen rồi mà?"
Rebecca im lặng một lát, gật đầu: "Vậy thì được, hẹn gặp lại." Nói xong xoay người định rời đi.
"Chờ một chút." Luke gọi theo.
Rebecca trợn mắt một cái: "Còn gì nữa?"
Luke đứng lên, ở bên trong ba lô hơi móc móc, một tấm danh thiếp xuất hiện ở rong tay hắn: "Phương thức liên lạc của tôi. Nếu có chuyện gì khó có thể giải quyết, có thể thử liên lạc với tôi."
Rebecca tiện tay nhận lấy danh thiếp, nhìn cũng không nhìn nhét vào túi quần mình: "Còn có chuyện gì nữa không?"
Luke lắc đầu: "Không."
Rebecca tức giận nhảy lên, hai chân kẹp lấy eo hắn: "Anh cố ý hả?"
Luke hắc hắc hắc khẽ cười, đưa tay ôm cô, cho cô một nụ hôn thật sâu.
Hồi lâu sau, hai người mới tách ra, hắn mới nói: "Cô có thể đi khắp nơi, đợi đến ngày nào có thể thản nhiên đối mặt với tất cả chuyện đã xảy ra bên kia, lại trở về cũng không muộn."
Rebecca nhìn hắn, nhẹ nhàng gật đầu, trong miệng ừ một tiếng, từ trên người hắn nhảy xuống, xoay người rời đi.
Trong bóng tối, bước chân của cô hơi tập tễnh, vết thương trên chân phải mơ hồ hơi đau, nhưng trong lòng cô lại cực kỳ bình tĩnh.
Có lẽ, là thời khắc dứt bỏ quá khứ rồi.
Trong lòng cô nghĩ như vậy, chậm rãi biến mất khỏi con đường cạnh bờ biển.
Luke đưa mắt nhìn cô rời đi, lại một lần nữa nằm xuống, tiện tay nắm lấy một chai vang ở bên cạnh, mở ra uống một ngụm, miệng lẩm bẩm nói: "Hi vọng cô có thể nghĩ thoáng hơn một chút."
Hắn không cố tình đi an ủi Rebecca, quá khứ thê thảm đau đớn của cô, không thể dựa vào an ủi để vượt qua được.
Đổi lại là hắn gặp phải tình huống tương tự, trừ một ngày nào đó chính mình nghĩ thoáng, nghĩ thoáng tới thời gian đau khổ trước đó cũng chỉ có thể tự mình âm thầm tiếp nhận.
Còn may là hắn không gặp phải, về sau cũng sẽ dùng hết khả năng tránh để loại tình huống này xảy ra.
Nằm trên bờ biển tờ mờ sáng, Luke một mình yên tĩnh uống nước trái cây, lặng lẽ nghĩ rất nhiều chuyện.
Sau khi trời sáng, Luke lại một lần nữa trở lại gần quán bar Wild Jungle, tìm một khách sạn để thuê.
Ở một chỗ cao trên khách sạn nhìn về phía Wild Jungle, hắn cẩn thận đánh giá hoàn cảnh xung quanh nó.
Cả ban ngày hôm đó, hắn đều không đi ra ngoài, ngay cả cơm trưa đều ăn ở trong phòng.
Đến tối, hắn lại một lần nữa xuất phát.
Hôm nay hắn không đi vào quán bar nữa, chỉ ngồi ở ven đường gần cửa ra phía sau, nhìn đám người lui tới, giống như là một du khách ngồi nghỉ mệt.
Nơi này cái gì khác cũng tốt, duy chỉ có một thứ không tốt.
Quá nhiều người.
Khắp nơi đều là người, hắn muốn tìm một nơi để thả máy bay không người lái bay lên không trung cũng không phải là chuyện dễ dàng.
Đứng dậy đi tới một con hẻm nhỏ, hắn linh hoạt xoay người theo tường ngoài leo lên mái nhà.
Ở nơi hẻo lánh từ bên trong không gian trữ vật lấy máy bay không người lái ra, hắn thao tác vài cái ở trên điện thoại di động, sau đó nhanh chóng thả nó bay lên trên không.
Sắc trời đã tối, máy bay không người lái màu đen cũng không hề dễ thấy, động tĩnh cực nhỏ, ở bên trong tiếng người huyên náo cũng không có ai chú ý tới nó.
Đặt chế độ tự động tuần hành, tự động nhắc nhở cho máy bay không người lái xong, hắn nhàn nhã móc một lon nước trái cây ra uống.
Tối nay không có ai quấy rối, hắn có đầy đủ thời gian và kiên nhẫn để đợi vị Pedro kia.
Đồng hồ đã điểm tám giờ, cuối cùng Pedro cũng từ bên ngoài trở về.
Luke bắt đầu thu dọn đồ đạc, chuẩn bị đi vào dọn một nhóm Boss cỡ nhỏ.
Nơi càng hỗn loạn, càng nhiều tội ác, hắn lại càng không cần kiêng kỵ, bởi vì cảnh sát thường mặc kệ không thèm quan tâm.
Nhưng ngay lúc hắn vừa mới chuẩn bị xuống lầu, thấy hình ảnh do máy bay không người lái truyền về, lập tức dừng lại.
Một chiếc ô-tô rõ ràng là đã từng được cải tiến lái đến cửa sau.
Luke không cần phân biệt cẩn thận, đã có thể xác định được đây là một chiếc xe bọc thép, hoặc phải nói là xe vận chuyển tiền giấy?
Cửa xe phía sau mở ra, trong buồng xe phía sau vẫn hoàn toàn trống không, nhưng nó lại đang lùi đến gần cửa sau.
Đây là muốn chuyển đồ từ trong nhà ra à? Luke vuốt cằm, nghĩ như vậy.
Một lát sau, hắn rõ ràng nhìn thấy, từ bên trong cửa sau có người đang khuân đồ lên trên xe, không tới một phút đã chuyển xong, chiếc xe khởi động.
Kể cả vị Boss cỡ nhỏ Pedro kia cũng đi ra, hai chiếc SUV trước sau hộ vệ chiếc xe vận chuyển bọc thép kia lái ra ngoài.
Luke tạm thời không có hành động gì, tiếp tục quan sát.
Hơn 10 giây sau, hắn xác định phương hướng hành động của ba chiếc xe này, trực tiếp ở trên nóc nhà chạy nhanh đuổi theo.
Nơi này là Rio, khu dân nghèo xung quanh cơ bản là không có camera tồn tại, mà ánh mắt của người bình thường trong đêm tối cũng theo không kịp tung tích của hắn.
Ở trên nóc nhà nhảy vọt chạy tắt, hắn không xa không gần bám theo ba chiếc xe kia.
Ba chiếc xe kia cũng không phải là đi vào khu thành thị, mà lại lượn một vòng quanh khu ổ chuột, đến trước một khu nhà giống như nhà máy dừng lại.
Cửa sau của chiếc xe bọc thép kia mở ra, Pedro và hai thủ hạ cùng vận chuyển đồ vật trên xe xuống, gõ vang cửa sắt của căn nhà.