Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 521: CHƯƠNG 521: STOP! THIS IS MONEY!

Luke đã xác định được, bọn Pedro đang áp tải tiền mặt tới.

Mùi tiền mặt nồng nặc, đã nói rõ tất cả.

Hắn lặng lẽ tiến sát lại gần hơn một chút, máy bay không người lái cũng chậm rãi tuần hành ở trên không.

Bên trong căn nhà kia, mùi tiền mặt càng nhiều hơn.

Đây là kho bạc của ai thế? Trong lòng Luke thầm nhủ.

Tablet trong tay đột nhiên hơi rung động, hắn nhìn thoáng qua, sắc mặt kỳ quái.

Trên màn hình, ba chiếc xe đang chạy nhanh đến, dừng lại ở phía sau ba chiếc xe của Pedro đang đỗ ở trước cửa sắt, bảy tám người đội mũ trùm đầu màu đen hô hào nhau nhảy xuống, trong tay đều cầm súng trường, bên trên kính chắn gió của chiếc xe bọc thép, lại trực tiếp dán lên một đống thuốc nổ.

Người của Pedro đều bị ép phải xuống xe, thành thành thật thật nằm ở trên mặt đất, không dám động đậy một chút nào.

Hai người đội mũ trùm đầu màu đen đi qua, còng hai tên bảo tiêu ôm túi tiền lại.

Chỉ để lại Pedro với vẻ mặt bất đắc dĩ giơ cao hai tay, theo động tác ra hiệu kéo khoá bên ngoài miệng của đối phương, ngoan ngoãn im miệng , chờ đợi cửa sắt mở ra.

Luke tấm tắc lấy làm kỳ lạ: Rio thật đúng là một nơi tươi đẹp.

Ngày đầu tiên đã có thể được xem cuộc truy đuổi parkour ở khu ổ chuột, ngày thứ hai lại có tiết mục đen ăn đen cướp kho tiền!

Đám người đen ăn đen này phối hợp cực lỳ thành thạo, nhưng Luke có thể nhìn ra, trên cơ bản bọn họ đều có xuất thân giang hồ, không giống với phong cách của bộ đội chính quy.

Sau khi tiến vào, tầng dưới chót của căn nhà vang lên một trận ồn ào, còn có tiếng kêu thảm thiết, thế nhưng không có tiếng súng.

Đám người này vẫn còn vô cùng khắc chế, chỉ dùng báng súng nện ngất mấy tên làm nhiệm vụ bảo vệ muốn phản kháng.

Luke tiếp tục đến gần, bò lên trên một cánh cửa thông gió ngoài nhà nhìn vào bên trong.

Bên trong tia sáng u ám, bên trên hai hàng bàn dài ghép lại cùng một chỗ là đủ loại tiền mặt.

Hơn 10 người đàn bà chỉ mặc quần áo nội y, đang bị đám đội mũ trùm đầu màu đen kia xông tới dồn sang một bên.

Luke vừa nhìn đã biết, đây là địa điểm mà đám băng đảng con buôn chế biến hoặc đóng gói hàng.

Ví dụ như dược phẩm và tiền mặt, bọn họ ưa thích để phụ nữ tiến hành phân loại, sắp xếp, đóng gói.

Phụ nữ thường nhát gan, thận trọng, động tác nhanh, phù hợp tiến hành loại công việc này, hơn nữa còn không cần trả quá nhiều tiền công.

Vì để tránh cho có người bị của cải làm mờ mắt, mượn gió bẻ măng, bọn họ sẽ bắt những người phụ nữ kia cởi hết quần áo dài chỉ để lại nội y đứng làm việc.

Nhóm đội mũ trùm đầu màu đen kia hành động rất nhanh, chỉ mấy phút đã dồn hơn mười người đàn ông và hơn mười người phụ nữ trong ngoài nhà lại một chỗ.

Phụ nữ có thể đứng, đàn ông thì quỳ thành một hàng.

Miệng mũi của một người đàn ông trong đó đang chảy máu, là bị đánh do vừa rồi muốn phản kháng, sắc mặt của gã căm chửi mắng: "Chúng mày sẽ chết, tất cả chúng mày đều sẽ chết, chúng mày không trốn được đâu."

Một người bên trong đám đội mũ trùm đầu màu đen tiến lên hai bước, giật khăn trùm đầu của mình xuống: "Ai muốn trốn!"

Tên lính canh này trừng to mắt: "Bọn mày điên rồi? Mày điên rồi!"

Gã không nhịn được quát to lên: "Chúng mày có biết rõ đây là tiền của ai không? Chúng mày dám trộm đi sao, có biết là sẽ có hậu quả gì không?"

Một người khác cũng đột nhiên giật khăn trùm đầu xuống: "Đương nhiên là bọn tao biết rõ."

Luke nhíu nhíu mày: Thế mà lại là hai vị này?

Hai người mới giật khăn trùm đầu xuống kia, hắn đã gặp qua.

Chiều hôm qua ở khu ổ chuột Rocinha, chính là hai người kia dẫn theo một cô gái, bị một đám người điên cuồng đuổi giết.

Người giật khăn trùm đầu xuống đầu tiên kia, chính là người cường tráng đầu trọc mà Luke khắc sâu trong ký ức.

Người thứ hai là một thanh niên da trắng tương đối ưa nhìn.

Thế nhưng, đối với sự xuất hiện của hai vị này, Luke cũng không cảm thấy quá ngạc nhiên.

Việc chân chính để hắn ngạc nhiên, là một người đội mũ trùm đầu màu đen cầm súng cảnh giới ở một góc nào đó.

Người này trốn ở trong bóng tối, chỉ lẳng lặng quan sát, cũng không cởi mũ trùm đầu xuống.

Cửa sổ chỗ Luke trốn ở cách người tương đối gần, khứu giác nhạy cảm đã ngửi được một loại mùi tương đối quen thuộc.

Hắn ngẩn người, quan sát tỉ mỉ dáng người của người này một lát, khóe miệng hơi nhếch lên: Người này, cũng coi như là một người quen biết cũ a!

Bên kia, người cường tráng đầu trọc tiện tay bắt lấy một thùng dầu, ùng ục đổ gần nửa thùng dầu còn sót lại lên bên trên chiếc xe đẩy nhỏ bên cạnh.

Bên trên chiếc xe đẩy nhỏ, là một đống lớn tiền mặt mới thu gom từ trong nhà ra.

Luke nhìn thấy thế đều hơi tắc lưỡi.

Một đống kia trên cơ bản đều là đô la, còn có một bộ phận Euro và bảng Anh, sơ sơ cũng có giá trị một triệu đô la trở lên.

Nhìn điệu bộ này, sẽ không phải là người cường tráng đầu trọc kia muốn làm loại chuyện đó đấy chứ?

Quả nhiên, người cường tráng đầu trọc móc ra một cái bật lửa, xoẹt một tiếng bật lên.

Không riêng gì đám lính canh và phụ nữ lộ ra vẻ mặt hoảng sợ, ngay cả mấy người bên trong đám đội mũ trùm đầu cũng không tự chủ được hơi giật mình.

Luke cảm thấy, khẳng định là mấy vị này cũng rất muốn hô to một tiếng "Stop! This is money! (Dừng tay, đó là tiền đấy)".

Nhưng động tác của người cường tráng đầu trọc không chần chờ một chút nào, cứ như vậy đưa tay ném ra, cái bật lửa lập tức rơi lên bên trên đống tiền mặt bị tưới xăng này.

Phừng! Ngọn lửa cao cao vọt lên.

Luke có thể nghe thấy, hầu như là tất cả mọi người đều đang hít vào một luồng khí lạnh: Móa nó chứ, thật đúng là dám đốt a!

Cho dù là loại người không thiếu tiền như Luke, đều theo bản năng muốn xông xào trong dập lửa.

Nhưng mà, trong nháy mắt hắn đã khắc chế loại xúc động nguyên thủy này xuống, trong lòng thầm nhủ: Còn tốt, dùng tiền của đám con buôn, để rèn luyện khả năng xem tiền tài như không của mình, chuyện này chỉ lãi chứ không lỗ.

Dù sao, hắn cũng sẽ không dùng tiền của mình để rèn luyện.

Người cường tráng đầu trọc đi đến trước mặt tên lính canh kia: "Cho nên, bọn tao không phải trộm."

Tên này lộ ra vẻ mặt ngơ ngác, dường như là đã sắp điên rồi.

Người cường tráng đầu trọc nói tiếp: "Chuyển lời cho ông chủ của mày, đây là do bọn tao làm! Nói cho gã, chuyện giữa bọn tao với gã vẫn chưa hết đâu."

Luke nghe vậy, trong lòng cười trộm: Thì ra là ân oán cá nhân! Chơi như vậy mới vui.

Nhóm đội mũ trùm đầu màu đen yểm trợ rút ra ngoài, nhanh chóng lên xe rời đi.

Luke suy nghĩ một lát, cũng không rời đi.

Người cường tráng đầu trọc bên này đối nghịch với đám con buôn, có thể là người tốt, cũng có thể là người xấu.

Nhưng hắn càng có khuynh hướng coi bọn người cường tráng đầu trọc bên kia là loại người ở khu vực màu xám, "Người quen biết cũ" kia của hắn cũng thế, bởi vậy hắn cũng không quan tâm tới ân oán cá nhân giữa người cường tráng đầu trọc và đại ca của băng đảng con buôn.

Trước mắt, mục tiêu chủ yếu của hắn, vẫn là tìm được tung tích của Lisa - Morales.

Bởi vì tên Boss cỡ nhỏ Pedro vô cùng biết điều, không tỏ ra ý đồ phản kháng, nên chỉ bị đẩy vài cái, cũng không bị thương.

Chờ nhóm mũ trùm đầu màu đen đi hết, miệng gã mới hùng hùng hổ hổ nói với người cầm đầu đám bảo vệ: "Tiền tháng này tao đã giao, chúng bị đốt cháy là trách nhiệm của đám chúng mày, không liên quan gì đến tao."

Tên cầm đầu nhóm bảo vệ nhìn gã, lạnh lùng nói: "Pedro, đây là tiền của ông chủ Hernan! Bọn chúng đi theo mày mà tới, cưỡng ép bọn tao, đốt cháy tối thiểu cũng có mấy triệu đô la, mày nói là chuyện này không liên quan gì tới mày?"

Sắc mặt của Pedro khó coi: "Tao cũng bị cưỡng ép."

Tên cầm đầu nhóm bảo vệ: "Chuyện này tao nói không tính. Không muốn tao nói lung tung, thì đi cùng tao tới gặp ông chủ Hernan. Mày biết thủ đoạn của ông chủ đối với phản đồ rồi đấy!"

Sắc mặt của Pedro trắng bệch, bờ môi run rẩy, oán hận nói: "Xem như mày lợi hại."

Gã thật sự là không dám để cho tên này đi nói lung tung cho Hernan, chẳng may bị Hernan cho là phản đồ, dù rằng gã cũng không phải là cấp dưới trực tiếp của Hernan, nhưng cũng sẽ chết rất thảm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!