Luke mò vài cái ở trong ba lô sau lưng, lại một lần nữa móc ra một cái bọc màu đen, ném lên trên đùi người đàn ông vóc dáng nhỏ ngồi trong xe thể thao: "Chớ lắm miệng về chuyện bán xe, nếu không anh biết rồi đấy."
Người đàn ông vóc dáng nhỏ bĩu môi: "Còn cần cậu nói?"
Luke ha ha cười, leo lên ghế lái của chiếc Hummer, đóng cửa xe, hướng về phía Vanessa phất phất tay: "Cám ơn, lần sau nếu cần mua xe sẽ lại tìm cô nhờ giới thiệu."
Người đàn ông vóc dáng nhỏ không nhịn được xen vào: "Này, không thể trực tiếp đi tìm tôi sao? Chỗ tôi có rất nhiều xe..."
Vanessa ở bên kia quăng tới ánh mắt khinh bỉ, nhưng không lên tiếng.
Người đàn ông vóc dáng nhỏ kia chính là người quản lý một phương bên trong đại lý xe chợ đen, lời này không hề có một chút ý tứ khoác lác nào.
Luke lại tiếc nuối lắc đầu: "Thật có lỗi, tôi không thích đàn ông, cho nên không muốn để anh kiếm tiền giới thiệu của tôi." Nói xong chân hắn đạp xuống chân ga, chiếc Hummer ầm ầm lái ra ngoài.
Người đàn ông vóc dáng nhỏ sững sờ, tay bất chợt hướng về phía chiếc Hummer đang rời đi giơ cao cao hai dấu hiệu quốc tế: "Ông mày cũng không thích đàn ông!"
Mắng xong, gã nghiêng đầu nhìn Vanessa một cái, bất đắc dĩ thở dài: "Được rồi, đổi thành tôi, cũng thích làm giao dịch với cô."
"Để lại phần của tôi, sau đó xéo đi." Vanessa lạnh lùng nói.
Người đàn ông vóc dáng nhỏ kia bĩu môi, nhanh chóng ngồi trong xe kiểm tra tiền mặt trong túi nhựa màu đen một lần, dùng giấy báo gói lại hai tập, ném cho cô ta: "Đi đi. Lần sau nếu như tên ăn chơi kia lại đến mua xe, nhất định là phải giới thiệu cho tôi. Cô thấy đấy, tôi có thể tin tưởng được, nói 10% thì chính là..."
Vanessa nhận lấy túi tiền mặt kia, xoay người rời đi, không thèm để ý tới gã.
Người đàn ông vóc dáng nhỏ kia yên lặng một lát, mới bất mãn nói: "Có tiền thì không tầm thường à? Có tiền thì ngon à? Móa nó chứ... được rồi, có tiền đúng là không tầm thường thật."
...
Trong đêm tối, Luke lái xe leo lên đường.
Đi được nửa đường, hắn tìm một trạm xăng, đổ đầy dầu cho xe, thuận tiện mua một ít đồ ăn, nước uống, nước trái cây ở trong siêu thị nhỏ bên cạnh.
10 phút sau, lại một lần nữa lái xe lên đường, lên cầu vượt biển, lái tới thành phố Niterói.
Vừa lái xe, hắn vừa nhớ lại tin tình báo mà Pedro đã nói.
Không thể không nói, tên Boss cỡ nhỏ Pedro này quả là vô cùng gian xảo.
Ngay cả mấy địa điểm mà gã nói ra, đều không phải là vị trí của Christopher, mà là hang ổ của Hernan - Reyes.
Nếu như Luke thiếu não một chút, lại trực tiếp giết đi vào, sợ là sẽ bị mấy chục trên trăm khẩu súng điên cuồng bắn quét.
Đáng tiếc, Luke lại tách hai cận vệ của Pedro thẩm vấn.
Hai người này mỗi ngày đều đi theo Pedro, biết được không ít tin tức.
Đối chiếu khẩu cung của ba người với nhau, kế hoạch muốn dẫn Luke tới chỗ Hernan chịu chết của Pedro lập tức đổ bể.
Đương nhiên, Pedro đã lạnh cũng không biết được, cho dù gã không làm như vậy, sớm muộn gì Luke cũng sẽ đi gây sự với Hernan.
Ở trong mắt Luke, vị đại ca này chính là gói quà kinh nghiệm lớn trôi nổi ở chính giữa bản đồ.
Mà vài ngày trước, vị đại ca Christopher này đi nước ngoài, cụ thể là tới nước Mỹ, hay là quốc gia nào khác ở Nam Mĩ, hai tên vệ sĩ này cũng không rõ ràng.
Nhưng lại đã tìm được tung tích của Lisa - Morales.
Người bắt Lisa - Morales đi, vừa vặn chính là hai vị vệ sĩ của Pedro.
Bọn chúng đưa vị nữ đặc vụ DEA này, tới vùng núi Itaoca ở phía đông bắc của Niterói.
Địa điểm cụ thể thì hai vệ sĩ kia không thể nói rõ, số lần bọn họ đi tới cứ điểm trong núi kia không nhiều, ngay cả khoảng cách bao xa cũng không chú ý tới.
Nơi đó lại là vùng núi, xung quanh cũng không có kiến trúc hoặc đường có thể sử dụng làm tiêu chí.
Luke cũng không để bụng.
Đợi tới lúc đến vùng núi kia, lại dùng máy bay không người lái, tìm kiếm địa điểm có người tụ tập rồi lại đi kiểm tra, tìm tới cứ điểm bí ẩn trong núi kia cũng không khó.
Yếu tố không xác định duy nhất, là hắn cần bao nhiêu thời gian để hoàn thành công việc sưu tầm này.
Hi vọng là đừng quá lâu, hắn vẫn mong chờ kịp quay về Rio để thu hoạch gói quà kinh nghiệm lớn Hernan - Reyes.
Trong bóng đêm mịt mờ, Luke vượt qua cầu vượt biển, dọc theo đường bờ biển, một đường lái về phía đông bắc.
Nửa đêm, hắn lại xe dừng ở ven đường, nằm xuống ngủ hai giờ.
Chiếc Hummer cải tiến này có loại chỗ tốt như thế, bên ngoài được trang bị thêm tấm thép đủ để chống cự được đạn súng trường phổ thông.
Nằm ở nơi đó, ít nhất là Luke không cần quan tâm tới chuyện bên ngoài đột nhiên có một chuỗi đạn bắn tới.
Bốn giờ sáng, hắn bò dậy sau giấc ngủ ngon, thoải mái duỗi lưng một cái, đánh răng rửa mặt.
Ngồi ở trên đồng cỏ ngoài xe ăn sáng, hắn thỏa mãn xoa xoa bụng, lên xe xuất phát.
Máy bay không người lái lại một lần nữa bay lên không, dùng tốc độ đều đặn ở phía trước đầu xe không xa tiến lên.
Tối hôm qua Luke tìm thấy nơi này, nhưng lại không phát hiện ra nơi phù hợp với cứ điểm trong núi kia.
Hôm qua cũng coi như là đã bận bịu cả ngày, hắn cũng cần được nghỉ ngơi thoả đáng, để điều chỉnh trạng thái, .
Giờ phút này, tinh thần của hắn sung mãn, bụng no đủ, thích hợp bắt đầu làm việc.
Máy bay không người lái lần lượt phát hiện ra một ít tung tích, kết quả lại là một ít biệt thự trong núi của các phú hào, bị cảnh báo sai hai lần.
Một giờ sau, cảnh báo lần thứ ba được truyền tới, Luke vừa nhìn chỗ kia, đã cảm thấy là mình đã tìm đúng chỗ.
Bên cạnh một dòng sông nhỏ, có một căn nhà một tầng bằng gỗ bị lưới sắt vây quanh, còn có tháp canh và bảo vệ cầm súng, cơ bản là nhất trí với hoàn cảnh mà hai tên vệ sĩ miêu tả.
Nhìn nơi này cũng không giống như là nơi nghỉ ngơi của kẻ có tiền, càng giống như một nhà tù hơn.
Luke giấu chiếc Hummer vào trong rừng cây ven đường, lấy tablet ra bắt đầu thao tác máy bay không người lái tiến hành điều tra.
Ở trong cứ điểm trong núi này có thể nhìn thấy năm người canh gác, đây vẫn chỉ là số lượng người thức đêm canh gác mà thôi.
Dựa theo quy luật bình thường, tổng số người canh giữ ở nơi này sẽ không thấp hơn 15 người, nếu không sẽ không thể thực hiện việc sắp xếp ca tuần tra.
Brazil cũng không thiếu những người lấy tiền bán mạng, cho nên số lượng lính canh sẽ còn phải đánh giá cao hơn một chút, khoảng 20 đến 25 người.
Trong lúc máy bay không người lái vòng quanh, đột nhiên truyền về hình ảnh của một bên khác.
Luke đánh giá, phát hiện ra đó là một khu cắm trại ở cách đó hai cây số.
So với cứ điểm bên này, khu cắm trại bên kia càng giống như là doanh trại quân đội hơn, số lượng người tuần tra bên trong cũng nhiều hơn, còn có nơi cùng loại với doanh trại, đoán sơ sơ cũng có hơn trăm người, hơn nữa khu cắm trại bên kia và cứ điểm nhỏ bên này còn có đường cái nối thẳng với nhau.
Luke vuốt cằm: Nhìn chỗ này, có vẻ giống như là doanh trại quân tư nhân của Christopher?
Đột nhiên, máy bay không người lái phát ra cảnh báo.
Hắn ngẩn người, cực nhanh điều khiển máy bay không người lái hạ thấp xuống, đồng thời điều chỉnh camera, nhìn về phía không trung.
Một lát sau, một chiếc máy bay không người lái cỡ nhỏ cùng loại với máy bay mô hình xẹt qua không trung.
Luke vò đầu: Thì ra, xung quanh nơi này còn không chỉ có một mình mình trinh sát?
Hắn suy nghĩ một lát, lại từ trong không gian trữ vật lấy ra một chiếc máy bay không người lái nữa, thả nó bay lên không.
Lần này máy bay không người lái không tiếp tục áp sát cứ điểm nhỏ kia nữa, mà là lơ lửng ở trên không trung trên trần xe của hắn, tiến hành tìm tòi xung quanh cứ điểm nhỏ.
Không bao lâu sau, hắn phát hiện ra chuyện khác thường.
Cách cứ điểm hơn trăm mét, ở trong một khu rừng cây u ám, có một đội sáu người đang lặng lẽ ẩn nấp.
Trang bị chiến đấu đặc chủng trên người bọn họ có phong cách kiểu Mỹ rất rõ ràng, dụng cụ nhìn ban đêm cũng rất dễ thấy.
Cái gì gọi là phong cách kiểu Mỹ? Khái quát chỉ một chữ, đắt!