Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 529: CHƯƠNG 529: ĐẠI MỸ NỮ CHẠY BỘ SÁNG SỚM, CẦN HỖ TRỢ KHÔNG?

Đột nhiên, sắc mặt của hắn hơi động, nhìn về phía nơi nào đó bên trên hình ảnh theo dõi do máy bay không người lái gửi về.

Trên màn hình, một chiếc xe thể thao đang di chuyển nhanh như điện chớp.

Sau lưng nó có ba chiếc xe khác không ngừng theo sát.

Những chiếc xe đang đuổi theo cũng không có gì kỳ quái, điều quan trọng chính là bị xe bị đuổi theo... Là xe của Vanessa.

Đêm đó sau khi Luke gặp Vanessa, đã sớm đưa xe của cô ta vào trong kho tư liệu.

Nhìn ba chiếc xe đang truy kích Vanessa bên trên màn hình một lát, hắn nở nụ cười: "Thú vị." Nói xong đánh tay lái, lái về phía bên kia.

Vanessa cũng vô cùng buồn bực.

Mấy tháng gần đây, cô ta vẫn luôn không gặp may mắn.

Từ New York rời đi, quay tới quay lui ở rất nhiều thành phố ở nước Mỹ, muốn tìm cơ hội kiếm tiền, nhưng mấy vị cộng tác kia dần dần đều có việc phải rời đi, cuối cùng chỉ có thể giải thể.

Chính cô ta thử tự mình hành động mấy lần, muốn kiếm lấy một ít tiền, lại luôn là tình huống sắp thành mà lại bại.

Rơi vào đường cùng, cô ta tìm cơ hội từ nước Mỹ đi sang Mexico, lại trở lại Rio.

Bây giờ, cô ta chỉ có thể dựa vào việc ngẫu nhiên chơi đua xe ngầm mấy lần để kiếm ít tiền.

Mặc dù so với tuyệt đại đa số người ở Brazil, cuộc sống của cô ta cũng rất không tệ, nhưng so với dĩ vãng thì quả thực là trên trời dưới đất.

Hai ngày trước, có một người quen biết cũ gặp phải lúc nhập cư trái phép ở Mexico gửi lời nhắn, muốn tìm cô ta làm một cuộc làm ăn.

Cuộc sống của cô ta thời gian qua vốn không hề thư thái, cho nên đã ngay lập tức đồng ý.

Sau đó, cô ta mới biết được, đây là một trận làm ăn lớn hơn trăm triệu đô la.

Một cái giá lớn là bọn họ cần phải đối mặt với vị đại ca cấp cao trong thành phố này —— Hernan - Reyes.

Nhưng lực lượng của tiền bạc là vô tận.

Nghe thấy vụ làm ăn hơn trăm triệu đô la tiền mặt này, cô ta không có cách nào giữ bình tĩnh, đã gia nhập vào trong đội ngũ này.

Bởi vì Vanessa là người địa phương, lại trường kỳ trà trộn vào thế giới xe ngầm trong thành phố, đội ngũ này đã giao nhiệm vụ ra ngoài thám thính tin tức cho cô ta.

Có trời mới biết được là đã xảy ra vấn đề ở chỗ nào, hôm nay cô ta vừa đi ra ngoài không lâu, lại bị một đám FBI để mắt tới.

Trong lòng Vanessa vừa mắng, vừa cực nhanh lái xe chuyển làn đường.

Nhưng nhìn tình hình phía trước, cô ta không nhịn được hô to thành tiếng: "Đây là chuyện nghiêm túc sao? Đáng chết!"

Con đường trước mặt cô ta đã bị chắn kín mít, phía trước có một trận tai nạn xe, căn bản là không có đường để đi qua.

Con đường nhỏ sau lưng, ba chiếc xe của FBI đang đuổi theo cũng không cho cô ta có khe hở nào để đi qua.

Cô ta cắn răng, xuống xe chạy vào trong con hẻm nhỏ bên cạnh.

Trên thực tế, so với kỹ thuật đua xe không thể tưởng tượng, dự trữ thể năng của cô ta còn thiếu rất nghiêm trọng.

Cô ta vốn yêu thích cái đẹp nên bây giờ còn đang đi giày cao gót, do đó ảnh hưởng nghiêm trọng tới tốc độ chạy trốn của cô ta.

Cô ta đã trộm nghe thấy tiếng xe dừng ngay phía sau lưng mình, FBI đã chạy tới, mà cô ta mới chạy được hơn 10m vào trong con hẻm nhỏ bên cạnh.

Lúc này, thình lình cô ta phát hiện ra, phía trước đã không còn đường nữa.

Chẳng lẽ, vận rủi của chính mình lại đã tiến thêm một bước? Trong lòng cô ta cảm thấy vô cùng tuyệt vọng.

"Này, tiểu thư Vanessa, lại gặp mặt rồi nha. Cô đang chạy bộ sáng sớm đấy à?" Một giọng nói vang lên từ trên chỗ cao bên cạnh cô ta.

Vanessa sững sờ, nghiêng đầu nhìn lên.

Lập tức trông thất một cái đầu từ đầu tường ló ra, đang híp mắt cười nhìn cô, không phải Luke thì là ai.

"Anh..." Trong lúc nhất thời cô ta không biết nên nói cái gì.

Luke lại nhìn ra phía sau của cô ta: "Hình như là có người đang tìm cô nha, cô xác định là không tránh đi một chút sao?"

Vanessa nghiêng đầu nhìn lại, còn không nhìn thấy người đâu, nhưng đã có thể nghe thấy tiếng bước chân dày đặc đang nhanh chóng tiến tới gần.

Cô ta nhìn hắn chằm chằm: "Trốn ở nơi nào?"

Luke: "Cần tôi hỗ trợ không?"

Vanessa cắn răng: "Có."

Lúc ở New York cô ta đã từng bị Luke lừa, biết rõ vị cảnh sát trẻ này vô cùng không đứng đắn, nhưng cũng đã tha cho cô ta một lần.

Mặt khác... Uhm, món xá xíu ăn rất ngon.

Luke cười khẽ: "Như ngài mong muốn, quý cô xinh đẹp!"

Nói xong hắn vươn tay, Vanessa nắm chặt lấy, lại có cảm giác như mình đang bay lên.

Vài giây đồng hồ về sau, 3 người mặc áo chiến thuật FBI vọt vào, mặt mũi của người cường tráng đầu trọc cầm đầu tràn đầy vẻ kinh ngạc: "Cô ta chạy đi đâu rồi?"

Hai người bên cạnh anh ta kiểm tra bốn phía trong chốc lát, đều lắc đầu: "Nơi này không có đường."

Người cường tráng đầu trọc sờ lên đầu của mình: "WTH! (Cái quái gì thế) chẳng lẽ cô gái kia biết bay hay sao?"

Lúc anh ta nói ra điều thắc mắc này, Vanessa không hề có "cảm thụ giống như bay" một chút nào, chỉ cảm thấy sau khi trở về nhất định phải ngay lập tức tắm rửa gội đầu.

Tứ chi gắt gao cuốn chặt lấy Luke nàng, cô ta yên lặng cảm thụ được chính mình đang nhẹ nhàng vượt qua khe hở chật hẹp ở giữa những kiến trúc, không tới mười giây đã xuyên ra con đường bên cạnh.

Luke đứng lại: "Được rồi, tiểu thư Vanessa, bây giờ cô cần phải đi lấy lại xe thể thao của mình chứ?"

Vanessa từ trên lưng hắn leo xuống, vỗ vỗ tóc của mình, sau khi xác định bên trên không có mạng nhện, mới nói: "Chiếc xe kia đã không có cách nào lấy lại rồi, nếu như tới lấy khẳng định là sẽ bị bọn họ truy tra."

Luke cười nói: "Vậy có muốn tôi cho cô đi nhờ một đoạn đường không?"

Vanessa dừng động tác trong tay lại, nhìn hắn chăm chú trong vài giây, mới gật đầu: "Có thể."

Một lát sau, Vanessa ngồi ở trên ghế bên cạnh tài xế dường như là vô cùng tùy ý hỏi thăm: "Có chuyện gì xảy ra với chiếc xe này thế? Anh dùng nó đi ăn cướp à?"

Luke nhún nhún vai: "Cứu người."

Vanessa ngẩn người, không nghĩ tới hắn lại trả lời dứt khoát như vậy: "Bạn của anh à?"

Luke: "Việc tư."

Vanessa yên lặng một lát, lắc đầu bật cười: "Tôi đã sớm nên nghĩ tới, anh cũng không phải là loại cảnh sát đứng đắn gì cả."

Luke cũng không quá mức để ý: "Nếu như tôi đứng đắn, không phải là bây giờ cô đang ở trong tù hay sao?"

Vanessa không phản bác được.

"Anh đang theo dõi tôi à?" Cô ta đột nhiên mở miệng hỏi.

Luke cười khẽ: "Không, tôi không theo dõi cô."

Mặt mũi Vanessa tràn đầy vẻ không tin.

Ở trong thành phố lớn có dân số mấy triệu này, trong vòng vài ngày lại liên tục gặp mặt hai lần, loại tỷ lệ này cũng quá nhỏ.

Luke chú ý tới ánh mắt của cô ta, nhún nhún vai: "Tôi đang theo dõi Hernan - Reyes."

Vanessa giật mình: "Cái gì cơ?"

Luke: "Nói đơn giản, gã ra và tôi bởi vì một ít chuyện, có một chút liên lụy, cho nên tôi cũng thuận tiện điều tra gã một chút."

"Sau đó?" Vanessa theo bản năng truy hỏi.

Luke cười không nói.

Vanessa lập tức hiểu ra.

Mặc kệ là có sau đó hay không, chuyện này đều là một bí mật.

Giống như mục đích mà cô ta và đồng bạn mới để mắt tới Hernan, cũng là bí mật.

Không nhắc lại đề tài này nữa, Luke hỏi sang chuyện khác: "Mấy tháng qua sống thế nào? Còn vui vẻ chứ?"

Sắc mặt của Vanessa lập tức đen lại, tại sao phải nhắc tới loại chủ đề phiền lòng này?

Nhìn nét mặt của cô ta, Luke như có điều suy nghĩ gật đầu: "Xem ra, thời gian qua cuộc sống của cô cũng chẳng ra sao cả."

Vanessa hừ lạnh một tiếng, cặp mắt phóng điện mê chết người kia lại liếc sang.

Luke cười dừng xe lại: "Đến rồi."

Vanessa mở cửa xe ra, lại nghe thấy hắn nói: "Chờ một chút, chúng ta chơi vài ván poker đã chứ?"

Mặt mũi cô ta tràn đầy vẻ kinh ngạc nhìn bộ bài poker trong tay hắn: "Xin lỗi? Mới vừa rồi là tôi nghe nhầm à!"

Luke lấy kính mát xuống, sáng sủa cười một tiếng với cô ta: "Tôi coi số mệnh, chơi hai ván Blackjack đi, tôi sẽ có thể biết rõ số phận cô gần đây như thế nào."

Nhìn cặp mắt màu băng lam kia của hắn, dường như là tinh thần của cô ta hơi hoảng hốt một chút, vốn định nói từ chối lại đột nhiên quên mất.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!