Lại nhìn vị trí phục kích, địa điểm phân bố của riêng mỗi người trong đội người này đều rất hợp lý, tám phần là xuất thân từ bộ đội chính quy.
Ý nghĩ trong đầu Luke nhanh chóng chuyển động.
Đám người hư hư thực thực là bộ đội chính quy nước Mỹ này xuất hiện, là tới cứu người? Hay là tới đối phó với doanh trại bên kia?
Trong tai nghe, đột nhiên truyền tới một tràng tiếng kêu thảm nặng nề, nghe giống như là tiếng phụ nữ.
Luke nhíu mày.
Đây là từ chiếc máy bay không người lái mà trước đó hắn hạ khẩn cấp xuống nóc căn nhà một tầng kia, lại nghe được một chút động tĩnh bên trong căn nhà một tầng.
Lại nhìn tiểu đội binh sĩ bên kia đã đang mơ hồ có chút bạo động, hắn lập tức hạ quyết định: Ra tay.
Mặc kệ tiểu đội này tới làm gì, một khi họ ra tay, đều sẽ tạo thành ảnh hưởng đối với việc cứu người của hắn.
Nếu như mục tiêu của đối phương cũng là cứ điểm này, đi vào thuận tiện cứu Lisa - Morales ra, vậy Dustin sẽ không trả được món nhân tình kia rồi.
Hơn nữa một khi kinh động tới đám tội phạm ở doanh trại bên cạnh, rất dễ dàng sẽ biến thành một trận chiến đấu kịch liệt, nếu lan đến Lisa - Morales thì sẽ vô cùng phiền phức.
Cho nên, Luke quyết định ra tay.
Hắn kéo khăn trùm đầu xuống, mặc mũ giáp chống đạn đặc chế của mình lên, áo chống đạn hai lớp cũng mặc lên trên người.
Có những thứ này, dù rằng tiểu đội kia là kẻ địch, hắn cũng có thể bảo đảm tính mạng của mình.
Làm xong những công tác chuẩn bị này, hắn nhanh chóng xuống xe chui vào trong cứ điểm nhỏ kia.
Cách đó không xa, có hai người bên trong đội binh sĩ kia đang dùng âm thanh cực nhỏ trò chuyện với nhau: "Thượng úy, có phải là đã đến lượt chúng ta hành động rồi hay không?"
Một người khác im lặng một lát: "Đã rõ, chuẩn bị xuất phát. Whiplash đã đang chạy đến, trong vòng 15 phút sẽ đến nơi, Raven cũng đã bay lên không. Thượng sĩ, bảo trì liên lạc với căn cứ. . ."
Đột nhiên có một sĩ binh khẽ xuỵt một tiếng: "Thượng úy, phát hiện người không rõ thân phận chui vào."
Anh ta là một tay bắn tỉa, đang quan sát động tĩnh của đám lính canh bên trong cứ điểm, lại đột nhiên phát hiện một bóng người có hành động khác thường.
Hai người đều hơi sửng sốt một chút, chợt ở dưới sự nhắc nhở phương hướng của tay bắn tỉa, nhìn thấy một người lặng lẽ âm thầm chui vào trong cứ điểm.
"Không phải là người của chúng ta." Trong nháy mắt Thượng sĩ đã xác định được: "Trang bị không đúng, hắn. . . Không mang theo súng?"
Thượng úy cũng nhìn bóng người xuất hiện ở bên trong dụng cụ nhìn ban đêm, cau mày: "Xác thực, nhìn loại trang bị này, không giống như là người của Christopher."
"Thượng úy, hắn đã chui vào trong cứ điểm mục tiêu, đang tiến đến gần phòng ốc. Tôi nên làm gì?" Tay bắn tỉa lại một lần nữa mở miệng.
Thượng úy không hề do dự nói: "Chuẩn bị sẵn sàng, tùy thời ra trận."
Thượng sĩ lại một lần nữa than nhẹ một tiếng: "Tên này thật sự là lợi hại, thế mà không làm kinh động bất cứ ai, đã tiến vào bên trong phòng. Tên này từ nơi nào chui ra thế, sẽ không phải là người bên trong đội ngũ chúng ta đi ra đấy chứ?"
Thượng úy cũng cầm lấy dụng cụ nhìn ban đêm quan sát, miệng nói: "Không nhất định, phong cách hành động của hắn không quá giống như của chúng ta, nhưng cũng không phải là phong cách giang hồ."
Tay bắn tỉa: "Hắn đi ra trồi, còn đang cõng một người phụ nữ, người phụ nữ kia hẳn là đã bị thương."
Sắc mặt của Thượng úy biến đổi không ngừng, một lát sau thấp giọng nói: "Chuẩn bị chiến đấu. Nếu như hắn bị phát hiện, cậu có thể nổ súng, giúp hắn ngăn chặn truy binh."
Giờ phút này Luke đang cõng người phụ nữ mà mình mới vừa cứu ra, trong lòng nhẹ nhàng thở ra: Quả nhiên là không tìm nhầm nơi.
Sau khi hắn vào phòng, dọc theo mùi máu tanh, lập tức phát hiện ra một tên râu quai nón mập mạp đang cầm mũi khoan tra tấn một người phụ nữ.
Hắn không hề do dự tiến lên, tóm lấy cổ mập mạp, thuận tiện đánh giá khuôn mặt của người phụ nữ kia.
Mặc dù hơn phân nửa khuôn mặt của cô ta đã sưng phồng lên, nhưng Luke vẫn ngay lập tức xác định được thân phận của cô ta.
Mùi của cô ta, giống hệt như loại mùi mà hắn từng xác nhận ở Los Angeles, cũng từng xuất hiện ở trong khu ổ chuột Rocinha.
Xác nhận xong điều này, Luke tiện tay tóm lấy máy khoan điện trong tay mập mạp, lập tức nhét vào trong miệng gã, bấm nút khởi động máy khoan điện.
Sau khi giẫm chết mập mạp, hắn thấp giọng nói rõ chuyện mình nhận ủy thác của DEA mà đến với vị đặc vụ Lisa - Morales này, đồng thời nhanh chóng gỡ bàn tay bị đóng đinh ở trên mặt bàn của cô ta ra.
Christopher quả nhiên là con buôn điển hình, thủ đoạn tra khảo vô cùng hung tàn.
Trên cơ bản Lisa - Morales đã bị hủy, về sau có lẽ cầm nĩa để ăn cơm đều tốn nhiều sức.
Nhưng có thể còn sống đi ra ngoài, dù sao cũng còn tốt hơn là bị tra tấn đến chết.
Trong lòng thở dài, hắn đơn giản băng bó tay cho cô ta, dùng dây cột cô ta lên trên lưng mình.
Tiện tay tìm một khẩu súng lục ở trên người tên mập mạp đã bất động, hắn từ trong phòng mò ra ngoài, ánh mắt liếc nhìn về phương hướng nào đó, bên kia đội binh sĩ kia đang quan sát hắn.
Luke không ngừng bước, đi thẳng ra cửa sau.
Thật xin lỗi! Công việc này cũng không thể để mấy người cướp đi. Trong lòng của hắn lẩm bẩm, lặng yên di chuyển ở trong khu phòng ốc.
"Hắn sắp thành công." Tay bắn tỉa nhỏ giọng nói.
Những người khác cũng nín hơi mà quan sát.
Luke đã mò ra chỗ biên giới của mấy căn phòng, chỉ cần chạy thêm bảy tám mét nữa, là có thể tới chỗ cửa sau.
Hắn cũng không nóng nảy, nhấc chân êm ái đi qua khu doanh trại phủ kín lá rụng.
Đột nhiên, một cánh cửa nhỏ ở đằng a sau hắn mở ra, một người đàn ông đứng ở nơi đó ngáp một cái.
"Cửa sau xuất hiện kẻ địch." Tay bắn tỉa cực nhanh nói ra.
"Bắn." Thượng úy chỉ ngắn gọn ra lệnh.
Ông ta cũng vẫn đang lưu ý tình hình xung quanh Luke.
Tên này đột nhiên xuất hiện ở phía sau Luke, Luke đang tiến lên tất nhiên là sẽ bị phát hiện.
Tay bắn tỉa dường như là lập tức bóp cò theo bản năng.
Sau một tiếng súng rất nhỏ, tên tội phạm này. . . Kêu lên thảm thiết.
"Đáng chết!" Thượng úy chửi nhỏ một tiếng.
Không may! Trong lòng Luke thầm than một tiếng.
Nếu như đám binh sĩ Mỹ kia chậm hơn một chút, hắn sẽ giả vờ vô tình quay đầu lại, trực tiếp ném súng trong tay tới, nện choáng tên tội phạm đi tiểu đêm này.
Nhưng, dù sao thì trên thế giới này vẫn luôn có những sự trùng hợp như vậy.
Hầu như ngay lúc tay bắn tỉa bóp cò, tên tội phạm này ngáp to một cái, đầu rất tự nhiên ngửa ra sau mấy cm.
Viên đạn của tay bắn tỉa vốn từ bên cạnh bắn về phía đầu tên tội phạm, lại biến thành sượt qua đầu, kéo ra một vết máu trên trán gã, làm cho gã đau đớn trực tiếp gào lớn lên.
Luke cũng không quay đầu lại, tiện tay một phát súng, bắn chết tên tội phạm đang kêu thảm thiết này.
Lúc này che giấu hành tung cũng không còn ý nghĩa gì nữa, kỳ thật hắn cũng không sợ đám tội phạm ở trong cứ điểm này.
Mấy bước đã vọt tới cửa sau của cứ điểm, một tên tội phạm mới vừa vặn cầm súng chạy tới.
Trong nháy mắt Luke trông thấy, miệng của gã mới giật giật, trên đầu đã tuôn ra một vòi máu.
Luke bất đắc dĩ: Móa nó chứ mấy người đang cướp điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy của tôi à!
Đây chính là chuyện tốt mà vị bắn tỉa kia làm.
Nhưng rõ ràng là người ta đang giúp hắn, hắn có thể nói cái gì được!
Bước chân nhanh hơn, Luke như một làn khói xông ra ngoài cứ điểm.
Tốc độ chạy của hắn khống chế ở trong phạm vi bình thường, tránh khỏi bị đội binh sĩ này phát hiện ra điều khác thường, rất nhanh đã biến mất ở trong rừng cây.
Bên trong cứ điểm sau lưng, đã có tiếng hô hoán quang quác quang quác vang lên, bọn tội phạm đã bắt đầu chạy ra.
Tiếng súng đột nhiên vang lên, lại là tiểu đội binh sĩ kia ra tay với đám tội phạm trước.
Trong lòng Luke thầm nhủ: Còn không chạy mau?
Thượng úy bên kia lại nhanh chóng ra lệnh: "Tranh thủ cho tên kia mấy phút, đừng để hắn bị những tên tội phạm này bao vây."