Luke giơ túi giấy trong tay lên: "Cô xem, cơm trưa của cô mà tôi cũng mang đi rồi, cô có thể dừng làm phiền người ta được không."
Selina bĩu môi, nhưng lại không nhắc tới đề tài này nữa: "Chúng ta ở chỗ nào đây?"
Luke ặc một tiếng: "Chúng ta? Ở chỗ nào?"
Lời này có vẻ như là có chỗ nào đó không đúng.
Selina kỳ quái: "Nơi đây chính là Houston nha, cậu còn muốn giống như Shackelford sao, ở một căn nhà nhỏ ba tầng? Cậu có nhiều tiền như vậy không?"
Bây giờ Luke mới nhớ ra, gần đây đầu óc của hắn đều nghĩ tới những chuyện khác, nào có thời gian nghĩ tới chuyện này, vội vàng khiêm tốn hỏi: "Cô có tính toán gì không?"
Selina: "Rất đơn giản, chúng ta cùng thuê."
Luke gật đầu: "Sau đó thì sao?"
Selina: "Như vậy thì lúc chúng ta đi làm đều có thể dùng xe của cậu, như thế sẽ có thể tiết kiệm được một khoản phí giao thông."
Luke: . . . Thì ra đây là lý do cô muốn ở chung.
Selina: "Cậu biết nấu ăn chứ? Nếu như biết nấu ăn, vậy chúng ta còn có thể bớt thêm được một khoản nữa."
Luke đành bái phục sự tính toán tỉ mỉ của Selina, ăn, mặc, ở, đi lại, người ta đều đã suy nghĩ hết rồi.
Uhm, lại còn đều tính toán lên trên người hắn nữa chứ.
Đối mặt với biểu lộ vi diệu của Luke, Selina cũng có chút ngại ngùng: "Tôi cũng chẳng còn cách nào khác, mới tới đây thì vẫn nên tiết kiệm một chút thì tốt hơn, cậu biết được là tôi không có tiền tiết kiệm gì mà."
Luke: "Ha ha."
Không phải là cô ta không có tiền tiết kiệm gì, mà là toàn bộ người trẻ tuổi trên nước Mỹ đều không có tiền tiết kiếm, ngay cả tiền tiết kiệm của những người trung niên cũng không nhiều, thẻ tín dụng của mọi người và các khoản tiêu xài vay trước đều rất nhiều, cứ dùng trước đã, về sau có cả đời từ từ trả được mà.
Giờ phút này trong lòng Luke cũng còn cảm thấy may mắn, còn may lần trước mình đi Mexico, với mục đích làm thí nghiệm mang về 10 ngàn đô la, bằng không thì sợ rằng lần này đi Houston sẽ phải cạp đất rồi.
Đương nhiên, chuyện quan trọng hơn chính là, hắn từ bên trong thí nghiệm kia đã đại khái xác nhận được một điểm quy tắc của hệ thống, nó cũng sẽ không cấm chỉ hắn kiếm tiền.
Nhưng loại chuyện kiếm tiền bẩn trắng trợn kia thì miễn đi, như thế Luke sẽ không còn trong sạch nữa, mà là Dirty-cop (*cảnh sát bẩn, chuyên kiếm tiền bẩn).
Dùng tính nết khó chịu của hệ thống, nếu như hắn làm một cảnh sát bẩn, nó còn tiếp tục nhận hắn làm túc chủ nữa hay không, đều là ẩn số.
Hắn đương nhiên là không có khả năng bởi vì chuyện nhỏ mà làm hỏng chuyện lớn, chỉ vì kiếm một ít tiền, lại bốc lên nguy hiểm để hệ thống biến mất.
Hai người cứ như vậy một đường lái xe đi tới Houston.
Tới bữa trưa hai người tùy tiện tìm một trạm xăng dầu, ở nơi đó ăn bữa trưa mà Luke mang theo.
Sau khi ăn xong, Selina với da mặt dần dần dầy lên còn nói: "Ồ, quả nhiên là ý nghĩ của tôi không hề sai. Cậu chính là một người tính toán tỉ mỉ, từng trải cẩn thận. Riêng việc dừng lại ở chỗ này, ít nhất đã tiết kiệm cho hai chúng ta 10 đô."
Luke: . . . Thật đúng là phải cám ơn “ngài” đã khen ngợi a.
Nửa đường lại dừng lại nghỉ ngơi một đêm ở một nhà khách dừng đỗ ô tô, ngày hôm sau hai người lại tiếp tục lên đường, chưa tới ba giờ chiều đã đến đồn cảnh sát khu vực phía tây Houston.
Tìm tới văn phòng Phó cục trưởng, sau khi hai người bọn Luke tiến vào, đã nhìn thấy cấp trên của cấp trên của mình.
Robert từng nói qua, sau khi hai người đến nơi thì trực tiếp đi tìm vị Phó cục trưởng Thomas - Pack này là được.
Ông từng nói với Luke một câu, vị Phó cục trưởng này là bạn chí cốt của ông.
Ở bên trong bốn kiểu bạn thân thiết trong đời một người, vị Phó cục trưởng Thomas này chính là bạn cùng chiến đấu sống chết với Robert, là người có thể tin tưởng tuyệt đối để phân chia chiến lợi phẩm với nhau.
Đương nhiên, việc phân chia chiến lợi phẩm kia là Luke đoán mò.
Thomas là một người da đen hơn bốn mươi tuổi, thân thể đã có chút hơi mập lên, hiển nhiên là chức vị Phó cục trưởng này làm cho lượng vận động của ông ta giảm xuống quá nhiều.
Robert lại bởi vì sinh hoạt nhàn nhã ở nông thôn, có đầy đủ thời gian rèn luyện, duy trì lấy hình thể của mình.
Sau khi tiếp nhận hai người cúi chào hỏi thăm, lại nhìn qua điều lệnh và hồ sơ của hai người, Thomas cũng không nhiều lời gì thêm.
Kỳ thật là với thân phận của ông ta căn bản là không cần tự mình gặp mặt hai thám tử nhỏ nhoi, nhưng bạn ông ta là Robert đã lên tiếng, ông ta cũng chỉ có thể tự mình ra mặt.
Tình bạn chí cốt này, nói đáng tiền thì cũng đáng tiền, nói không đáng tiền thì chính là cũng không đáng tiền.
Nhưng đối với Robert, Thomas lại đối xử không giống.
Ông ta biết Robert mạnh cỡ nào, mà sau lưng Robert cũng không chỉ có một đồng chí là ông ta.
Chỉ là người ở trong đội ngũ năm đó, được Robert cứu mạng cũng không dưới mười người, còn không phải là chỉ cứu một lần.
Có lẽ là có vài người sẽ quên lãng ơn cứu mạng, nhưng không có ai lại muốn bị truyền ra tiếng xấu vong ân phụ nghĩa ở bên trong một đám bạn bè cũ.
Robert cũng hầu như là không yêu cầu bọn họ làm việc, bởi vậy nhân tình kia lại càng nặng.
Bây giờ Robert đã mở miệng, để ông ta sắp xếp chức vị cho hai người, vậy thì nhất định là ông ta phải nhận lời.
Hơn nữa Robert còn mời được một vị “tay to” khác mở miệng nhờ cậy, bởi thế nên việc này lại càng không có cách nào từ chối.
Còn chưa nói, chức vị mà Robert muốn cho hai người cũng không cao, chỉ là điều động cùng cấp.
Thomas sắp xếp hai thám tử vào bên trong tổ trọng án, cũng không tính là việc quá khó.
Hai người là cảnh sát quản lý trị an trong hệ thống cảnh sát, khác với PD ở thành thị một chút.
Đặc biệt là Luke, còn chưa tới mười chín tuổi, tư lịch công tác quá nông cạn, nhưng lý lịch lại rất kinh người.
Một buổi tối, đánh chết mười ba tay súng.
Loại chiến tích này đừng nói là ở thị trấn Shackelford, cho dù là ở Houston cũng không tìm thấy mấy người tương tự.
Thomas cũng không hoài nghi tính chân thực của tin tức này, Robert khinh thường làm giả tin tức ở trên loại chuyện này.
Dù Luke thật sự là một tên tay mơ mới vừa làm cảnh sát được ba tháng, nếu như Robert đã mở miệng, Thomas cũng sẽ giúp đỡ.
Huống hồ, vụ án kia vẫn còn làm cùng với FBI, muốn để cho đám người FBI vốn có con mắt mọc ở trên trán kia trợ giúp làm giả tin tức cho một cảnh sát viên nhỏ nhoi, Robert còn không có bản lĩnh này.
Có thể nói, cho dù Thomas lợi dụng chức quyền của mình điều hai người này vào Đồn cảnh sát khu vực phía tây, làm trái quy định của địa phương, nhưng ông ta cũng có lí do để thoái thác.
Chiến tích của người ta vẫn còn rành rành ở nơi đó kìa!
Ai muốn chất vấn sự bất công, tự mình đi chiến đấu với hơn mười tay súng đi, chỉ cần có thể đánh chết bằng số lẻ của Luke, Thomas cũng dám ký giấy để người đó tiến vào tổ trọng án.
Loại tướng tài có thể đánh có thể liều này, Đồn cảnh sát khu vực phía tây vẫn luôn thiếu, đặc biệt chiêu mộ hai người đi vào cũng là chuyện rất bình thường.
Nhưng phong cách của Phó cục trưởng cũng không thể để mất được, Thomas chỉ động viên hai câu, cũng không tỏ ra đặc biệt thân thiết, sau đó gọi điện thoại để cấp trên trực thuộc của hai người tới lĩnh người.
Làm như vậy kỳ thật đã là một loại chỉ rõ.
Tổ trưởng tổ trọng án đến văn phòng Phó cục trưởng đón nhận hai tổ viên mới nhập chức, chỉ cần không phải là đồ đần đều sẽ hiểu ý vị trong đó.
Tất cả mọi người đều bề bộn nhiều việc, chỉ mấy câu, Thomas và tổ trưởng tổ trọng án đã giao lưu xong.
Hai người cúi chào cáo từ, đi theo cấp trên trực thuộc của mình đi nhậm chức.
Lúc này Bolic đang tương đối bất mãn.
Tổ trọng án của mình không hiểu thấu đột nhiên bị nhét vào hai thám tử, vừa nhìn lại còn là hai tay mơ.
Selina là người Mỹ Latinh, người gốc Mỹ Latinh cũng nổi tiếng là không thấy già, hai mươi bốn tuổi nhưng nhìn còn trẻ hơn so với rất nhiều cô gái da trắng hai mươi tuổi.
Có thể làm lượng lớn vận động và hoàn cảnh thoải mái dễ chịu ở nông thôn Texas, để cả người cô đều tràn ngập sức sống.
Luke lại càng không cần đề cập tới, sau khi thể chất được cường hóa, làn da của hắn trắng nõn mịn màng, nhìn càng thêm trẻ hơn, cảm giác càng giống như là một học sinh cấp ba.
Đứa bé trai này thật sự là cảnh sát à? Sẽ không phải là loại gà mờ siêu cấp chỉ mới viết được mấy tờ hóa đơn phạt đấy chứ?
Mang theo loại tâm trạng bất mãn này, mặt Bolic đen lại đi vào văn phòng tổ trọng án.
Người dịch: thichthanhtu