5 phút sau, Vanessa lộ ra vẻ mặt không hiểu xuống xe, nhìn Luke phất tay mà đi, trong lòng cảm thấy có chút buồn cười.
Sắp chia tay chơi bài là có chuyện quỷ quái gì?
Chơi bài poker có thể thay đổi vận mệnh lại là chuyện quỷ quái gì? Không thể tìm một bộ bài Tarot, sẽ càng giống hơn hay sao!
Hơn nữa, còn nói dựa vào số lần thắng thua lại có thể nhìn ra vận may của cô ta, chuyện này chính là quỷ càng thêm quỷ!
Đối mặt với những lời nói vô căn cứ của người nào đó, thế mà vừa rồi cô ta lại giống như là bị trúng tà, nghe say sưa ngon lành, nhất định là cô ta điên rồi.
Nhưng có lẽ là trò chơi này thực sự có tác dụng, tâm trạng của Vanessa vốn hỏng bét giờ đã thoải mái hơn, vừa lẩm bẩm hát vừa đi vào trong hẻm nhỏ.
Một bên khác, vừa rồi Luke chơi hai ván bài chỉ toàn thua, đưa mắt nhìn Vanessa rời đi, cười lắc đầu: "Gặp được tôi, vận may của cô mới có thể bình thường lại a."
Hắn nhìn danh sách năng lực của Vanessa đã phai nhạt xuống, trong lòng cũng không cảm thấy tiếc nuối gì cả.
Năng lực của Vanessa đã treo lâu như vậy rồi, nên biết đã sớm biết.
Giờ phút này ở bên trong danh sách năng lực của hắn, vẫn có sự tồn tại của năng lực điều khiển xe cộ sơ cấp, hơn nữa nó không có bất kỳ hậu tố gì cả—— đây là năng lực thuộc về chính hắn.
Điểm xuất phát của gói học tập siêu cấp, vốn chính là để học tập, mà không phải đơn giản chỉ là phục chế.
Nguyên nhân để hắn buông tha cho Vanessa cũng rất đơn giản.
Đầu tiên, cô ta không thuộc về quần thể mà hệ thống phán định nhất định phải giết. Thứ hai, cô ta cung cấp cho Luke một loại năng lực sơ cấp. Sau cùng, cũng là điểm quan trọng nhất, đó chính là khuôn mặt.
Đối với phụ nữ, bình thường đàn ông đều trông mặt mà đối xử.
Tiện tay cũng treo năng lực điều khiển xe sơ cấp của nữ vương xe taxi Belle ở New York lên, nhìn hình ảnh trên máy bay không người lái, Vanessa bảy rẽ tám ngoặt đã đi vào trong một khu nhà máy hoang phế.
Sau khi điều tra mấy ngày vừa rồi, hắn phát hiện ra tên Hernan - Reyes này thật sự là không đơn giản, thế lực của gã nhúng tay vào các lĩnh vực ở Rio.
Bên ngoài thì Hernan là một thương nhân lớn, lại thường xuyên làm từ thiện, xây dựng hệ thống cung cấp nước uống cho khu ổ chuột, quyên tiền thành lập trường học, kiến thiết cơ sở chữa bệnh.
Bí mật, vị đại ca này hầu như là lĩnh vực đen tối nào cũng dính vào, nếu không dính thì đó căn bản là lĩnh vực gã không để vào trong mắt.
Xử lý tên này, hẳn là hệ thống ba ba sẽ cho 1000 điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy? Trong đầu hắn vừa suy nghĩ, vừa gạch chéo một cái lên trên cái tên Hernan.
Nhưng mà, không biết là bọn Vanessa bên kia đang có ý đồ gì?
Nếu như là tiền, vậy tối hôm qua dưới sự cầm đầu của người cường tráng đầu trọc và thanh niên đẹp trai, tại sao mấy người bọn Vanessa lại trơ mắt nhìn mấy triệu đô la tiền giấy hóa thành tro tàn ở trước mặt mình.
Đúng vậy, tối hôm qua lúc người cường tráng đầu trọc tập kích kho tiền của Hernan, bên trong đám mũ trùm đầu màu đen có cô nàng chân dài mắt phóng điện Vanessa.
Đoán chừng là do ngoại hình quá rõ ràng, cho nên cô ta mới không tháo khăn trùm đầu xuống, thậm chí còn mặc quần áo kiểu nam lên trên người.
Có lẽ là chỉ có lý do ân oán cá nhân, mới là chuyện mà tiền đều không thể hóa giải, vậy cả nhóm người kia đều có thù riêng với Hernan?
Quẹo xe lái vào trong hẻm nhỏ, Luke cực nhanh mò tới bên ngoài khu nhà máy kia.
Nhà máy cũ kỹ, cũng tương đối trống trải, bên trong đã bị người chuyên môn xử lý qua.
Ở nơi hẻo lánh còn có ghế sô pha và giường, còn có một nơi hẻo lánh khác là ô-tô và một ít linh kiện, đó là địa điểm dùng để cải tiến xe.
Một nơi hẻo lánh khác còn có bếp lò, hai người da đen đang ở đó nướng đồ ăn.
Luke chỉ ngửi ngửi mùi thức ăn bên kia, đã cho tay nghề nấu nướng của hai người này một nhận định——cấp Địa Ngục.
Vanessa đang ngồi ở trên ghế sa lon, trò chuyện với mấy người kia chuyện gì đó.
Trong nhóm người này có nam có nữ, người da đen người da trắng châu Á Mỹ Latinh đều có mặt.
Trong đó có cả người cường tráng đầu trọc và thanh niên đẹp trai đốt kho tiền của Hernan.
Bên trong khứu giác nhạy cảm của Luke, mọi người ở đây trên cơ bản đều tham gia hành động đốt tiền mặt đêm đó.
Nghe bọn họ trò chuyện trong chốc lát, hắn mới giật mình: Đám người kia thế mà là lại đang có ý đinh với toàn bộ tiền mặt trong tay Hernan.
Loại hành vi đánh cỏ động rắn này, không chỉ là độc quyền của người Trung Quốc, đám người nửa đen không trắng này cũng biết.
Bọn họ đốt cháy mấy triệu đô la tiền mặt kia, chính là muốn để cho Hernan tập trung tiền lại, lại một lần nữa chúng đi.
Dù sao, cướp một lần, còn đơn giản hơn nhiều so với phải cướp mười lần.
Đối mặt với hành động đánh cỏ động rắn của người cường tráng đầu trọc, Hernan không gom tiền lại, nếu như lại bị đốt thêm mấy triệu đô la nữa thì phải làm thế nào bây giờ? Có lần thứ nhất, chẳng lẽ còn sợ không có lần thứ hai?
Mặc dù Hernan có nhiều người, nhưng không có khả năng quan tâm được hết tất cả các kho tiền, khả năng bị người cường tráng đầu trọc tiêu diệt từng bộ phận là rất lớn.
Cho nên, đây là một lần dương mưu!
Hơn nữa người cường tráng đầu trọc và thanh niên đẹp trai kia có vẻ thật sự là có thù riêng với Hernan, chuyện này lại càng tăng thêm tính lừa dối.
Bọn họ đánh cược, chính là Hernan không thể ngồi yên được.
Trên thực tế, kế hoạch này của người cường tráng đầu trọc hẳn là đã có thành công bước đầu.
Chỉ là mấy địa điểm Luke nhìn thấy trong hai ngày qua, đã có hai nơi vận chuyển ra hàng đống tiền mặt.
Hắn không ra tay, là bởi vì không cần thiết phải làm như thế.
Chỉ cần bắt được Hernan, trong đầu vị đại ca này sẽ không có chút hàng lậu sao?
Nhưng nghe được địa điểm mà những người này chuẩn bị đi tới cướp đoạt, trong lòng Luke thầm tắc lưỡi: Quả nhiên là người to gan cỡ nào, liều mạng cỡ đó, cục cảnh sát mà mấy người cũng dám đi cướp sao?
Sau khi vụng trộm chụp ảnh một đám người điên này để lưu trữ, Luke lại một lần nữa rút đi.
Để mấy vị này đi gây sự với Hernan cũng tốt, khả năng lúc Hernan xót tiền vội vàng phạm phải sai lầm sẽ lớn hơn.
Đục nước béo cò mới là vương đạo.
Buổi chiều, Luke trở lại bãi biển, ở bên trong một quán nhỏ, ôm laptop suy nghĩ kế hoạch hành động.
Nhóm người bọn Vanessa ra tay cũng chỉ diễn ra trong mấy ngày tới mà thôi, hắn sẽ chọn thừa cơ tốt nhất để ra tay.
Tốt nhất là tóm tên Hernan này vào trrong tay, Luke cảm thấy rất hứng thú với tin tình báo trong đầu vị đại ca này.
Đột nhiên, khóe mắt của hắn thoáng qua một đôi chân dài.
Hắn nghiêng đầu nhìn lại, phát hiện ra ở cách đó không xa, Vanessa và một người đàn ông châu Á vừa mới đi tới, sau đó nhàn nhã ngồi vào một chỗ râm mát, nói chuyện phiếm.
Trong lòng Luke buồn cười: Đây là đang làm gì thế?
Không bao lâu, hắn đã hiểu ra.
Hernan - Reyes xuất hiện ở sảnh uống cà phê trong khách sạn cách đó không xa.
Luke khởi động tính năng thu âm của điện thoại di động nhãn hiệu giả, từ trong tai nghe nghe hai người bọn Vanessa trò chuyện.
"Không đùa được đâu, bên cạnh tên kia, có một hai ba bốn năm sáu tên vệ sĩ, kính ở chỗ kia rất có thể là loại chống đạn." Người đàn ông Châu Á nói khẽ, thuận tay nhét một miếng khoai tây chiên vào bên trong miệng mình.
"Tám tên! Vị trí bàn bên trái và bàn phía sau kia, đều chỉ có một người đàn ông. Anh có cảm thấy với dung mạo của hai người kia, có giống như là người nhàn rỗi đến uống cà phê không?" Ánh mắt của Vanessa liếc qua chỗ Hernan, trong miệng cũng dùng giọng nói rất nhỏ nói ra.
"Sau lần trước, đã bao lâu rồi cô không hoạt động?" Người đàn ông Châu Á kia tán gẫu một câu.
Sắc mặt của Vanessa đen lại: "Tôi nghỉ phép, không được sao?"
Người đàn ông Châu Á nhìn nét mặt của cô ta: "Vận rủi của cô còn chưa hết hay sao?"
Vanessa quay đầu đi, không muốn trả lời vấn đề để người cảm thấy đau lòng này.
Người đàn ông Châu Á nhún nhún vai, không tiếp tục tán gẫu nữa, lại nhìn về phía Hernan: "Như thế nào mới có thể lấy được vân tay của gã đây? Dominic quả thực là đang nói đùa, chúng ta chỉ cần đến gần, khẳng định là sẽ bị đám vệ sĩ ngăn lại."
Vanessa hừ nhẹ một tiếng: "Cho nên, có chút chuyện, chỉ có thể dựa vào phụ nữ đi hoàn thành."