Nếu như sau này còn có thu nhập, Luke cũng chỉ có thể học theo Pedro, cất tiền mặt vào trong một cái bọc lớn, bỏ vào két sắt trong ngân hàng tư nhân.
Có tiền, thật sự là khiến người ta phải phiền não a!
Vừa than thở, hắn vừa đưa tay vẫy một chiếc xe taxi: "Nơi nào có nhiều xe tốt, đưa tôi tới đó đi."
Tài xế xe taxi cười ha ha: "A ha, Amur? Không có vấn đề gì, để tôi dẫn cậu tới một nơi tốt, tuyệt đối là có xe tốt nhất."
Hơn hai mươi phút sau, tài xế taxi dừng lại: "Thế nào? Nơi này tuyệt đối là nơi có nhiều xe tốt nhất Rio. Uhm, cũng có rất nhiều mỹ nữ."
Luke mỉm cười, đưa tay ném ra mấy tờ đô la: "Còn lại là tiền boa."
Lái xe tươi cười rạng rỡ, cầm lấy mấy tờ tiền mặt xanh biếc nhìn một cái, xác định không phải là tiền giả, thò đầu ra hướng về phía bóng lưng đang rời đi của Luke hô: "Đồng nghiệp, nếu như cậu cũng rộng rãi đối với những cô gái kia giống như đối với tôi, hẳn là bọn họ sẽ rất vui lòng dành ra một buổi đêm tươi đẹp với cậu đấy."
Luke cũng không quay đầu lại phất phất tay, ra hiệu là đã nghe thấy lời khuyên này, đi vào trong đám đông.
Lái xe chẹp chẹp miệng: "Thanh niên trẻ có tiền." Nói xong khởi động xe nhanh như chớp lái đi.
Luke không đau lòng chút nào đối với việc mình cho lái xe 100 đô la, hắn vốn đang rầu rĩ sau này làm như thế nào để mang thu hoạch đi, nếu không lãng phí một chút, hắn cũng cảm thấy khó chịu.
Đi được mấy bước, đột nhiên sắc mặt của hắn khẽ động, sau khi dừng ở một chiếc ô-tô bên cạnh, lên tiếng chào hỏi một người đang chuẩn bị lấy đồ từ cốp sau: "Này, mỹ nữ, đã lâu không gặp."
Động tác của cô gái này dừng lại một chút, chậm rãi xoay người, nghiêng đầu nhìn tới.
Trong nháy mắt nhìn thấy Luke, cô ta nhíu mày: "Anh là. . . ai thế?"
Luke cười khẽ: "Tiểu thư Vanessa, quên rồi à? Chúng ta từng có hồi ức tươi đẹp hồi ở New York, tôi còn mời cô ăn cơm nữa mà."
Rốt cuộc thì cô gái này cũng hoàn toàn xoay người lại, hai mắt nhìn chằm chằm vào hắn một lát, vẻ mặt hơi động, cắn răng nói: "Anh là vị cảnh sát trẻ ở New York kia?"
Luke cười hắc hắc: "Ở đây, tôi chỉ là một du khách."
Cô gái kia tức giận lườm hắn một cái, ánh mắt kia dường như là đang oán trách, lại giống như là đang châm biếm, lại có chút giống như là muốn trêu chọc.
Đại mỹ nữ có đôi mắt phóng điện thu hút như thế, Luke cũng mới chỉ gặp qua một người—— chính là cô nàng chân dài trong vụ án cướp ngân hàng ở New York, Vanessa kia.
"Anh muốn làm gì?" Hai tay cô ta khoanh trước ngực, dựa sát vào xe hỏi.
Luke nhún nhún vai: "Chỉ chào hỏi thôi mà, mặt khác, nếu có thể thì thuận tiện giúp tôi một chút."
Vanessa: "Giúp chuyện gì?"
Luke: "Tôi muốn mua một chiếc xe, tốc độ không thể quá chậm, bền một chút, có thể có một chút công năng việt dã thì càng tốt hơn."
Vanessa cười nhạo lên tiếng: "Thứ anh muốn đó hẳn là xe bán tải, nơi này làm sao có loại xe anh muốn được?"
Luke cười nói: "Nhưng hẳn là có một số người, trên tay sẽ có loại xe này chứ?"
Vanessa: "Tại sao tôi phải giúp anh?"
Luke nghiêng đầu nghĩ: "Tiền?"
Vanessa nhớ tới một xe chứa toàn tiền mặt lúc trước, trong lòng rỉ máu: "Cần tôi phải nhắc nhở anh, anh đã lấy đi bao nhiêu tiền từ trên tay của tôi không?"
Luke cười hắc hắc: "Chuyện đã qua thì cho qua đi, cô chê tiền à?"
Vanessa hừ lạnh một tiếng: "Anh là một cảnh sát, lại muốn dùng tiền để thu mua ai đây? Ngay cả xe của tôi anh cũng mua không nổi."
Luke móc móc ở trong ba lô sau lưng, tiện tay ném một bọc đen sì ra cho cô ta: "Trong vòng 30 phút, giải quyết chuyện xe cho tôi, chỗ này chính là tiền giới thiệu của cô."
Vanessa theo bản năng đón lấy cái bọc hắn ném tới, chỉ sờ một cái, cô ta đã biết bên trong là tiền mặt.
Cực nhanh dùng thân thể che chắn cái bọc này, ở trong khoảng giữa xe và thân thể hơi vén túi nhựa màu đen này ra, kiểm tra thêm vài lần, lập tức ném mó vào trong cóp sau, đồng thời lập tức đóng lại.
"10 phút, thế nhưng tiền mua xe cũng không thể ít đi." Cô ta đơn giản nói một câu.
Luke giơ tay ra hiệu OK.
Mấy phút sau, cô ta ở phía xa vẫy tay.
Luke đi tới.
Vanessa đứng bên cạnh một người đàn ông có vóc dáng nhỏ con, nhìn Luke đi tới, trực tiếp nói: "Cậu cần xe à? Loại rất bền, sức lực rất mạnh?"
Luke suy nghĩ cách dùng từ này một lát, cảm thấy không có vấn đề gì, quả đoán gật đầu.
Mgười đàn ông vóc dáng nhỏ kia: "Giá cả là 200.000 đôla, nếu đồng ý thì tôi dẫn cậu đi xem xe."
Luke: "Được, nhưng trực tiếp lái xe tới đây là được rồi, ta cần dùng xe ngay." Dù sao nếu như xe không thích hợp, người này sẽ phải trả lại cho mình 200.000 đô la phí tổn thanh xuân.
Hắn ưa thích người tuân thủ quy củ, càng thích người không tuân theo quy củ hơn.
Người đàn ông vóc dáng nhỏ kia rất thẳng thắn, cực nhanh lái xe đi.
Vanessa ở bên cạnh âm thầm nghe hai người trò chuyện, đợi cho người đàn ông vóc dáng nhỏ kia rời đi, mới mở miệng nói: "Không nghĩ tới, anh cũng sa đọa như thế."
Luke mỉm cười: "Có tiền và sa đọa có liên quan gì sao? Tôi dựa vào bản lĩnh để kiếm tiền, IRS (Chi cục thuế Mỹ) thu được thuế, vì cái gì lại không thể tiêu."
Vanessa khịt mũi coi thường: "Vậy anh còn làm cảnh sát làm gì? Chờ một chút, anh còn làm cảnh sát không đấy?"
Cô ta đột nhiên nhớ ra, dùng năng lực của vị này, thật sự muốn động chút tâm tư, kiếm tiền sợ rằng cũng không khó khăn gì.
Ví dụ như ở trong chiếc xe lúc trước kia, có tới hơn một ngàn vạn đô la tiền mặt.
Trong vụ án cướp ngân hàng ở New York kia, vị cảnh sát trẻ này chỉ cần dám ra tay, có thể một lần vớt đủ hơn 100 năm tiền lương, lập tức nghỉ dưỡng lão cũng được.
Luke cười lắc đầu: "Không, tôi thật sự thích làm cảnh sát, làm việc để tôi cảm thấy vui vẻ."
Vanessa hừ lạnh một tiếng: "Anh không sợ tôi kêu lên à?"
Luke giang tay: "Cô kêu cái gì? Nói tôi là một cảnh sát Mỹ à? Tôi cũng không phải là FBI, bây giờ chỉ là một du khách mà thôi. Người Brazil các cô không thân thiện với du khách như vậy sao?"
Vanessa yên lặng.
Loại logic này, không có bất cứ vấn đề gì.
Cảnh sát Los Angeles cũng sẽ không đến Brazil để bắt người, mọi người căn bản là không liên quan gì tới nhau.
Trong lúc hai người tán gẫu, người đàn ông vóc dáng nhỏ kia đã trở lại, ở phía sau chiếc xe thể thao của gã còn có một chiếc xe lớn màu đen nhánh đi theo.
Luke vừa nhìn thấy, cằm kém chút nữa đã rớt xuống.
Người đàn ông vóc dáng nhỏ ngồi ở trong xe thể thao mui trần nhìn nét mặt của hắn: "Đừng nói là cậu không muốn trả tiền đấy nhé."
Luke chép chép miệng: "Hỏi trước một câu, đây không phải là tang vật vụ án nào đấy chứ? Tôi cũng không muốn lái nó ra ngoài lại lập tức bị cảnh sát Brazil truy nã."
Người đàn ông vóc dáng nhỏ cười lên ha hả: "Người anh em, cậu nghĩ nhiều rồi. Đây chính là chiếc Hummer do chính tôi cải tiến, lái vào khu ổ chuột thi hành nhiệm vụ, đều là xe bọc thép của quân đội, nhưng không phải là loại hàng thông thường này."
Luke cẩn thận quan sát, phát hiện ra món đồ chơi này xác thực là có rất nhiều vết tích từng được cải tiến, cũng không có trang bị của cảnh sát, chẳng qua là nhìn có vẻ giống như loại xe bọc thép của cảnh sát Mexico.
Chiếc Hummer cải tiến này hẳn là không thể chịu được RPG, tiến vào những con hẻm nhỏ hẹp kia, sẽ bị nổ thành một quả cầu lửa.
Ở Brazil, vận dụng xe bọc thép thường là quân đội, bọn họ lại giống như là đi đánh trận, lái xe bọc thép quân dụng vào trong thành phố, bắn nhau với đám băng đảng con buôn.
Đáng tiếc là sau khi đánh xong, bọn con buôn vẫn còn sống mạnh khỏe.