Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 526: CHƯƠNG 526: VỪA RỒI ANH NÓI CÁI GÌ ẤY NHỈ?

Thế là, đợi đến lúc Luke đặt Lisa - Morales lên bên trên chiếc Hummer lúc, chỉ nghe thấy tiếng kịch liệt bắn nhau ở cứ điểm sau lưng.

Hắn gãi gãi đầu: "Mấy người làm gì thế? Doanh trại lớn bên kia còn có hơn một trăm người nha."

Thở dài, hắn từ trong không gian trữ vật lấy ra một khẩu AK lấy được từ chỗ Pedro, còn có hai băng đạn: "Đã đủ."

Nói xong hắn ngồi lên xe, nhấn chân ga một cái, chiếc Hummer ầm ầm lái về phía cứ điểm bên kia.

Lái được hơn 100m, hắn bóp còi vài cái, thu hút sự chú ý của đội binh sĩ đang vừa đánh vừa rút lui ở trong rừng.

"Là nhân vật không rõ danh tính kia. Làm sao hắn còn chưa đi?" Thượng sĩ mở miệng nói.

Thượng úy nhíu mày, súng trường trong tay hướng về phía kẻ địch phanh phanh phanh nổ súng một chập, miệng nói: "Hắn tới tiếp ứng chúng ta."

"Shxt!" Thượng sĩ mắng một tiếng, anh ta cho rằng vị này chính là đến để kéo chân bọn họ lại.

Dùng sức chiến đấu của tiểu đội bọn họ, nếu như trực tiếp rời đi, bọn tội phạm căn bản là không thể đuổi kịp bọn họ.

Mới nghĩ như vậy, cách đó không xa lại có đèn xe liên tiếp sáng lên, từ mấy con đường nhỏ ở các phương hướng khác nhau bao vây về phía bọn họ.

Thượng sĩ: "FUXK! Người ở nơi đóng quân bên kia đuổi tới."

"Toàn thể lên xe." Thượng úy ngắn gọn ra lệnh.

Tất cả mọi người đều không lên tiếng, chỉ là động tác nhanh hơn.

Theo tình hình trước mắt, mục tiêu của bọn họ đã bị người bên trên chiếc xe Hummer kia cứu ra, nếu như không muốn nhiệm vụ thất bại, tốt nhất là có thể đưa tên này ra khỏi vòng vây của đám tội phạm.

Tiểu đội sáu người yểm trợ nhau, rút về phía chiếc xe Hummer đỗ ở ven đường.

Mới đến gần xe Hummer, Luke đã vẫy tay với bọn họ: "Lên xe, tôi đưa các anh ra ngoài."

Thượng úy chỉ mở cửa xe ra, ngồi lên: "Nhanh, rút lui."

Anh ta cũng cảm thấy không cần thiết phải lãng phí thời gian ở đây, phía sau đã có mấy chiếc xe đang đuổi tới.

Sáu người nhanh chóng lên xe, thấy Lisa - Morales đang nằm ở chỗ ngồi phía sau, còn có hai tay đã được băng bó của cô ta, trong lòng thở phào nhẹ nhõm.

Mục tiêu của bọn họ còn sống, hiển nhiên là người lái xe này cũng tới cứu người, vậy khả năng hai bên là kẻ địch tương đối nhỏ.

Luke thuận miệng nói: "Chính các anh sắp xếp vị trí đi, chỗ trống có thể để một người đứng xạ kích. Nhưng cá nhân tôi đề nghị các anh nên ngồi trong xe, chiếc xe này vẫn có thể cản đạn một chút."

Lúc nói lời này, tay chân của hắn không ngừng nghĩ, cực nhanh lái chiếc Hummer vẽ ra một đường vòng cung.

Thượng úy bên tay lái phụ đang giơ súng nhắm về phía đám kẻ địch đuổi theo, đột nhiên cảm giác thấy hoa cả mắt, lập tức không thấy kẻ địch đâu nữa.

Anh ta không khỏi tức giận mắng một tiếng: "Móa nó chứ tôi đang đang nhắm..."

Phanh phanh phanh phanh phanh!

Một chuỗi tiếng súng ngắt lời anh ta.

Luke vung qua đầu xe, để cho cửa xe bên mình quay về phía đám người đang truy đuổi.

Cùng với đường vòng cung do đầu xe vẽ ra, chiếc xe đầu tiên bại lộ ở bên trong tầm bắn của hắn, khẩu AK nhô ra ngoài cửa sổ xe mãnh liệt bắn ra một chuỗi lửa.

Trong nháy mắt kính chắn gió của hai chiếc xe bán tải mới từ trong con đường nhỏ ngoi đầu ra đã xuất hiện một đám lỗ, trong xe có máu bắn ra tung tóe, lao lên đụng vào đám cây cối bên cạnh.

Luke thu hồi AK, chân nhấn lên chân ga một cái, đẩy tốc độ xe lên, nghiêng đầu nhìn về phía Thượng úy: "Vừa rồi anh nói cái gì ấy nhỉ?"

Thượng úy: ...

Đám binh sĩ: ...

Móa nó chứ cậu gian lận hả!

Nhìn người đeo mặt nạ, mặc mũ giáp chống đạn này, trong xe yên tĩnh trong chốc lát, Thượng úy lại đột nhiên nhắc nhở: "Không đi qua đường lớn được, bọn họ có cứ điểm ở chân núi, bên này sẽ thông báo cho người bên kia chặn đường."

Luke lại không quá mức để ý: "Như vậy thì cũng có thể đến chân núi rồi xuống xe."

Bắn chết toàn bộ đám người chặn đường, chẳng phải là có thể đi qua hay sao. Trong lòng của hắn âm thầm bổ sung kế hoạch tiếp sau.

Thượng úy im lặng trong chốc lát: "Phía trước rẽ trái, lái tới chỗ con sông nhỏ bên kia, chúng tôi có kế hoạch dự phòng."

Luke nhíu nhíu mày, đánh tay lái, lái chiếc Hummer vào con đường nhỏ bên cạnh.

Chiếc xe lập tức điên cuồng xóc nảy.

Thượng úy không ngừng thông báo cho Luke phương hướng tiến lên, nhưng trong lòng càng thêm giật mình.

Chỉ là kỹ thuật bắn dùng một tay vung AK vừa rồi, trong nháy mắt đã giết người trên hai xe, anh ta đã cảm thấy vô cùng khó tưởng tượng.

Nhưng bây giờ ngồi ở bên trên chiếc Hummer, anh ta lại phát hiện ra, thì ra kỹ thuật lái xe của người này cũng kém bao nhiêu so với kỹ thuật bắn.

Con đường nhỏ gập ghềnh mà phức tạp, hơi không cẩn thận sẽ rơi xuống hố cạn bên cạnh, hoặc đụng vào cây cối tảng đá.

Nhưng chiếc Hummer lại luôn có thể vượt qua những nguy hiểm này.

Nhưng mà, tay bắn tỉa đang thò đầu ra ngoài cửa trên đột nhiên kêu lên: "Bọn chúng vây qua đây."

Thượng úy đã biết rõ là khó có thể tránh khỏi tình huống này.

Đường lớn thì không có cách nào lao ra, chỉ có thể đi theo con đường mà bọn họ dự định rời đi —— dòng sông nhỏ.

Mà muốn đến dòng sông nhỏ, tất nhiên là phải thoát khỏi sự truy đuổi của đối phương.

"Tất cả chuẩn bị!" Anh ta kêu lên.

Họng súng của đám binh sĩ lập tức thò ra ngoài cửa sổ nóc và cửa sổ hai bên xe.

Ngay sau đó, hai chiếc xe bán tải đã xuất hiện ở trên đường nhỏ cách đó không xa.

Phanh phanh phanh phanh!

Tố chất của nhóm binh sĩ này cao hơn nhiều so với đám kẻ địch phía đối diện, trong nháy mắt lúc chạm mặt đã vượt lên phát động công kích trước.

Khẩu AK trong tay Luke chỉ điểm xạ hai lần, đã ngừng lại.

Trên người lái xe trên hai chiếc xe bán tải phía đối diện tuôn ra một vòi máu, đã bị bắn chết.

Hai chiếc xe bán tải xiêu xiêu vẹo vẹo lái ra ngoài con đường nhỏ, kẻ địch còn sót lại phía trên thất kinh, chiếc Hummer như gió lướt qua bên cạnh bọn chúng.

Phanh phanh phanh phanh! Nhóm binh sĩ không hề nương tay lại bắn quét bọn chúng thêm một lần, bên trên xe bán tải lại một lần nữa có máu tươi bắn ra tung tóe.

Thượng úy vừa mới thở phào nhẹ nhõm, đột nhiên phía đối diện lại có một chiếc xe bán tải khác xông ra.

Tên tội phạm đang đứng thẳng trên thùng xe bán tải, và thứ gã đang vác trên bả vai, để sắc mặt của Thượng úy biến đổi mạnh, miệng điên cuồng gào thét: "RPG!" Thân thể lại vô ý thức co lại nằm xuống.

Tất cả binh sĩ trong xe gần như là đều làm cùng một động tác.

Ở trên loại đường nhỏ chật hẹp này đối mặt với RPG, như vậy chỉ có thể cầu nguyện chiếc Hummer cải tiến có thể chịu đựng tốt một chút.

Bắn bay là không thể nào, hai bên dường như là mặt đối mặt, cách nhau chỉ mười, hai mươi mét, trong vòng hai giây sẽ gặp mặt.

Luke bĩu môi, họng súng AK bên tay trái ló ra.

Loại xạ kích trong lúc vận động tốc độ cao, lại vô cùng xóc nảy này, hắn cũng không có tuyệt đối nắm chắc, trực tiếp một hơi bắn trống băng đạn.

Phanh phanh phanh phanh phanh!

Kẻ địch vác RPG phía đối diện bị một phát súng bắn trúng đùi, lập tức đau đến cúi người xuống, nhưng bởi vì đau nhức kịch liệt nên gã đã bóp cò súng trong tay.

Vèo!

Đầu đạn RPG cứ như thế, vượt qua cửa sổ nhỏ, thẳng tắp đánh lên trên ót lái xe, nện cho đầu tên lái xe xui xẻo nhão nhoẹt, lại bắn vào bên trong buồng điều khiển của xe bán tải.

Ầm ầm!

Bên trong tiếng nổ, đầu xe bán tải dừng lại, mông vểnh lên bay lên.

Luke bên này đã sớm đánh lái sang đường nhỏ bên cạnh, lái qua bên cạnh chiếc xe bán tải này.

Hắn cầm khẩu AK trong tay quăng sang ghế lái phụ bên cạnh, lại từ trước ngực móc ra một băng đạn ném tới: "Có rảnh rỗi, giúp tôi đổi băng đạn."

Thượng úy ở trên ghế lái phụ ngẩn người, cầm lấy súng và băng đạn, bắt đầu thay.

Anh ta hơi hơi nghiêng đầu, ánh mắt liếc về phía xác chiếc xe bán tải mới xẹt qua cửa sổ: "Đây là..."

Luke: "Kỹ thuật phóng có vấn đề, tự bắn RPG vào đầu xe của mình."

Thượng úy: ...

Nhóm binh sĩ: ...

Móa nó chứ cậu đang đùa tôi hả! Kỹ thuật vụng về đến loại trình độ này, còn dám chơi RPG?

Được rồi! Loại thao tác "Tự mình giết mình" này, Thượng úy thật đúng là đã được thấy tận mắt.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!