Luke hăng hái lắng nghe, tiện tay đặt thiết bị theo dõi lên trên xe của Pedro.
Rất nhanh, Pedro và tên đội trưởng đội bảo vệ kia đã lên xe lái đi.
Luke không nhanh không chậm đi theo.
Hai người này rất nhanh đã đi vào trong một khu biệt thự nhà giàu, vào gặp một người đàn ông trung niên ở trong phòng làm việc.
Luke theo dõi mà đến nhìn hình ảnh của người đàn ông này do máy bay không người lái truyền về, miệng không khỏi thì thào: "Lại là một người trọc đầu nữa à? Chả lẽ là không có mấy người đầu trọc là người tốt hay sao?"
Bên trên màn hình, da mặt của người đàn ông trọc đầu kia có màu đỏ, mũi rất lớn, hai mắt nhỏ hẹp, khuôn mặt hơi xấu xí.
Nhưng mấy người ở bên trong gian phòng đều vô cùng e ngại gã.
Sau khi tên đội trưởng đội bảo vệ kia và Pedro nói rõ chuyện kho tiền bị tập kích, người đàn ông trung niên này nở nụ cười: "Không trộm đi à? Bọn nó không trộm tiền của tao à? Chỉ đốt? Ha ha."
Gã vừa nói, vừa đi tới bên cạnh bàn làm việc, tay gõ gõ lên trên vật trang trí đặt ở trên bàn công tác: "Chúng mày cứ như thế trơ mắt nhìn năm triệu đô la của tao bị đốt cháy?"
Không ai lên tiếng.
Người đàn ông trung niên kia bỗng nhiên tóm lất một món đồ điêu khắc bằng kim loại, xoay người vung mạnh.
Đông!
Một tiếng vang trầm, trong nháy mắt tên đội trưởng đội bảo vệ đã ngã xuống đất không dậy nổi, trên trán không ngừng tuôn ra một vệt máu, nhuộm đỏ cái thảm màu vàng nhạt.
Pedro run rẩy, nhưng vẫn không dám có bất kỳ động tác nào.
Hai tên vệ sĩ theo gã đi vào, đang nhìn chằm chằm vào gã, tay luôn đặt ở bên trên báng súng bên hông.
Người đàn ông trung niên kia tiện tay để món đồ điêu khắc bằng kim loại dính đầy máu tươi kia xuống: "Pedro, mày là người của Christopher, tao sẽ không động tới mày."
Pedro thở phào một hơi.
Người đàn ông trung niên lại tiếp tục nói: "Thế nhưng, là mày dẫn đám người kia tới chỗ đó, đúng không?"
Pedro rất muốn nói là không phải.
Trên thực tế, gã đã nhìn ra.
Đám người đội mũ trùm đầu màu đen kia có thù riêng với Hernan, nên mới nhằm vào kho tiền của Hernan, nhưng giờ phút này Pedro cũng không dám nhiều lời.
"Năm triệu. Tao mặc kệ mày làm như thế nào, sau khi đền xong số tiền kia xong, mày mới còn có thể tiếp tục ăn chơi đàng điếm ở Rio." Người đàn ông trung niên nói.
Sắc mặt của Pedro biến thành màu đen, thầm mắng Hernan quá khốn nạn.
Bên trong kho tiền vừa rồi kia cao lắm cũng chỉ có ba bốn triệu đô la, bây giờ thế mà lại trực tiếp biến thành năm triệu?
Miệng hắn ngập ngừng nói: "Tiên sinh, chuyện này. . ."
Người đàn ông trung niên đưa tay ngăn lại: "Nếu như mày có ý kiến, có thể trực tiếp rời đi."
Trán Pedro đổ mồ hôi, đứng ở đó do dự hồi lâu, cắn răng nói: "Vâng, vâng, tiên sinh Hernan, tôi sẽ đền lại tiền."
Người đàn ông trung niên gật đầu, xoay người nói với mình hai vệ sĩ của mình: "Tìm Dominic và Bryan cho tao, tao muốn bọn nó phải chết..."
Pedro ở bên kia yên lặng rời khỏi căn phòng, như trút được gánh nặng thở dốc một hơi, sắc mặt phát khổ.
Luke nghe tin tức do máy bay không người lái truyền về trong chốc lát, cũng đứng lên rời đi.
Người đàn ông trung niên này chính là Hernan - Reyes, một tên đại ca khét tiếng ở Rio, gã cũng liên quan đến các loại giao dịch ngầm ở Rio, kể cả nhưng không giới hạn trong dược phẩm vi phạm lệnh cấm, vũ khí, tình dục, buôn lậu.
Vị đại ca này đã sớm ngồi trong sổ đen của Luke, chỉ là bây giờ còn không phải là thời điểm thích hợp đối phó với gã.
Luke thu hồi máy bay không người lái, lặng yên rút đi.
Mọi chuyện đều có tuần tự, hắn vẫn nên giải quyết xong việc bên chỗ Christopher rồi nói tiếp.
Bám theo máy theo dõi, hắn trở lại quán bar Wild Jungle.
Đang suy nghĩ xem có nên chui vào, bắt lấy Pedro để trực tiếp bức cung hay không, hắn lại phát hiện ra Pedro lại đi ra.
Trong tay Pedro còn ôm một cái bọc lớn, cùng hai tên vệ sĩ lên trên xe, rời quán bar Wild Jungle.
Trong lòng Luke hơi động: Đây là đang... gom tiền?
Hai mươi phút sau, Luke nhìn một tòa biệt thự ở cách đó không xa, hai tên vệ sĩ đang bảo vệ ở cửa biệt thự.
Pedro đã tiến vào bên trong biệt thự.
Đột nhiên, vẻ mặt của hắn khẽ động.
Có một bóng người theo Pedro đi vào sân sau, trực tiếp đẩy ra một cánh cửa sắt nhỏ ở nơi hẻo lánh, đi vào trong sân bên cạnh.
Sau đó, người này đi đến chỗ cửa vào tầng hầm của căn nhà một tầng bên cạnh, nhìn xung quanh một lát, mở cửa tầng hầm ra chui vào trong.
Luke nở nụ cười, thân hình khẽ động, biến mất khỏi nóc nhà.
Bên trong tầng hầm, Pedro cầm then cửa chốt chắc cửa tầng hầm lại, vòng qua các loại tạp vật, đi đến một góc, mở khoá ra, đẩy một ngăn tủ trượt sang bên cạnh.
Cánh cửa của một cái két sắt cao cỡ nửa người lập tức lộ ra.
Hai tay gã run run, nhập mật mã, mở cửa tủ ra, nhìn từng túi tiền bên trong một hồi lâu, mới xách chúng ra.
Vừa lấy tiền, miệng gã còn vừa lẩm bẩm: "Móa nó chứ đây đều là tiền của mình, tiền mồ hôi nước mắt của mình!"
Ngay sau đó, sắc mặt của gã cứng đờ dừng tay lại.
Một mũi nhọn lạnh lẽo lặng lẽ đặt ở cổ họng gã, một giọng nữ phát thanh ngọt ngào vang lên ở sau lưng gã: "Không, bây giờ nó là tiền mồ hôi nước mắt của tôi."
Sau đó, bên trong tầng hầm có tiếng kêu thảm thiết trầm thấp như bị nghẹt thở vang lên.
Sau khi đạt được tin tức tình báo mà mình cần, Luke khôi phục lại mọi thứ dưới tầng hầm như cũ, giống như là chưa từng có người nào đến đây vậy.
Hắn lại nhàn nhã tiến vào sân nhỏ bên cạnh, thu bọc tiền trong phòng ngủ của Pedro lại, hai tên vệ sĩ cũng bị hai cánh tay kéo vào bên trong biệt thự.
"Ở Rio dễ kiếm tiền như vậy à?" Nửa giờ sau, dạo bước ở trên đường cái dưới núi, Luke than thở một câu.
Tên Pedro này, vụng trộm mua căn nhà một tầng bên cạnh biệt thự của mình, mặc cho nó hoang phế, chỉ dùng tầng hầm của nó với tư cách là kho tiền bí mật.
Ở trong tủ bảo hiểm kia, trừ khoản tiền mặt mà Pedro chuẩn bị giao ra, còn có một ít vàng và kim cương.
Chỉ là tiền mặt đã có hai triệu đô la, vàng và kim cương cũng có giá trị cỡ năm trăm ngàn đô la.
Mà trong cái túi trong phòng ngủ của Pedro thì lại có bảy tám trăm ngàn đô la, đây là số tiền kinh doanh tạm thời lấy ra từ trong quán bar Wild Jungle, là tiền thuộc về Christopher.
Hiển nhiên, Pedro ở dưới sự uy hiếp của Hernan, đã không lo được nhiều nữa.
Có lẽ, gã có những biện pháp khác có thể tạm thời lừa gạt qua Christopher, sau đó sẽ nghĩ biện pháp bổ khuyết món thâm hụt kia.
Pedro không động tới vàng và kim cương trong tủ bảo hiểm, đã chứng minh là tên này còn có tài sản riêng.
Sau khi Luke thẩm vấn xong mới biết được, đó là lượng lớn tiền mặt tồn trữ trong tủ bảo hiểm ở một ngân hàng tư nhân, trong đó có khoảng hai triệu đô la.
Tài sản của Pedro thật đúng là có thể miễn cưỡng trả lại tiền cho Hernan, đây có lẽ cũng là nguyên nhân để Hernan buông tha cho gã.
Tên đội trưởng đội bảo vệ kia hiển nhiên là không có tiền, Hernan cũng không thèm do dự xử lý gã.
Tiền, mới là thứ mà Hernan xem trọng.
Đương nhiên, bây giờ tất cả những thứ này đều đã tiến vào trong không gian trữ vật của Luke.
Chỉ có số tiền bên trong tủ bảo hiểm ở ngân hàng tư nhân kia, Luke không có ý định động tới, giữ lại nó làm đường lui cũng tốt.
Cảm thụ đồ vật ở trong không gian trữ vật, hắn không khỏi thở dài: "Quá nhỏ a."
Dù rằng trước khi đến, hắn đã cất tuyệt đại bộ phận tiền đen và vàng ở một ít địa điểm bí mật ở Los Angeles, nhưng số tiền mặt mới vừa thu được cũng đã chiếm đi một bộ phận rất lớn bên trong không gian trữ vật.