Đương nhiên, đây vẫn chỉ là một loại phỏng đoán của hắn.
Nhưng Luke cảm thấy, về sau chỉ cần tìm một người xấu, thử đánh bại nhưng không giết chết gã ta, lại quan sát thử xem người này có bắt đầu không may hay không, thì sẽ có thể có được kết quả trực quan.
Sau khi vận rủi biến mất, hiệu suất làm việc của Robert cũng tăng nhanh.
Bốn tháng sau khi Luke nhập chức, Robert gọi hắn và Selina cùng đi vào văn phòng mình.
Sau khi nhìn thấy Luke đã thuận tay đóng cửa phòng làm việc lại, Robert mới từ trên bàn cầm lên hai phần văn kiện, mỗi tay một phần, đưa cho hai người.
Xem xong văn kiện, Luke ngạc nhiên: "Chú làm nhanh như vậy à?"
Selina cũng vô cùng giật mình: "Tổ trọng án đồn cảnh sát khu vực phía tây Houston? Sếp, làm... làm sao mà sếp làm được?"
Sắc mặt của Robert bình tĩnh: "Hai đứa chuẩn bị xong chưa?"
Luke ách một tiếng, nhìn về phía Selina ở bên cạnh: "Cô... Cũng được điều đi Houston à?"
Trong mắt Selina mang theo ý cười, khóe miệng cong lên, lộ ra một nụ cười: "Làm sao? Không ném tôi đi được, để cho cậu rất thất vọng à?"
Luke vò đầu: "Tôi... Chỉ là không xác định được, cô có muốn rời khỏi nơi này hay không mà thôi."
Selina kỳ quái: "Đó chính là Houston nha, là thành phố lớn. Quan trọng hơn nữa chính là, bên kia phát tiền lương cao hơn không ít a."
Luke không phản bác được.
Đại đa số người đều muốn công tác ở nơi có đãi ngộ tốt hơn, chuyện này cũng không có vấn đề gì.
Robert nhìn thấy hai người đã giao lưu xong, mới nói: "Tốt rồi, lời thừa thãi cũng không cần nói thêm nữa. Đi tới đó thì làm việc cho cẩn thận, không nên làm mất mặt đồn cảnh sát Shackelford chúng ta."
Selina: "Lúc nào thì chúng cháu đi?"
Robert: "Lúc nào cũng được, nhưng chậm nhất cũng không nên quá năm ngày, cũng không thể để cấp trên tương lai của các cháu phải chờ."
Selina cười lên ha hả: "Cháu cũng không có vấn đề gì, nhiều nhất ba ngày là có thể xuất phát." Nói xong cô nhìn về phía Luke.
Luke hơi do dự một chút, gật đầu: "Trong vòng ba ngày, chúng ta sẽ xuất phát."
Robert không nói thêm gì nữa, gật gật đầu phất tay ra hiệu cho hai người xéo đi.
Cầm theo điều lệnh, hai người ra khỏi đồn cảnh sát, ngồi lên xe.
Selina nhìn Luke đang ngồi đó có chút thất thần: "Cậu đang suy nghĩ gì thế?"
Luke a một tiếng, đưa ra dáng vẻ vừa lấy lại tinh thần: "Không có gì, chỉ là không nghĩ tới Robert lại có thể giải quyết điều lệnh của chúng ta nhanh như vậy."
Selina cũng gật đầu đồng ý: "Đúng vậy a, lúc trước ông ấy bảo tôi chuẩn bị sẵn sàng, tôi còn tưởng rằng tối thiểu cũng phải cần mấy tháng, thậm chí là nửa năm."
Luke: "Phải lâu như vậy à?"
Selina ha ha: "Nếu như điều đi Houston làm một nhân viên cảnh sát phổ thông, mỗi ngày lái xe đi tuần tra hoặc thậm chí là chạy mô tô đi tuần đường, như thế thì mười ngày đã đầy đủ. Nhưng chúng ta lại được điều tới tổ trọng án nha! Chỉ tính tiền lương đã cao hơn một đoạn so với nhân viên cảnh sát bình thường rồi."
Luke ha ha: Không ngờ cô lại nhớ kỹ chuyện tiền lương này như thế.
Về sau cũng không cần đề cập tới việc đồn cảnh sát vui vẻ đưa tiễn, đồng sự đố kị trong đồn cảnh sát trong thị trấn cũng không nhiều, dù sao đại bộ phận người đều đã làm cảnh sát nhiều năm ở trong thị trấn, cũng không có ý định đi tới Houston bắt đầu lại từ đầu.
Thành phố lớn có chỗ tốt cũng có chỗ xấu, tính nguy hiểm khi làm cảnh sát ở nơi đó cũng cao hơn, công việc càng nặng nề, áp lực cạnh tranh lớn hơn.
Không giống như ở thị trấn nơi này, một năm cũng không có mấy lần phải làm việc, chỉ cần không phạm phải sai lầm gì, sẽ có thể một mực làm cảnh sát.
Lại nói, Luke và Selina có thể đi qua, cũng không phải là chỉ đơn thuần dựa vào quan hệ.
Chỉ là chuyện gia tộc Carlos trả thù lần trước, biểu hiện của hai người cũng rất không tệ.
Đối mặt với 10 tay súng cầm AK tập kích, không bị bắn thành tổ ong vò vẽ còn chưa nói, thậm chí còn tiêu diệt toàn bộ nhóm người đối phương.
Cho dù là Selina vốn tương đối kém, cũng nổ súng bắn bị thương một tay súng, càng đừng đề cập tới lúc mới bắn nhau, một mình cô cũng dám bắn trả với sáu bảy tay súng.
Dưới tình huống đó, những người mới bình thường đã sớm tè ra quần, có ít cảnh sát thâm niên nhát gan cũng không dám ló đầu ra chống trả sáu bảy tay súng cầm AK.
Luke còn ghê gớm hơn, học sinh tốt nghiệp trung học mới nhập chức hơn hai tháng, một người đánh hạ mười ba tay súng, một người trong đó còn là chỉ huy của đối phương.
Đám tay súng bị hắn để mắt tới, không có một ai còn sống sót, bị thương chưa chết đều n bị hắn bù thêm một viên đạn.
Chỉ là một phần lý lịch này, trong đồn cảnh sát của thị trấn trừ cao thủ về dưỡng lão là Robert ra, những nhân viên cảnh sát khác căn bản là không có tư cách tranh đoạt với hắn.
Hơn nữa Luke là cháu của Robert, Robert muốn đưa con cháu nhà mình ra ngoài, người nào có thể quản được?
Mặc kệ là bản lĩnh hay là quan hệ, Luke đều là người cứng rắn nhất bên trong đồn cảnh sát của thị trấn, có ai dám không phục? Không phục cũng phải nín nhịn.
Luke cũng không quá quan tâm tới những người khác, duy chỉ có Catherine và hai đứa nhóc lại cần hắn trấn an.
Từ sau khi tỉnh lại ở trong thế giới này, hắn vẫn luôn sinh hoạt chung một chỗ với gia đình Robert.
Hắn chưa từng gọi Robert và Catherine là cha mẹ, đó là bởi vì bản thân Catherine chính là cô ruột của hắn.
Trên thực tế, quan hệ giữa người trong nhà cũng không hề kém hơn các gia đình bình thường khác.
Nơi này có Robert hào sảng rộng lượng, cũng có Catherine thiện lương thông minh, từ đầu đến cuối luôn duy trì không khí ở trong gia đình này rất tốt.
Nhưng cho tới bây giờ, cuối cùng đã tới thời điểm để một mình Luke tiến lên.
Một ngày này, hắn đã nghĩ tới rất nhiều lần, nhưng vẫn không xác định được là một ngày nào.
Dựa theo kế hoạch sớm nhất, hắn sẽ còn học đại học mấy năm, khi đó sẽ có bốn năm đại học với tư cách là thời gian giảm xóc, tất cả mọi người có thể chậm rãi quen thuộc việc không còn gặp nhau mỗi ngày nữa.
Nhưng bây giờ hắn lại đi ra ngoài làm việc, còn là tổ trọng án của đồn cảnh sát khu vực phía tây Houston.
Tổ trọng án của đồn cảnh sát trong một thành thị lớn bận rộn tới mức nào? Nơi đó có vụ án mà cả đời cũng không điều tra xong đang chờ đợi để xử lý, về sau khẳng định là thời gian Luke trở về nhà sẽ rất ít.
Cơ hội để Catherine và hai đứa nhóc rảnh rỗi đi thăm hắn còn nhiều hơn một chút.
Nhưng mà, mặc dù trong mắt Catherine tràn đầy tiếc nuối và một chút cảm xúc thâm trầm phức tạp hơn, nhưng cũng không biểu hiện ra phản ứng rất kịch liệt.
Ngược lại là cậu nhóc Joseph lúc bình thường thường xuyên đấu võ mồm với Luke này lại nhịn không được khóc lóc.
Thiếu nữ Claire đã học cấp hai thì tốt hơn một chút, ở trước mặt không khóc, nhưng có hai ngày vào buổi sáng, vành mắt của cô bé đều có chút đỏ.
Mặc kệ là không muốn như thế nào đi nữa, rốt cục thì thời điểm chia ly vẫn đến.
Luke cũng không biểu hiện ra cảm xúc rất kịch liệt, giống như là đi ra ngoài đi làm trước đây, thậm chí còn nói Catherine làm thêm cho hắn hai phần cơm trưa mang theo, sau đó mới mỉm cười chào từ biệt mọi người.
Hôm nay Robert cũng không đi làm đúng giờ, mà là ở cùng Catherine và hai đứa nhóc, ở trước cửa nhà tiễn biệt Luke và Selina.
Sau khi vẫy tay từ biệt, nhìn ô tô đang dần đi xa, vẫn là Joseph nhỏ nhất không nhịn được: "Lúc nào thì anh Luke trở về?"
Robert: "Ừm, nếu anh ấy rảnh thì sẽ trở về thôi, hơn nữa, chỉ cần các con được nghỉ, vẫn có thể đi tới đó thăm anh ấy, vừa vặn cũng có thể đi Houston chơi."
Được rồi nha, lời này của Robert xem như là tự mình đào hố bẫy mình.
Bởi vì kỳ nghỉ sau đó, hai đứa nhóc đã hỏi ông ta, có thể đi Houston chơi hay không.
Selina lái xe, sau khi đi ra ngoài thị trấn, mới hỏi: "Vì cái gì mà cậu mua xe, nhưng vẫn là tôi phải lái?"
Luke: "Bởi vì, kỹ thuật của cô tốt hơn của tôi mà."
Selina: "... Cậu vẫn luôn không lái xe, tới lúc nào thì kỹ thuật mới có thể tốt bằng tôi được? Không phải vẫn luôn là tôi phải lái xe sao?"
Người dịch: thichthanhtu