Bolic bất mãn thì bất mãn, nhưng vị phó cục trưởng Thomas kia đã nói rõ là muốn ủng hộ hai vị thám tử mới đến này, ông ta cũng không thể vô duyên vô cớ nhằm vào hai người này được.
Việc trong tổ trọng án vĩnh viễn không thể làm hết, có hai con gà mờ đến cũng được, trước tiên cho bọn họ tham gia vào một ít bản án không nghiêm trọng là được.
Bolic cực kỳ trực tiếp, đi vào trong văn phòng lập tức gọi một nữ cảnh sát tới, sắp xếp vị trí cho hai người.
Sau đó ông ta quay đầu nhìn về phía hai người: "Selina đi cùng Barclays, Luke đi cùng Ferrino, để Millie dẫn hai người đi tới chỗ họ. Thành thành thật thật đi theo họ học thêm một chút, không cần làm loạn."
Nói xong, ông ta đang định đi.
Luke lại mở miệng: "Ngài Bolic, chúng tôi có thể trực tiếp cộng tác thành một tổ không?"
Sắc mặt Bolic trầm xuống, ông ta phiền nhất là loại người nhiều chuyện này, còn là đi cửa sau tới như thế.
Nhưng có phó cục trưởng Thomas đã chỉ rõ trước đó, ông ta cũng chỉ có thể đè xuống lửa giận trong lòng hỏi: "Vì sao?"
Sắc mặt của Luke vẫn bình tĩnh: "Bởi vì tôi và Selina vốn là cộng tác, hơn nữa còn phối hợp rất tốt."
Sắc mặt của Bolic không thay đổi, trong miệng lại hỏi: "A, phối hợp rất tốt? Cậu viết hóa đơn phạt rồi cô ta vỗ tay à?"
Luke mỉm cười: "Không. Hơn một tháng trước, chúng tôi đã cùng nhau đánh chết hơn mười tay súng Mexico tập kích chúng tôi."
Bolic sững sờ: "Cậu nói cái gì?"
Luke: "Tình tiết vụ án cụ thể có trong hồ sơ của chúng tôi. Cũng không phải là tôi muốn khoe khoang cái gì, nhưng tôi nghĩ, khẳng định là ngài biết rõ, đối với một cảnh sát, có một cộng sự có thể giao lại phía sau lưng cho họ là chuyện quan trọng cỡ nào."
Bolic nhíu mày, hơi do dự một chút, rốt cục cũng nói: "Vậy hai người xử lý những chuyện khác trước đi, trước khi tan sở đến phòng làm việc của tôi."
Lúc này hai người mới đi theo nữ cảnh sát tên là Millie kia đi làm các loại thủ tục.
Kể cả việc nhận lấy đồng phục cảnh sát, giấy chứng nhận của mình, thuận tiện còn đi lĩnh tiền.
Tiền là để mua sắm một loạt trang bị, ví dụ như súng lục thì chính là phải tự mình đi mua.
Còn có gậy cảnh sát, đai lưng, bao súng, thậm chí bình xịt cay phòng ngừa bạo lực cũng đều dùng số tiền kia đi mua.
Dù sao thì chỉ cần phù hợp với quy định của đồn cảnh sát, thích đi tới cửa hàng nào mua, đồn cảnh sát cũng mặc kệ.
Sau đó hai người trở lại bàn làm việc của mình, tìm vị Millie kia để mượn dụng cụ làm vệ sinh, tự mình quét dọn.
Hai người giống như là có thần giao cách cảm, một lần nữa lại lựa chọn một vị trí khá hẻo lánh.
Điều kiện chiếu sáng ở vị trí này cũng không được tốt cho lắm, bởi vậy vẫn còn hai cái bàn trống.
Hai người lựa chọn vị trí bàn làm việc ở tận cùng bên trong nhất, chỗ đó cách một tổ người gần nhất cũng có bốn, năm mét, tương đối mà nói thì tính tư mật cũng khá là tốt.
Chí ít là Selina cảm thấy, nếu như ghép hai cái ghế lại, cô sẽ có thể trốn ở tận cùng bên trong nằm ngủ.
Động tác của hai người đều rất nhanh, lực lượng và sự nhanh nhẹn của Luke đều vượt qua người thường, cũng là một người thạo việc thu dọn vệ sinh, chưa tới nửa giờ đã hoàn thành công tác vệ sinh.
Selina tự giác đi trả hết sạch dụng cụ, đồ vật cô thu dọn còn không bằng một nửa của Luke, cũng chỉ có thể chịu khó làm chân chạy một chút.
Lúc này Bolic đã xem hết tư liệu của hai người, trong mắt đều là vẻ chấn động.
Một buổi tối đánh chết mười ba tay súng cầm AK, loại chiến tích này thế mà lại do một thanh niên chưa tới mười chín tuổi đánh ra? Quả thực là chuyện không thể tưởng tượng.
Nhưng ông ta lại không thể không tin.
Trên hồ sơ viết rất rõ ràng, vụ án này là FBI phụ trách, đồn cảnh sát của Luke chỉ đóng vai trò hiệp trợ.
Bởi vậy, nếu như đây không phải là việc thật, FBI tuyệt đối sẽ không tặng công lao này cho loại thanh niên mới lớn như Luke.
Nếu như so sánh, tư liệu của Selina có vẻ là bình thường hơn không ít.
Thế nhưng mà, trong lúc có mười tay súng tập kích, thế mà nữ cảnh sát có bề ngoài xinh đẹp mới hơn hai mươi tuổi này cũng có thể cầm súng phản kích, không những là không bị bắn chết tại chỗ, thậm chí còn bắn bị thương một tay súng trong đó.
Sự can đảm cộng với năng lực này, không có bất kỳ một nữ cảnh sát nào ở bên trong tổ trọng án của Bolic có thể làm được, có lẽ là sẽ có một hai nam cảnh sát có tài nghệ này, nhưng ít ra cũng là những thám tử có mười năm kinh nghiệm.
Không nghĩ tới, hai người được nhét vào lần này không những không phải là loại không có bản lĩnh, là đời thứ hai được mạ vàng thuần túy kia, mà quả thật là loại người tài ba.
Tổ trọng án đi tra án, đương nhiên là không thể không biết đánh.
Thủ hạ có thể bắn, tổ trọng án sẽ tuyệt đối là rất hoan nghênh.
Dùng chiến tích của Luke, về sau nếu có hành động gì trọng đại, đối mặt với phần tử phạm tội hung hãn thì sẽ phái hắn đi ra.
Đừng nói là một giết mười ba gì đó, thời khắc mấu chốt chỉ cần xử lý hai ba phần tử ngoan cố chống lại bên phía đối phương, cam đoan là có thể để cho phòng tuyến tâm lý của đại đa số tội phạm đều hỏng mất.
Trong lòng tính toán, Bolic ngược lại là cũng không quan tâm tới hàng động lỗ mãng chống lại lệnh của Luke vừa rồi.
Tổ trọng án không phải là nơi chỉ dựa vào khả năng nịnh nọt là có thể đứng vững gót chân.
Yêu cầu hạng nhất ở nơi này vẫn là thực lực, tiếp theo mới là năng lực xử sự.
Thủ hạ có bản lĩnh, có lẽ là Bolic sẽ mắng mỏ, có lẽ là sẽ nhằm vào, nhưng cũng sẽ không đơn giản đuổi người.
Đó là chuyện mà chỉ có trẻ chưa lớn mới có thể làm ra.
Chỉ cần còn có thể khống chế, có tác dụng, Bolic cũng không ngại chịu đựng tính tình quái dị của Luke một chút, còn chưa nói tới việc đứng sau lưng người ta còn là Phó cục trưởng Thomas.
Trước hết để cho bọn họ thử một chút xem sao!
Bolic nghĩ tới đây, giương mắt nhìn ra bên ngoài phòng làm việc, rất nhanh đã tìm được hai người bên trong xó xỉnh kia.
Lúc này đúng lúc là thời điểm hai người đang thu dọn vệ sinh, Bolic nhìn thấy hai người trò chuyện rất ít, nhưng phân công công việc rất ăn ý, động tác quét dọn vệ sinh cực nhanh.
Sau đó hai người cũng không hề trò chuyện gì cả, Luke thu dọn xong lập tức bày vật dụng ra, tự mình về chỗ ngồi xuống, Selina lại rất tự nhiên cầm lấy những vật dụng sau khi thu dọn kia, thu gom lại rồi mang đi.
Bolic thầm than một tiếng trong lòng: Cậu Luke này thật đúng không phải là khoác lác. Chỉ là loại ăn ý giữa hai người thế này, so với việc phải thích ứng với cộng tác mới một lần nữa, đương nhiên là hai người càng nên tiếp tục cộng tác.
Thu hồi ánh mắt, Bolic đã hạ quyết định, gọi điện thoại để cho Millie gọi hai người đi vào văn phòng.
Sau khi hai người đi vào, Bolic cũng không nói nhảm, chỉ nói là hai người có thể tiếp tục cộng tác, nhưng nếu như có biểu hiện không tốt, vậy sẽ phải tách hai người ra, đi theo những thám tử lâu năm khác học tập phá án.
Lần này, Bolic không coi nhẹ hai người giống như lúc trước nữa, mà là chú ý tới vẻ mặt của hai người.
Selina thì tỏ vẻ vui mừng, Luke lại chỉ mỉm cười nói cám ơn.
Nhìn biểu hiện của Luke, Bolic cũng cảm thấy giật mình.
Ông ta là tổ trưởng tổ trọng án, rất am hiểu việc quan sát người khác, tìm ra sơ hở.
Giờ phút này sau khi chân chính chú ý tới hai người, ông ta tuỳ tiện phát hiện ra ở trong hai người, chiếm cứ vị trí chủ đạo chính là thanh niên trẻ Luke này.
Tương tự, trong hai người thì rõ ràng là Luke càng trầm ổn hơn, ngay cả biểu hiện mỉm cười kia đều là một loại mặt nạ mà thôi, trong đó cũng không có một chút tình cảm chân thực nào, càng giống như là khách sáo thuần túy.
Ở trong lòng Bolic, Luke đã được cho thêm một dấu tích vào ô cần quan sát thêm, Selina lại chỉ là hơi chút chú ý là được, lúc này mới để cho hai người rời đi.
Hai người vừa tới Houston, còn cần phải giải quyết vấn đề chỗ ở.
Đối với những việc này, Bolic trực tiếp để cho hai người đến hỏi Millie, vị nữ cảnh sát kia chỉ làm việc giấy tờ, chuyên môn xử lý những công tác hậu cần này.
Millie quả nhiên là người chuyên nghiệp, căn bản là cũng không cần tìm những người khác, trực tiếp tìm đọc hai phút ở trên máy vi tính, sau đó in ra một phần danh sách nhà cho thuê , phía trên đều là những căn chung cư ở gần đồn cảnh sát khu vực phía tây, thích hợp để cho hai người thuê.
Người dịch: thichthanhtu