Xuất phát từ các loại nguyên nhân, nhóm người đối đầu với gia tộc Carlos đã đứng ra nhận vụ giết chóc ở hộp đêm Saprira, nói rằng chính là do tay súng bên mình làm.
Luke nghe được tin tức này, hơi có chút sững sờ, ngay sau đó lại cảm thấy mừng thầm.
Có mấy tên chuyên gia cõng nồi này, qua một đoạn thời gian nữa, đủ loại mối nghi ngờ và manh mối xung quanh vụ gia tộc Carlos bị tiêu diệt sẽ tan thành mây khói, sẽ không có ai liên hệ vụ này đến trên người hắn.
Chris cũng tỏ ra rất bất đắc dĩ, bọn họ làm ra nhiều hành động như vậy nhằm vào gia tộc Carlos, cuối cùng lại làm lợi cho kẻ thù của gia tộc Carlos, chuyện này thật sự là quá khó chịu.
Nhưng mà, gia tộc Carlos tan rã cũng coi như là có công lao của bọn họ, nhóm người Mexico khác muốn xây dựng lại tuyến đường lúc trước của gia tộc Carlos, tối thiểu cũng phải cần nhiều năm.
Bởi vậy, công lao của bọn họ vẫn sẽ không ít đi.
Gần đây Robert lại có chút trầm lặng, ánh mắt nhìn về phía Luke cũng rất phức tạp.
Robert có rất nhiều lời, nhưng mà một câu cũng không nói ra miệng được.
Chuyện mà ngay cả Selina cũng có thể phát giác ra, sao ông lại có thể không rõ ràng?
Selina tạm thời vẫn chưa nghe được tin tức từ chỗ Chris truyền tới, nhưng Robert lại biết.
Lại liên hệ với chuyện Luke đột nhiên không có lý do xin nghỉ đông đi du lịch, lúc trở về trên người lại có sát khí để cho Robert cũng phải rùng mình, đáp án kia cũng không khó đoán.
Robert đã từng đi lính nhiều năm như vậy, còn có thể từ chiến trường tanh máu ở nước ngoài trở về, nói rõ là ông ta không hề ngu ngốc, ngược lại giác quan còn cực kỳ nhạy cảm.
Ông ta làm một cảnh sát trưởng nhỏ bé, đơn giản là vì chán ghét loại hành vi giết chóc không có ý nghĩa kia.
Nhưng ông lại không nghĩ tới, chính mình từ bên trong loại cuộc sống đó đi ra, nhưng đứa cháu tự mình chăm sóc lớn lên lại đạp một bước đi vào.
Hết lần này tới lần khác ông lại không có bất kỳ lập trường gì để nói là Luke làm không đúng.
Trên thực tế, cho dù Luke không hành động, nhiều nhất thêm một tháng nữa, người xin nghỉ đông đi du lịch sẽ biến thành Robert.
Một tuần lễ sau, ông đột nhiên gọi Luke vào văn phòng mình: "Cháu có muốn đổi một chỗ công tác không?"
Luke sửng sốt: "Vì sao ạ?"
Robert không trả lời, mà lại tiếp tục hỏi: "Muốn có một sân khấu càng lớn hơn không?"
Luke giật mình: "A?"
Robert: "Nếu như cháu có ý định này, chú có thể tìm quan hệ giúp cháu điều động. Cháu vẫn còn trẻ, có vẻ là cũng không muốn ở đây dưỡng lão."
Luke im lặng trong chốc lát, trầm trầm nói: "Cho cháu suy nghĩ mấy ngày."
Robert gật đầu: "Có thể. Nhưng nếu có quyết định, tới nói cho chú biết."
Thời gian Luke suy nghĩ cũng không tính là dài, ba ngày sau hắn đã cho ra câu trả lời khẳng định chắc chắn.
Robert cũng không nói thêm gì, chỉ bảo hắn trong thời gian tới cố gắng một chút, đối với các phương diện nghiệp vụ đều cần phải thuần thục hơn một chút.
Luke biết, đây là thời gian giảm xóc cuối cùng cho hắn.
Đi tới nơi khác, sẽ không có người lãnh đạo trực tiếp liều mạng bảo bọc hắn như Robert, thì gây ra càng ít sai lầm lại càng tốt.
Hắn đem tin tức này cũng tiết lộ cho Selina.
Hắn cũng không sợ Selina sẽ đố kị, với tư cách là cộng tác từng đồng sinh cộng tử, hắn cũng không muốn chính mình có một ngày đột nhiên rời đi, người cộng tác này lại là người cuối cùng biết chuyện, chuyện như vậy cũng quá tổn thương người.
Sắc mặt của Selina cổ quái nhìn hắn thật lâu, cuối cùng gật đầu: "Biết rồi."
Luke có chút kỳ quái, loại phản ứng này có vẻ như là không giống với phong cách của cô.
Thời gian cứ như vậy bình tĩnh mà trôi qua.
Trong thời gian này, Luke lại một lần nữa phát hiện ra một quy tắc ẩn giấu của hệ thống.
Chuyện nói tới từ khi Catherine bắt đầu phàn nàn, bà nói gần đây Robert luôn có chút không may, luôn có các loại chuyện không hiểu thấu xảy ra ở trên người ông.
Luke cũng không để ý, hỏi thăm, mới biết được ở trong khoảng thời gian này, ngón tay Robert đã bị đứt bốn năm lần, dẫm lên phân và nước tiểu động vật năm sáu lần, còn bị gió thổi làm cho tạp vật rơi xuống nện lên trên lưng.
Còn may là, những chuyện nhỏ nhặt ngoài ý muốn này đều không có hậu quả quá nghiêm trọng, nhưng thực sự đã để cho Catherine rất lo lắng, bà cho rằng Robert đang bị thứ kỳ quái gì đó ám, lại còn lôi Robert đi tới giáo đường trong thị trấn làm lễ hai lần.
Kết quả... Trong lúc nghe giảng đạo, Robert mới ngồi xuống, chiếc ghế dài lập tức đổ, một cái dằm gỗ cắm vào bờ mông ông, trực tiếp làm cho bờ mông của đại boss Robert bị nhuộm hồng.
Lúc trước Luke còn không cảm thấy gì, nhưng từ sau chuyện ngoài ý muốn trong giáo đường xảy ra, hắn cũng cảm thấy có gì đó là lạ.
Bình thường thì người không may, cũng không xui xẻo đến loại tình trạng này, đây cũng không phải là Tử Thần viếng thăm như ở trong phim ảnh.
Trái lo phải nghĩ, Luke cũng không nghĩ ra nguyên do gì, mãi đến có một ngày Robert xem bóng, lại một lần nữa muốn đánh cược với hắn, Luke từ chối.
Robert bất mãn: "Gần đây vận may của chú không tốt, cũng không cần cháu nhường cho ta. Chú không tin là đánh cược với cháu lại một mực thua."
Lúc ấy Luke cũng không để ý, nhưng lúc đêm muộn về phòng nằm xuống, trong đầu lại có một loại linh cảm như có như không trôi nổi.
Mãi đến lúc sắp ngủ, linh quang của hắn mới đột nhiên lóe lên, bỗng nhiên ngồi dậy: "Chẳng lẽ là nguyên nhân này?"
Thế là qua hai ngày sau, lúc hắn đang xem một trận bóng bầu dục, một lần nữa đánh cược với Robert, còn đặc biệt chọn một đội cực kỳ yếu.
Không ngoài dự đoán, Luke chọn đội ngũ thua.
Lúc này, ở bên trong danh sách năng lực của Robert bên trong hệ thống của Luke, tác chiến đặc chủng cơ sở cũng lập tức phai nhạt xuống.
Rõ ràng là tư cách của hắn không đủ, năng lực của Robert cũng tự động mất hiệu quả.
Luke lại cũng không để ý, mà là lưu ý tới tình huống của Robert.
Kết quả, tình trạng xui xẻo của Robert đột nhiên trở nên tốt đẹp hơn, mấy ngày liên tục cũng chỉ bị nước nóng làm bỏng tay một lần, lúc đi toilet bị vòi nước vỡ xối cho ướt như chuột.
So với lúc trước, mỗi ngày đều xảy ra ba bốn lần xui xẻo, đã là tốt hơn quá nhiều.
Luke không ngừng cố gắng, tìm một cơ hội, lại một lần nữa đánh cược với Robert.
Lần này cũng không phải là trận bóng, mà là đi chơi xạ kích, hai người so điểm số.
Luke không có gì ngạc nhiên đã bị thua, căn bản là hắn không dùng toàn lực.
Ngay sau khi thua trận so tài này, tất cả năng lực của Robert bên trong hệ thống đều ảm đạm xuống, súng ống cơ sở cũng tự động mất đi hiệu quả.
Từ lúc đó trở đi, Robert đột nhiên không gặp xui nữa.
Liên tục mấy ngày, ông không còn gặp phải chuyện xui xẻo nữa, tâm trạng cũng khá hơn nhiều.
Lúc này, rốt cục Luke lại một lần nữa nhìn ra một ít quy tắc của hệ thống.
Hệ thống học tập siêu cấp muốn học tập năng lực của đối phương, nhất định phải đánh bại đối thủ thu hoạch được một loại tư cách nào đó, không đủ tư cách, cũng sẽ không thể dùng điểm tích lũy mua năng lực của đối phương.
Nhưng mà, lúc trước Luke đại khai sát giới ở Mexico, toàn bộ năng lực của đám xã hội đen bị đánh chết kia lại trực tiếp sáng lên, lúc nào cũng có thể mua sắm.
Bọn họ khác Robert ở chỗ nào?
Đáp án rất đơn giản, Robert chỉ bị thua đánh cược nhỏ, những người kia lại ngay cả mạng cũng thua bởi Luke.
Luke có một loại suy đoán đại khái.
Cái gọi là tư cách kia, rất có thể là một loại giống như là "May mắn" hoặc là..."Số mệnh" ?
Sau khi bị Luke đánh giết, những tên xã hội đen kia đã biến thành người chết, người chết thì đương nhiên là không thể có may mắn hoặc là số mệnh rồi.
Ở bên trong sự phán định của hệ thống, có lẽ là Luke đã cướp đoạt được số mệnh của những người này, có lẽ là chính những người này đã không còn số mệnh để ngăn cản năng lực copy của hệ thống.
Cứ như vậy, đã có thể giải thích được chuyện không may của Robert rồi.
Người dịch: thichthanhtu