Luke cũng đưa tay ra, vị trọc đầu cường tráng này nắm chặt tay hắn, thuận thế cho hắn nửa cái ôm, một cánh tay khác vỗ vỗ sau lưng: "Cám ơn."
Một tiếng cám ơn này, ý nghĩa sâu xa.
Luke cười nói: "Không cần phải khách sáo."
Dominic lại nhìn hắn một lát, mới phất phất tay: "Đi thôi, đi tìm xe trước đã. Vanessa, cô tự do hoạt động."
Nói xong, tên cường tráng trọc đầu này lập tức dẫn cả đám rời đi.
Mọi người sau lưng anh ta cũng chỉ có Han là tương đối khắc chế, chiều hôm qua anh ta đã gặp Luke, có thể miễn cưỡng khắc chế lòng hiếu kỳ.
Mấy vị còn lại vừa đi, vừa đồng loạt nghiêng đầu, dùng ánh mắt điên cuồng quét nhìn vị "Skywalker" này.
Dù sao, người có thể một mình tiến lên, đè Hernan xuống bạt tai, trong thành phố này sợ rằng chỉ có người này.
Nhưng nhìn dáng vẻ của Luke, cảm giác lớn nhất của bọn họ chính là trẻ tuổi, tiếp đó chính là vô cùng ôn hòa.
So với loại tạo hình lưng hùm vai gấu, hung thần ác sát mà bọn họ tưởng tượng ra trước đó thì hoàn toàn là hai chuyện khác nhau.
Bọn họ không biết, dung mạo này của Luke vẫn là dung mạo sau khi đã hoá trang, khuôn mặt bây giờ và khuôn mặt chân chính của hắn còn khác nhau vài phần.
Hôm qua lúc cứu Vanessa, nếu không phải là hắn chủ động nhắc nhở, cô ta cũng sẽ không nhớ ra.
Đây là bởi vì khuôn mặt của Luke quá trẻ tuổi, cũng ăn sâu ở trong trí nhớ của cô ta.
Luke cũng không thèm quan tâm tới việc bọn họ dò xét.
Lần này sau khi xong chuyện, cơ hội để hắn gặp lại đám người này cũng không lớn.
Đưa mắt nhìn đám người vướng bận này rời đi, hắn mới cười nhìn về phía Vanessa: "Tôi cũng cần mua một chiếc xe."
Vanessa trực tiếp lấy điện thoại di động ra: "Loại hình, hoặc là nhu cầu."
Luke: "Ít thu hút, chắc chắc, mã lực lớn, chống đạn thì lại càng tốt hơn rồi."
Vanessa nhướng mày, dòng điện từ trong đôi mắt lại bay tới, giống như là đang nói "Anh còn cố giả vờ làm gì thế" .
Loại nhu cầu này, giống như chiếc Hummer trước đó, đều hẳn là hướng về phía mục đích để làm chuyện "lớn".
Vanessa gửi xong tin nhắn, bĩu môi nói với Luke: "Đi sang bên cạnh tránh một chút đi. Mặc dù Guadagnino và Hernan không hợp nhau, nhưng chưa chắc là gã ta sẽ không vì tiền mà bán anh đi."
Luke nhún nhún vai, từ trong ba lô lấy ra một túi nhựa màu đen nhét vào tay cô ta, sau đó trốn sang bên cạnh.
Rất nhanh, người đàn ông vóc dáng nhỏ thó kia đã lái xe tới.
Luke nhìn Vanessa kiểm tra số liệu của chiếc xe đi sau, quay lại cho ra câu trả lời chắc chắn.
Vanessa rút mấy cọc tiền trong túi nhựa màu đen ra, nhét vào bên trong bắp đùi của mình, sau đó phất phất tay đuổi người đàn ông vóc dáng nhỏ thó kia xéo đi.
Người đàn ông vóc dáng nhỏ thó kia đã tập thành thói quen đối với loại đãi ngộ này của mình, nhún nhún vai xoay người rời đi.
Vanessa lái xe tới, đến Luke bên người dừng lại, mở cửa xe bên tay lái phụ ra.
Luke ngồi lên.
Bên trong tiếng động cơ nổ vang, chiếc xe mới mua được này kịch liệt tăng tốc, như gió lướt qua đường cái cạnh bờ biển, vội vã rời đi.
Cảm thụ được gió lớn từ bên ngoài cửa sổ thổi vào, Luke không thể không tăng lớn âm lượng: "Đi đâu đây?"
Mắt phóng điện cười như không cười liếc mắt nhìn hắn, nhanh chóng thu liễm: "Anh muốn đi đâu?"
Giọng nói của cô ta cũng không lớn, với thính lực của Luke cũng chỉ có thể miễn cưỡng nghe thấy.
Nhìn lên bên trên đồng hồ đo, tốc độ đã vượt qua 120 cây số giờ, hắn cảm thấy mình vẫn đừng tự tìm đường chết thì tốt hơn, thăm dò: "Bờ biển?"
Lời này quả nhiên là lại lấy được một cái lườm có điện như trong dự đoán.
Sau khi phi nhanh hơn mười phút nữa, rốt cuộc hai người cũng dừng lại ở một chỗ bên cạnh bãi biển.
Phong cảnh nơi này không được tốt lắm, phía dưới cũng không có bãi cát, bởi vậy nơi này chỉ có ánh đèn lác đác, người đi đường hầu như là cũng không có.
Sau khi dừng xe tắt máy, Vanessa tháo dây an toàn, đi xuống xe, tựa vào vị trí trước nắp xe.
Luke cũng xuống theo, đứng sát ở bên cạnh cô ta: "Ừm, cảnh sắc nơi này cũng không tệ lắm."
Vanessa phốc một tiếng bật cười: "Nơi này đã nhiều năm bị gọi là nơi có "Phong cảnh kém cỏi nhất Rio ", hơn nữa nơi này ngay cả đèn cũng không có, anh xem phong cảnh gì thế?"
Luke nhún nhún vai: "Phong cảnh, cũng phải xét xem là ngắm cùng với ai nữa. Nếu như Dominic đi bãi biển Ipanema với tôi, phong cảnh ở đó khẳng định là cũng chỉ tầm thường."
Vanessa thở dài, kéo hắn tay, tiến lên hơn 10m, mở một cánh cửa nhỏ ra đi vào.
Bật ngọn đèn nhỏ trong phòng sáng lên, Luke đánh giá nơi này, tò mò hỏi: "Đây là... Túc xá?"
Vanessa ừ một tiếng, dẫn hắn đi vào trong phòng, chỉ chỉ về phía ghế sô pha: "Tùy tiện ngồi."
Nói xong cô ta đi sang bên cạnh, mở tủ lạnh ra nhìn thoáng qua: "Chỉ có nước khoáng, uống không?"
Luke suy nghĩ một lát: "Trong túi của tôi có nước trái cây, muốn tôi lấy cho cô không?"
Vèo một tiếng, một chai nước khoáng lạnh buốt lập tức bay tới: "Sao anh lại nói nhảm nhiều như vậy?"
Luke đưa tay đón lấy chai nước khoáng, cười nói: "Bởi vì tôi rất hiểu lễ phép nha."
Vanessa cũng cầm lấy một chai nước khoáng, uống hai ngụm, đi tới trước mặt hắn, từ trên cao nhìn xuống nhìn hắn: "Anh đã hiểu lễ phép, vậy càng phải chủ động một chút, mà không phải là để tôi chủ động, hiểu chưa?"
Luke: "A? Cô..."
Ngoài cửa sổ, sóng biển từng cơn, sóng cả im ắng.
...
Lúc chân trời mơ hồ có tia sáng, Luke đánh thức Vanessa: "Rời giường."
Vanessa kêu rên vài tiếng: "Đừng làm rộn, để tôi, tôi, ngủ thêm một lát."
Luke cười khẽ: "Ngủ sớm dậy sớm, cô còn có thể đi tắm, tôi lại đưa cô trở về."
Tay của Vanessa đã đưa ra sau lưng hắn, bỗng nhiên bóp lấy hắn: "Anh, tên đáng chết này, bây giờ mới 6 giờ, nghĩ gì thế, cần bao lâu mới đưa tôi trở về được?"
Luke nghiêng đầu suy nghĩ một chút: "Một giờ, miễn cưỡng đủ chứ."
Hai tay đặt ở trên lưng hắn lập tức càng thêm dùng sức: "Tên khốn này..."
Trên thực tế, Luke cũng không phát rồ như vậy.
Hôm nay bọn Dominic có hành động lớn, bởi vậy tối hôm qua hai người ngủ rất sớm, Vanessa cũng đã ngủ đủ tám tiếng.
Buổi sáng, hai người cũng chỉ giao lưu nửa giờ, thời gian còn lại đầy đủ để hai người tắm rửa mặc quần áo.
Sau khi Luke đi ra, nhìn Vanessa đang thu dọn, suy nghĩ một chút cuối cùng vẫn cất tiếng nhắc nhở: "Nói cho cô một tin tức."
Vanessa liếc mắt, đôi mắt biết phóng điện mê người kia nhìn lại: "Tin tức gì?"
Luke: "Cẩn thận Hernan có át chủ bài."
Vanessa tò mò: "Bài tẩy gì?"
Luke: "Từ bên trong một đường dây biết được, tối hôm qua Hernan đã thông báo cho một thứ tên là "Con nhím" trở lại. Nó có thể là người, cũng có thể là bộ đội bí mật, cũng có thể là vũ khí."
Vanessa nhíu mày: "Làm sao anh biết... Được rồi, coi như là tôi không hỏi. Tôi sẽ nhắc nhở cho bọn Dominic."
Hai người đi ra ngoài, Luke đưa cô ta trở lại nhà máy bỏ hoang, sau đó trực tiếp rời đi.
Nhìn ô-tô đi xa, Vanessa thở dài, lại đột nhiên nở nụ cười: "Được rồi, tên này vẫn rất tự giác, tốt hơn nhiều so với những tên quấn quít chặt lấy kia."
Luke bên này nghe lén nhà máy bỏ hoang kia mấy phút, a ha một tiếng, tiếc nuối kết thúc công việc.
Bọn Dominic lại một lần nữa thay đổi kế hoạch một chút, hôm nay là ngày bọn họ cải tiến xe mới và lại một lần nữa bố trí hiện trường sau cùng.
Một ngày này bình an vô sự trôi qua, chỉ là bên trong thành phố có thêm không ít cảnh sát và tội phạm tìm tòi khắp nơi, mục tiêu là một người da trắng trẻ tuổi đeo kính đen, quai hàm sưng vù, làm cho khắp nơi trong thành phố nháo nha nháo nhác.