Gần như là đồng thời, chân ga của hai chiếc xe cảnh sát bị đạp mạnh xuống.
Bên trong tiếng nổ và tiếng lốp xe ma sát với mặt đất xé rách màng nhĩ, hai sợi dây thép gắn móc câu nối với đuôi xe bị kéo ra thẳng tắp.
Trong phòng vang lên một tràng tiếng kêu răng rắc, sau đó có một cái két sắt khổng lồ bị tách rời kéo ra.
Hai người trốn ở bên ngoài tường ngoài lập tức bắt đầu kiểm tra tình hình của két sắt, miệng không ngừng nhắc nhở lái xe: "Trái, sang bên trái một chút, được rồi, giữ ổn định, ổn định."
"Móa nó chứ, lôi cục gạch kia ra."
"Thêm một chút nữa!"
"Không, không có vấn đề gì, được rồi."
"Đáng chết, nhanh lên một chút, chúng ta quá thời gian rồi."
"OK, được rồi."
Hai người phía sau nhìn két sắt đã được nâng lên thùng xe phía sau xe bọc thép, bỗng nhiên rút chốt cài ra, làm cho két sắt ở trên thùng xe ở trên dốc nghiêng lập tức rơi xuống mặt đất.
Đồng thời, hai người bọn họ cũng chốt chặt thanh chốt kim loại thô to ở đuôi xe lại, tránh để cho két sắt trượt đi.
Xe bọc thép ầm vang tăng tốc, móc câu gắn ở đuôi xe cảnh sát bên trên cũng tự động tách rời ra.
Hai người chui lên xe cảnh sát, lập tức há miệng hô lớn: "Đuổi kịp, đuổi theo anh ta ra ngoài, nếu không sẽ bị đánh thành tổ ong vò vẽ đấy."
Giờ phút này, một chỗ cầu thang ở bãi đậu xe dưới đất đã có mấy tên cảnh sát đặc nhiệm xuất hiện, súng trường trong tay không hề do dự nhắm về phía ba chiếc xe mà khai hỏa.
Bên trong tiếng leng keng, xe bọc thép giống như một con trâu đực đang nổi giận, ầm vang xông ra ngoài bãi đỗ xe.
Trong văn phòng trên lầu, Hernan vẫn còn đang mải suy nghĩ xem phải làm như thế nào để đập chết đám côn trùng bọn Dominic mới xuất hiện gần đây, lại thấy đám cảnh sát bên ngoài đã bắt đầu bạo động chạy nhanh.
Hắn kinh ngạc thì thào: "Có chuyện gì thế?"
Mặt mũi của Cục trưởng tràn đầy vẻ kinh hoàng vọt vào: "Bọn chúng đến rồi."
Hernan: "Ai cơ?"
Cục trưởng: "Là bọn Dominic. Bọn chúng vọt vào tầng hầm, cướp lấy két sắt mang đi rồi."
Hernan trợn to hai mắt, tức giận mắng to: "W! T! F! (Cái lề gì thốn!)" .
Trên đường lớn, Bryan lái xe bọc thép đang điên cuồng tăng tốc.
Hai chiếc xe cảnh sát ăn trộm được đã tiến vào đường cái bên cạnh, không tiếp tục đi theo anh ta nữa.
Sau lưng có một nhóm lớn xe cảnh sát đang quang quác quang quác bám theo.
Bên trong bộ đàm, truyền tới tiếng của vợ anh ta là Mia: "Anh phải chạy nhanh một chút, phía trước có xe cảnh sát đang chạy đến, rất có thể là họ sẽ ngăn anh lại."
Bryan mỉm cười: "Anh nhìn thấy bọn họ rồi, bọn họ không ngăn được anh đâu."
Trong lúc nói chuyện, một tiếng ầm vang, xe bọc thép đụng bay một chiếc xe cảnh sát không kịp phanh lại, cậy mạnh chen vào giữa đám xe ở trên đường lớn.
Chiếc xe cảnh sát bị đụng xoay vòng bay ra ngoài.
Sức nặng của hai bên hoàn toàn là không ở cùng một cấp bậc.
"Ha ha, chính là loại mùi vị này!" Bryan rống lớn một tiếng.
Mia ở bên kia im lặng trong chốc lát, mới tiếp tục nói: "Bên phải có xe cảnh sát đang chạy đến, bọn họ đang bố trí spike strips, đi sang bên trái."
Bryan vung tay lái một cái, lốp xe bọc thép phát ra tiếng ma xát chói tai, xoay ra một đường vòng cung lớn, cứ thế quay một góc chín mươi độ, vọt qua nơi trồng cỏ bên đường.
Một cột đèn đường bị phần đuôi phía sau thùng xe đụng một cái, ầm vang ngã xuống, nện xuống mặt đường, xe cảnh sát từ phía sau đuổi tới vội vàng phanh lại.
Mia: "Phía nam có mấy chiếc xe cảnh sát đang chạy tới, đừng để bọn họ chặn lại điểm thông hướng của anh."
Bryan ha ha ha nở nụ cười: "Không thành vấn đề."
Lúc này, hai chiếc mô-tô cảnh sát từ bên cạnh lao ra, đuổi theo.
Cảnh sát trên xe móc súng ra lập tức điên cuồng bắn.
Bryan chỉ liếc bọn họ một cái, thờ ơ không thèm để ý.
Chiếc xe này của anh ta đã được cải tiến, ngay cả kính đều là loại chống đạn, UZI của đối phương căn bản là không đánh tan được phòng ngự của anh ta.
Thế nhưng, cảnh sát dùng UZI? Đó là chuyện không có khả năng.
Chỉ có thể là người của Hernan cưỡi lên xe mô tô cảnh sát đuổi theo.
Vẻ mặt của Bryan lạnh xuống, nhìn mô tô cảnh sát phía sau, đột nhiên đánh tay lái, thùng xe phía sau hơi lệch ra, cuốn chiếc mô tô mới vừa vọt tới vị trí bánh sau vào trong lốp xe.
Cảm thấy phía sau dường như là có chấn động, Bryan cười lạnh, bỗng nhiên nhấn xuống chân phanh.
Một chiếc mô tô khác bịch một tiếng đụng vào phía sau thùng xe vừa vặn vẩy tới.
Xe bọc thép nặng nề chỉ hơi hơi rung động một cái, Bryan lại một lần nữa tăng tốc, một lần nữa đưa xe về quỹ đạo bình thường.
Hai chiếc mô tô cảnh sát đã bị xử lý, nhưng cũng hơi trì hoãn một chút thời gian của anh ta.
Hai bên trái phải của anh ta đã có xe cảnh sát đang lại gần, mấy tên cảnh sát ngồi trên ghế lái phụ nhô người ra, cầm súng trường mãnh liệt nổ súng.
Bryan không khỏi phải cúi đầu.
Không cẩn thận là loại đạn của súng này sẽ đánh xuyên qua kính chống đạn.
Mia ở nên kia đã nói: "Không ổn rồi, bọn họ đã sắp vây kín anh rồi. Han, Vanessa, đến lượt hai người ra trận rồi."
Bên trong tiếng nổ ầm vang, hai chiếc xe cảnh sát từ đường bên cạnh giết ra, ầm ầm hai tiếng cũng xô lật hai chiếc xe cảnh sát.
Sau đó hai chiếc xe cảnh sát này không hề dừng lại mà tiếp tục tăng tốc, lại húc vào phần đuôi của hai chiếc xe cảnh sát khác ở trước mặt, đụng cho bọn nó nghiêng nghiêng phóng đi, đâm thẳng vào bên trong kiến trúc ven đường.
Trong lòng Bryan nhẹ nhàng thở ra.
Khả năng phòng ngự của chiếc xe này của anh ta là cực tốt, thế nhưng trọng lượng và két sắt đều không nhẹ, tốc độ chính là một vấn đề lớn.
Nhưng mà, có Han và Vanessa hỗ trợ, rất nhanh anh ta đã có thể làm được.
Xe cảnh sát do Han và Vanessa điều khiển đã biến thành xe bọc hậu, di chuyển lạng lách ở phía sau xe bọc thép.
Mỗi khi có xe của cảnh sát kẹp chặt xe bọc thép của Bryan, bọn họ sẽ từ bên cạnh lao tới quấy rối.
Bề ngoài xe cảnh sát của bọn họ rất có tính lừa dối.
Cho dù là đám cảnh sát đều biết có hai chiếc xe cảnh sát thuộc về phe tội phạm, nhưng lúc điên cuồng đuổi theo, thu vào tầm mắt đều là xe cảnh sát, ai cũng không có cách nào ngay lập tức xác định ra đó không phải là người của mình.
Cộng thêm kỹ thuật lái xe của hai người vượt xa đám cảnh sát, mấy lần ra tay, phối hợp với chiếc xe bọc thép như trâu điên kia của Bryan, liên tục ba bốn nhóm xe cảnh sát đều bị tiệu diệt sạch sẽ.
Bên trong tiếng động cơ rền vang, Mia nói: "Han, Vanessa, đã đến địa điểm dự định, hai người rút lui đi."
Hai chiếc xe cảnh sát chồng chất vết thương chia ra hai bên trái phải, đi vào bên trong con đường hai bên, biến mất không còn tăm tích.
Lúc này cách mấy trăm mét ở phía sau xe bọc thép mới có xe cảnh sát vừa đuổi kịp, Bryan kêu lên: "Tôi đến rồi, dự bị, xuất phát!"
Xe bọc thép xông qua gầm một cầu vượt, một lát sau, một đàn xe cảnh sát phía sau cũng quang quác quang quác vọt tới.
Cách đó không xa, chính là cầu vượt biển.
Xe bọc thép một mình tiến lên bên trên cây cầu thật dài kia, giống như một vị kỵ sĩ cô độc.
Sau lưng, liên tiếp có xe cảnh sát đuổi theo, giống như là bầy linh cẩu đuổi theo cắn sư tử.
Bên trên xe bọc thép, trên mặt Dominic lộ ra một nụ cười lạnh lùng: "Bọn khốn kiếp, nếm thử mùi vị này đi."
Nói xong anh ta xoay tay lái, thùng xe phía sau bịch một tiếng, đẩy một chiếc xe cảnh sát ở bên phải đang định vượt qua ra ngoài.
Xe cảnh sát va chạm vài lần ở trên hàng rào của cây cầu, nghiêng nghiêng, trượt ở trên hàng rào xi măng thêm hơn 10m, rơi vào trong biển.
"A ha ~" Trong miệng Dominic phát ra tiếng hô hưng phấn, tay lái thuận thế chuyển hướng, phần mông phía sau thùng xe vung mạnh được vào đầu chiếc xe cảnh sát bên trái.
Chiếc xe cảnh sát này trong nháy mắt đã cất cánh, ở trên không xoay một trăm tám mươi độ, mui xe hướng xuống nện vào bên trong làn xe đối diện.
Đám xe cảnh sát phía sau hầu như là đồng thời giảm tốc.
Xe bọc thép chở theo két sắt có sức nặng khủng bố, nhẹ nhàng đánh tay lái, đã có thể húc cho xe cảnh sát lật bay lên trời.