Cho dù là lúc này, súng máy bên trên hai chiếc thuyền đặc chiến vẫn đang điên cuồng trút hỏa lực ra như cũ.
Ầm ầm! Một chiếc xe tải do kẻ địch lái qua rốt cuộc đã bị đánh nổ, đột nhiên thăng thiên, một đóa mây hình nấm nho nhỏ từ từ bay lên.
Hai chiếc thuyền đặc chiến như vào chỗ không người, quét ngang tất cả, lại dẫn người rời đi.
Chỉ để lại một mảnh rừng cây trải rộng vết đạn và thi thể nằm la liệt, xác xe cháy hừng hực, cùng với một đám kẻ địch đang run lẩy bẩy.
Luke nhìn cảnh tượng ở trong kính chiếu hậu, trong lòng không khỏi gật đầu: Vô cùng tốt, việc này vô cùng Mỹ, cũng vô cùng Hollywood.
Dùng ưu thế hỏa lực mang tính áp đảo thoải mái hành hạ đối phương, sau đó nhóm binh sĩ lại đi ra thu dọn tàn cuộc, đây chính là phương thức chiến đấu mà quân Mỹ thường dùng nhất.
Lái Hummer, hắn vòng một vòng, gọi máy bay không người lái đậu ở nóc căn nhà một tầng trở về, một đường lái xuống dưới núi.
Lần này, hẳn là không còn ai có tâm trạng đi ra phong tỏa đường núi nữa đi.
Trong hơn một trăm người trong hang ổ của Christopher thì tối thiểu đã rụng một nửa, hơn nữa đám binh sĩ kia còn ngồi thuyền đặc chiến mà đi, những tên địch này rất không có khả năng tiếp tục nhàn rỗi phong tỏa quanh đây.
Đang nghĩ như, phía đối diện đột nhiên có một chiếc xe bán tải lái tới, có mấy người đang đứng bên trên, cầm súng trường trong tay.
Hai xe đi sát qua nhau, đột nhiên xe bán tải quẹo một cái, đuổi đi theo.
Mấy khẩu súng trường trên xe cũng phanh phanh phanh vang lên, Luke đều có thể nghe thấy thân xe của mình phát ra vài tiếng leng keng.
Hắn trợn mắt một cái: "Bị bệnh tâm thần à!" Tay lại sờ một cái lên trên bao súng trên đùi, rút súng ra, vươn tay ra vặn cổ tay.
Ba ba ba ba ba!
Vài tiếng kêu thảm vang lên, toàn bọ người nổ súng bên trên xe bán tải đều ngã xuống, kính chắn gió trước mặt lái xe cũng xuất hiện hai cái lỗ.
Ầm! Phanh!
Tiếng vang tương đối nặng nề từ sau xe truyền tới, Luke thu súng lại, thở dài: "Đàng hoàng còn sống, không tốt hơn sao?"
Hệ thống: Nhiệm vụ cứu vớt đặc vụ DEA Lisa – Morales, hoàn thành.
tổng kinh nghiệm của nhiệm vụ: 100, điểm tích lũy: 100
Tỷ lệ cống hiến cho nhiệm vụ: 70%, đạt được 70 điểm kinh nghiệm, 70 điểm tích lũy.
Hệ thống: Nhiệm vụ tiêu diệt nơi đóng quân bí mật của băng đảng Christopher, hoàn thành.
Tổng kinh nghiệm của nhiệm vụ: 3000, điểm tích lũy: 3000.
Tỷ lệ cống hiến cho nhiệm vụ: 30%, đạt được 900 điểm kinh nghiệm, 900 điểm tích lũy.
Thu hoạch coi như tạm được.
Phần lớn của nhiệm vụ tiêu diệt nơi đóng quân bí mật khẳng định là do hai chiếc thuyền đặc chiến kia cầm đi, dù sao ở trên hai chiếc của người ta cũng có 6 vị trí lắp đặt súng máy, có tới trên 10 khẩu súng máy, viên đạn bắn ra nhiều hơn Luke mấy trăm lần, lấy được phần nhiều là chuyện đương nhiên.
Cũng không biết, món nợ nhân tình của Dustin có tính hay không.
Nghĩ tới đây, hắn gọi một cú điện thoại về cho Dustin: "Sếp, giải quyết xong rồi. Nhưng lúc tôi cứu người lại vừa vặn gặp phải đội Navy SEALs, cho nên đã giao người cho bọn họ đưa về rồi."
Bên kia Dustin ngạc nhiên: "Nhanh như vậy?" Móa nó chứ tới giờ là mới qua hai ngày thôi mà!
Luke cười khẽ: "Đúng vậy. Nhưng vì có Navy SEALs nhúng tay vào, nhân tình của vị kia tính thế nào đây?"
Dustin: "Cứu người ra như thế nào?"
Luke suy nghĩ một lát: "Người là tôi đơn độc đi vào cứu ra. Lúc rút lui, kinh động kẻ địch, Navy SEALs vừa vặn ở nơi đó, hỗ trợ đoạn hậu."
Dustin suy nghĩ một lát: "Vậy vấn đề cũng không lớn, cứ như vậy đi."
Luke: "Chờ một chút, sếp. Lần nghỉ phép này của tôi còn không chưa kết thúc phải không?"
Dustin bị nghẹn một chút, một lát sau mới rặn ra một câu: "Chỉ cần cậu không sợ Selina ghen tị với cậu, nghỉ đủ hai tuần rồi trở lại cũng được."
Hắn có thể nói cái gì nữa?
Lần này Luke đi Brazil, ngay cả phí di chuyển cũng không được chi trả trực tiếp, những phí tổn ngoài định mức khác cũng là phải tự mình ứng ra.
Người nào đó muốn ở lại Brazil chơi thêm mấy ngày, đó là tự do của họ.
Luke cười cúp điện thoại, trong miệng lẩm bẩm "Selina sẽ không ghen tị với tôi đâu!"
Nhưng suy nghĩ một lát, hắn vẫn gọi điện thoại về cho cô: "Này, thân yêu, bây giờ New York là bảy giờ sáng rồi, nên rời giường đi tiểu đi."
"Cút ~~~" Tiếng hét giận giữ của Selina vang lên bên trong ống nghe.
Nhắc nhở Selina nên dưỡng thành thói quen sinh hoạt tốt đẹp, thuận tiện nói cho cô ta biết chính mình sẽ ở lại Rio đủ hai tuần, sau đó Luke vừa lẩm bẩm hát "Ai quên nước, để ở New Delhi", lại một lần nữa lái xe lên cầu vượt biển.
Nhìn thành phố biển tươi đẹp phía đối diện kia, hắn bắt đầu cười hắc hắc: "Thế nhưng, mình cũng sẽ không quên Rio nha."
Hắn đạp mạnh chân ga, tăng tốc lái về phía Rio.
Rio vào sáng sớm, vẫn luôn mê người như vậy.
Không trung vẫn là một vùng bầu trời trong xanh, tháng năm cũng là thời điểm mát mẻ nhất hàng năm ở Rio vốn nằm ở nam bán cầu——nhiệt độ thấp nhất có thể ngẫu nhiên rơi xuống dưới 20 độ C, hoàn toàn có thể tính là mát mẻ.
Lái xe đi qua bên cạnh bãi biển, ngắm một ít mỹ nữ mặc bikini sáng sớm đã ra du ngoạn, hắn cười hắc hắc, tìm một chỗ dừng xe, cũng đi ra bãi biển.
Nhiệm vụ trả nhân tình quan trọng nhất đã hoàn thành, thời gian còn lại đều là do hắn tự sắp xếp, đương nhiên là hắn không cần tranh thủ thời gian giống như mấy hôm trước rồi.
Dù sao, gói quà kinh nghiệm lớn nào đó vẫn sẽ ở chỗ này, sẽ không chạy cũng sẽ không biến mất.
Nghĩ như vậy, hắn ngồi ở một hàng ăn cạnh bờ biển, gọi một bữa sáng phong phú bắt đầu ăn.
Nhàn nhã ăn xong điểm tâm, hắn nhìn đồng hồ, lại lưu luyến ngắm những mỹ nữ bikini trên bờ cát đã dần dần lên, rốt cuộc xoay người rời đi.
Lái Hummer, hắn đi lòng vòng ở trong thành thị.
Lúc thì là ở ngoài một căn nhà nhỏ không đáng chú ý, lúc lại là một khu văn phòng, lúc là một khu biệt thự nhà giàu.
Những địa điểm này, chính là "Nơi ẩn thân của Christopher " bức cung ra được từ trong miệng Pedro.
Nhưng Christopher giống như đám lái buôn, luôn thay đổi địa điểm làm ăn, không nóng lòng xây dựng địa bàn kinh doanh cụ thể.
Gã làm chút kinh doanh ở trong thành phố Rio, cũng là vì hoàn cảnh đặc thù ở nơi này.
Nơi này vừa là nơi có mức độ hỗn loạn nhất định, lại không hoàn toàn là nơi không có luật pháp, thích hợp để loại người có nội tình lại không sạch sẽ như gã tự do hoạt động, bồi dưỡng thủ hạ.
Nhưng thành thị là địa bàn của những tên đại ca khác, ví dụ như vị đại ca đỉnh cấp Hernan - Reyes ở Rio này.
Cho nên, những địa điểm này trên cơ bản đều là hang ổ của Hernan - Reyes.
Hai ngày sau đó, Luke vô cùng nhàn nhã dạo chơi.
Mỗi ngày đều đi ra ngoài ăn cơm dạo phố, tìm được cơ hội sẽ thả máy bay không người lái bay lên không thu thập tình báo.
Từ động tĩnh của đám người bên trong mấy cứ điểm kia, hắn tìm được càng nhiều nhân vật liên quan hơn.
Chuyện này giống như là nhổ khoai lang, nhổ một cái sẽ liên tiếp có thu hoạch.
Hai ngày này Luke vô cùng vui vẻ.
Vừa đưa các loại tư liệu vào trong laptop, miệng còn theo bản năng lẩm bẩm theo: "20, 20, 50, 20, 100, 200, 50. . ."
Nói đơn giản, bình thường hệ thống phán định đám thủ hạ cầm súng chỉ có 20 điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy.
Mà đám quản lý cấp thấp, thì lại trong khoảng 30 đến 50 điểm tích lũy.
Cầm đầu và đám phần tử băng đảng cao tầng, đại khái từ 100 đến 300 điểm.
Đây là quy luật mà Luke trải qua thời gian dài đúc rút ra được.
Đoán chừng như vậy đương nhiên là không chuẩn xác, nhưng hắn thích thú.
Con số mà hắn nhắc tới, kỳ thật chính là số điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy tối thiểu.
Lẩm bẩm ghi chép như vậy, để hắn tràn ngập nhiệt tình đối với sinh hoạt mấy ngày sắp tới ở Rio.
Cứ như vậy, đến ngày thứ năm ở Rio.
Hôm qua và hai đêm trước đó, hắn đã thuận tay phá huỷ hai nhà kho chứa dược phẩm vi phạm lệnh cấm, xử lý người cũng không nhiều, nhưng hàng đã bị hắn hung hăng thanh lý mất một mớ.
Thu hoạch được hơn 2000 điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy, để hắn đốt dược phẩm vi phạm lệnh cấm đến mức vô cùng vui vẻ.