Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 537: CHƯƠNG 537: HERNAN "BỊ CẢM", KẺ TẬP KÍCH THẦN BÍ

Chín giờ sáng ngày hôm sau, Hernan đi ra ngoài.

Luke nhìn hình ảnh do máy bay không người lái truyền về, như có điều suy nghĩ: "Hai tên mới tới này là ai?"

Không giống như trước đó, hai người đều mặc màu xám quần áo này đi theo Hernan cùng ngồi lên hàng sau của một chiếc xe sang trọng, từ đầu đến chân đều che chắn kín mít.

Mặt của bọn họ không khác gì lúc Luke làm việc tư, mũ trùm đầu bịt kín, đeo kính râm.

Chiều cao của hai người này ở mức trung bình, khoảng 1m75, nhưng nhìn có vẻ vô cùng vạm vỡ, đùi còn to hơn cả eo của Vanessa.

Tuyển thủ loại hình lực lượng?

Luke chỉ suy nghĩ một lát, lại lắc đầu.

Tuyển thủ loại hình lực lượng ở mức bình thường, không chiếm được lợi thế gì ở trước mặt súng ống và ô-tô, nhất định phải gồm cả nhanh nhẹn.

Nhưng trên người hai người này lại không nhìn ra dấu vết mang theo súng, cùng lắm chỉ có thể mang súng lục.

Vừa suy nghĩ, hắn vừa xa xa đi theo xe của Hernan.

Chín rưỡi, xe của Hernan đi vào trong cục cảnh sát.

Vị đại ca này cũng không hoàn toàn yên tâm đối với đám thủ hạ làm cảnh sát, mỗi ngày đều sẽ đến xem tiền của gã một lần.

Đồng thời, thủ hạ của gã và đám cảnh sát đều đang điên cuồng truy tìm tung tích của bọn Dominic, cùng với... Một vị nào đó tự tìm đường chết từng cho gã một trận bạt tai.

Giờ phút này, Hernan đeo khẩu trang to che mặt đi ở trong cục cảnh sát.

Nhìn ánh mắt kinh ngạc của vị Cục trưởng đang đi bên cạnh quăng tới, gã ta tức giận nói: "Tao bị cảm, không được hả?"

Cục trưởng lập tức tỏ thái độ tin tưởng phát ra từ tận đáy lòng đối với lý do này, miệng nói: "Ông chủ, bây giờ đồn cảnh sát đã tăng cường đề phòng, bảo vệ đã tăng lên gấp đôi so với lúc bình thường, còn có cảnh sát đặc nhiệm chuyên môn bảo vệ ở xung quanh nhà kho, ông không cần lo lắng."

Hernan chỉ gật gật đầu, nhưng trong lòng lẩm bẩm: Ngu xuẩn, móa nó chứ, là tao đang lo lắng chúng mày trộm tiền của tao!

Rất nhanh, gã đã đi tới nhà kho kiểm tra tiền ở bên trong, sau đó trở lại văn phòng Cục trưởng ngồi xuống, Cục trưởng thì lại ngoan ngoãn đứng bên cạnh giống như một tên tay chân vậy.

Hernan không kiên nhẫn phất phất tay: "Đi đi làm việc của mày đi, đừng đứng ở chỗ này nữa."

Cục trưởng lập tức gật đầu, quay bước đi ra cửa.

Hernan đợi tới lúc cửa được đóng lại, mới tháo khẩu trang ra, lộ ra hai bên khuôn mặt sưng lên giống như đầu heo.

Còn may là, giờ phút này bên cạnh gã chỉ có hai người mà gã tín nhiệm nhất, bọn họ sẽ không chế giễu mặt của gã.

"Ông chủ, sau khi bắt được tên tát ông kia, giao cho tôi, tôi sẽ bẻ gãy mỗi một khúc xương trên người nó." Một người mặc áo xám mở miệng nói, giọng nói khàn khàn.

Hernan bất đắc dĩ gật đầu: "Được, giao cho cậu."

Hai người này trung thành thì trung thành, chỉ là lại không biết nhìn mặt để nói chuyện.

Chuyện này còn cần phải nói sao? Hernan đã bao giờ bị thua thiệt lớn như vậy.

Nghĩ đến tao ngộ buổi chiều hôm trước, trong lòng Hernan cảm thấy vô cùng uất ức.

Nếu như hôm trước gã chỉ bị người đánh cho mấy phát, có lẽ là gã sẽ vô cùng tức giận, nhưng tuyệt đối là sẽ không cảm thấy uất ức như vậy.

Giờ phút này, kỳ thật thân thể của gã không hề có vấn đề gì, khuôn mặt sưng lên 50% cũng có thể miễn cưỡng tính toán là một chút tổn thương.

Nhưng gã tình nguyện để mình chịu một phát súng vào hôm trước, ít ra như thế cũng phù hợp với thân phận một đại ca lớn như gã.

Đại ca nào chưa từng ăn đạn, đều không hợp cách.

Nhưng đại ca ăn một trận bạt tai, còn không tìm thấy người, như vậy cũng quá mất mặt.

Cho dù là cho tới bây giờ, Hernan vẫn cảm thấy không hiểu thấu.

Đến cùng là thằng tâm thần nào, lại xông váo tóm lấy mình, chỉ để cho mình một trận bạt tai?

Hơn nữa, lời người hôm trước kia nói lại càng làm cho gã cảm thấy tức giận.

Gã từng sờ mông rất nhiều phụ nữ, trời mới biết đối phương nói tới ai? Chẳng lẽ lại đi giết chết tất cả bạn trai của những người phụ nữ từng bị gã sờ mông hay sao? Như vậy không phải là trong thành phố sẽ có mấy trăm người bị chết hay sao.

Sau đó, gã còn đi lấy đoạn băng giám sát của khách sạn kia.

Kết quả là sau khi bọn thủ hạ phân tích xong, tiếc nuối nói cho gã biết, bọn họ không tìm thấy manh mối nào của người kia.

Lúc nói cho Hernan biết tin tức này, trán của tên thủ hạ kiểm tra đoạn băng giám sát đều đổ mồ hôi đầm đìa, may mắn là bên trong đoạn băng giám sát không có cảnh Hernan bị đánh.

Vốn là một vị đại ca lớn ở Rio, đương nhiên là Hernan không cho phép khách sạn giám sát vị trí gã ngồi.

Trên thực tế, trước và sau khi người kia tập kích Hernan, đều không đi vào trong phạm vi camera giám sát.

Một phương diện khác, kẻ tập kích còn đeo kính râm cộng với mũ che nắng, mặt đầy râu quai nón còn không nói, trong miệng còn ngậm thứ gì đó, làm thay đổi hình dạng bộ mặt.

Bởi vậy mặc dù có rất nhiều người xung quanh đứng xem, nhưng ấn tượng đối với dung mạo, quần áo của người tập kích này, gần như là không có.

Trên thực tế, nếu như để mấy tên thủ hạ nói mình có ấn tượng với ai, bọn chúng cũng không dám nói rõ.

Chỉ cần không phải là bị ngớ ngẩn, người địa phương tuyệt đối là sẽ không nói mình nhớ được tình hình lúc ấy.

Trọng điểm của chuyện này, là Hernan bị đè xuống cho ăn một trận bạt tai.

Nhớ rõ kẻ tập kích kia, chẳng phải là thừa nhận chính mình nhìn thấy cảnh Hernan bị đánh sao!

Nhưng kết quả sau khi điều tra đám du khách đã nói rõ, thật sự là không có ai thấy rõ hình dáng và hướng đi của người nọ.

Người nào bạt tai Hernan, chuyện này đã trở thành bí ẩn mới chưa có lời đáp trong toàn bộ thành phố Rio.

Bên này Hernan đang ngồi ở nơi đó phụng phịu, bên kia bọn Dominic đã đến bên ngoài bãi đậu xe dưới đất của đồn cảnh sát.

Hai chiếc xe cảnh sát một trước một sau, áp tải một chiếc xe bọc thép hơi cũ nát ở bên trong lái đến cửa ra vào bãi đỗ xe.

Nhìn ra thùng xe được cải tiến cứng nhắc có chút kỳ quái ở phía sau chiếc xe bọc thép hơi cũ kỹ này, cảnh sát ngồi ở cạnh lan can bốt canh hỏi: "Chiếc xe bán tải này là sao đây?"

Vị cảnh sát ngồi trên ghế lái nhìn lên kính chiếu hậu, nghe đồng bạn ngồi trên ghế lái phụ nhỏ giọng đếm ngược: "Ba, hai, một, ra tay."

Lái xe đột nhiên đưa tay ra, khẩu Taser trong tay nhắm ngay vào vị cảnh sát đang thò đầu ra nhìn kia.

Hai đầu đinh gắn dây nhỏ kim loại bay ra, bắn trúng vị cảnh sát trực ban này, trong nháy mắt gã ta đã co quắp ngã xuống.

Cùng lúc đó, vị cảnh sát bên trên ghế lái phụ của chiếc xe phía sau kia, cũng giơ súng Taser, đánh ngã một vị cảnh sát đặc nhiệm bên cạnh.

Ba chiếc xe gần như là đồng thời khởi động, húc gãy lan can, vọt vào bên trong bãi đậu xe dưới đất.

"Chúng ta chỉ có 30 giây." Lái xe ngồi bên trong xe bọc thép nói vào trong bộ đàm.

Tất cả mọi người đều bắt đầu âm thầm đếm ngược.

30, 29!

Xe cảnh sát ở phía trước mở đường đã lái vào đường xuống hầm.

27, 26!

Xe bọc thép cải tiến đã bắt đầu điên cuồng tăng tốc, mũi thép nhô ra từ đắng trước mũi xe vô cùng thô ráp, cũng cực kỳ vững chắc.

25, 24, 23!

Ầm ầm!

Bên trong một tiếng nổ vang, chiếc xe bọc thép trực tiếp húc vỡ một bức tường, vọt vào bên trong một căn phòng.

22, 21.

Xe bọc thép lùi ra, bắt đầu quay đầu xe, thùng xe phía sau có một tấm sắt rơi xuống, nghiêng nghiêng che ở giữa mặt đất và thùng xe.

20, 19, ... 16, 15... 11, 10!

Bốn người từ bên trên hai chiếc xe cảnh sát nhảy xuống, hai người kéo móc câu ở phía sau xe cảnh sát xe ra ngoài, móc lên trên then cài cửa bằng hợp kim to bằng cánh tay bên trên kho bảo hiểm.

Hai người khác cực nhanh dán thuốc nổ dẻo lên mấy chỗ trên vách tường của kho bảo hiểm, miệng hô: "Hoàn thành."

Bốn người gần như là đồng thời chạy ra ngoài.

5, 6!

Bên trong bốn người này, có hai người chui lên xe cảnh sát, một trong hai người còn lại hô lớn: "Chuẩn bị, cho nổ."

3, 2, 1!

Ầm ầm ầm ầm!

Nối liền thành một chuỗi, tiếng nổ không hề kịch liệt vang lên, vách tường xung quanh kho bảo hiểm ầm vang vỡ vụn ra một lỗ hổng lớn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!