Dominic không có ý định nói nhảm: "Đi."
Ngay lập tức ông anh vợ đầu trọc và ngài em vợ đẹp trai ngồi lên hàng ghế sau, chiếc Toyota xoay đầu một cái, vội vã lái về phía Rio.
Chiếc Ford Mustang màu đen đi qua cầu lớn, đi vào thành phố Niterói, dừng lại ở trên một con đường nhỏ yên tĩnh, Luke từ cốp sau kéo người mặc áo xám kia xuống dưới.
Xé mũ và khăn trùm đầu của người mặc áo xám này ra, nhìn khuôn mặt của đối phương, Luke thở dài: "Uhm, khuôn mặt quả nhiên là vô cùng thê thảm."
Lời mặc dù là nói như vậy, nhưng hắn cũng không che lại khuôn mặt cho người mặc áo xám này.
Trong miệng người mặc áo xám này phát ra tiếng ô ô tức giận, lại không thể nói ra lời do bị một cục khăn lông nhét đầy ở trong miệng.
Khuôn mặt của gã tương đối xấu xí, làn da màu xám đen giống như da thằn lằn, nhô lên từng khối, nhìn không hề giống người.
Luke cũng không thèm để ý tới ánh mắt tức giận của gã, lấy một con dao nhỏ ra, dùng sức đâm vài cái ở trên làn da trên vai gã.
Nhìn mũi dao đã bị cùn đầu, còn trên làn da trên vai tên này có một điểm trắng, hắn gật đầu: "Quả nhiên là lực phòng ngự cực mạnh, không riêng gì xe đụng, ngay cả đồ vật sắc bén đều rất khó xuyên thấu, loại phòng ngự vật lý này thật đúng là toàn diện."
Ngay lúc hắn đánh giá mũi nhọn của con dao, ánh mắt của người mặc áo xám kia đều tỏ ra vẻ hưng phấn.
Một cái gai nhọn nho nhỏ màu xám từ trên trán người mặc áo xám này mọc ra, không tới ba giây đã đạt đến chiều dài năm centimet.
"Ô ô ô!" Người mặc áo xám im lìm rống một tiếng.
Gai nhọn màu xám hóa thành một sợi chỉ màu xám, bắn về phía đầu của Luke.
"Ha ha." Bên trong tiếng cười khẽ, hai ngón tay trái vẫn trống không của Luke không nhanh không chậm nâng lên, ở trước trán mình khẽ kẹp lại.
Người mặc áo xám lộ ra vẻ mặt ngơ ngác.
Luke chuyển động vật nhỏ trong ngón tay trái, có chút hăng hái đánh giá.
Ở dưới sự phụ trợ của găng tay màu đen, gai nhọn màu xám mơ hồ hiện lên màu kim loại sáng bóng.
"Thì ra, con nhím là chỉ việc này." Hắn lầm bầm, cổ tay khẽ động.
Vèo!
Hernan lộ ra sắc mặt hoảng sợ, trong mắt trái của người mặc áo xám vẫn duy trì vẻ giật mình, nhưng ánh sáng trong đó đã dần dần phai nhạt xuống, mắt phải đã biến thành một cái lỗ.
Cây gai nhọn màu xám này bị Luke trả lại nơi sản xuất, đưa vào trong đầu người mặc áo xám.
Nhìn nhắc nhở của hệ thống, Luke bĩu môi, lên xe rời đi.
Cùng lúc đó, Dominic và Bryan ở một bên khác cũng đã tụ hợp với mọi người, trở về khu nhà máy bỏ hoang.
Bên trong nhà máy, mọi người đều đã tập hợp đủ.
Sau khi Mia kiểm tra vết thương thế cho anh trai và chồng mình xong, cô ta mỉm cười: "Cảm ơn Thượng Đế, đều là vết thương nhẹ."
Mọi người vẫn luôn giữ yên lặng, cùng nhau thở phào một hơi.
Nếu như người chủ trì là Dominic và Bryan xảy ra chuyện, như vậy cho dù chuyến hành động này thành công, cái giá phải bỏ ra cũng lớn quá mức.
Còn may là mặc dù mạng sống của hai người như treo trên sợi tóc, nhưng cũng đã bình an trở lại nơi này.
Dominic nhếch miệng cười, nhìn em gái và em rể đang ôm nhau, trong lòng vô cùng thỏa mãn, trong miệng hô: "Được rồi, lấy đồ xuống trước đã."
Bên cạnh mọi người, là một chiếc xe tải lớn với thùng xe khá dài.
Nghe thấy lời này của Dominic, người da đen cao to Roman đã xông lên trên thùng xe: "Để tôi lái xe ra."
Cửa sau xe tải mở ra, biến thành một cái sườn dốc, bên trong tiếng động cơ một chiếc xe bán tải bọc thép chậm rãi từ trên thùng xe lùi ra, rơi xuống mặt đất.
Bên trong thùng xe phía sau xe bán tải, một cái két sắt khổng lồ thình lình nằm bên trên.
Lúc trước Vanessa ở New York đã từng chơi qua loại thủ đoạn ve sầu thoát xác này rồi, lần này hơi hơi thay đổi một chút, nhưng vẫn dùng tốt.
Bryan lái xe bán tải bọc thép chân chính lôi kéo két sắt cướp được từ đồn cảnh sát, ở dưới gầm cầu vượt trước khi vượt qua cầu vượt biển, ngay lập tức tiến vào bên trong chiếc xe tải lớn đậu ở ven đường này, Vanessa ngồi ngay ở trên ghế lái.
Mà ở trên chiếc xe tải lớn, đã sớm chuẩn bị sẵn sàng một chiếc xe bán tải khác mô phỏng xe bọc thép, lại do Dominic lái lên trên cầu vượt.
Lúc xe cảnh sát đuổi lên cầu vượt, cửa sau của thùng xe tải lớn đang chuẩn bị sẵn chờ xuất phát đã sớm đóng lại, đồng thời dùng tốc độ đều đặn chạy đi.
Vào lúc đó, xe bán tải bọc thép đã hoàn toàn tách rời với đám xe cảnh sát, không ai phát hiện ra kế hoạch đánh tráo này.
Mặc kệ là trò lừa gạt hay là trò ma thuật gì đó, sở dĩ có thể kéo dài mãi không suy, nguyên lý lừa gạt ở trong đó đều tương tự nhau, chẳng qua chỉ là thủ đoạn áp dụng có chút sai khác mà thôi.
Bọn nó nhằm vào, chính là chỗ nhầm lẫn trong tâm lý của đại đa số người.
Cho nên, Dominic rõ ràng là có thể đào thoát, lại một lần nữa mạo hiểm quay đầu xe, lao thẳng tới đám xe cảnh sát và xe của Hernan.
Trừ việc anh ta muốn báo thù Hernan, cũng là bởi vì ở trên chiếc xe bán tải bọc thép này, chỉ có một cái két sắt giả được đặt làm trước, bên trong ngay cả một xu cũng không có.
Nó chính là một thứ đạo cụ dùng để đánh lừa con mắt của tất cả mọi người.
Sau đó mặc kệ là cảnh sát, hay là người nào ngấp nghé gần hai trăm triệu đô la tiền mặt này, đều sẽ bị chiếc xe bán tải bọc thép rớt xuống biển sâu này, triệt để làm chệch hướng lực chú ý.
Về phần những người kia định mò cái két sắt trống rỗng từ độ sâu hơn 10m dưới đáy biển lên như thế nào, cũng không phải là việc mà bọn Dominic cần phải nhọc lòng.
"Tej, đến lượt cậu." Dominic vỗ vỗ lên vai một người da đen dáng lùn bên cạnh.
Tej gật đầu, từ bên cạnh cầm tới một đống công cụ.
Những sợi dây nối với Laptop được gắn kết ở bên trên két sắt, anh ta bận rộn một hồi lâu, sau cùng lấy một tấm phim nhựa có dấu vân tay hơi mờ của Hernan tới, hít sâu một hơi, phun ra, miệng lẩm bẩm nói: "Thôi nào, tuyệt đối đừng làm tao khó xử."
Nếu như là bàn tay của Hernan, thông qua thiết bị quét vân tay là chuyện rất nhẹ nhàng.
Nhưng dấu vân tay này là dùng phim nhựa phục chế lại, có tỉ lệ nhất định không thể thông qua thiết bị quét.
Nhìn Tej đặt tấm phim nhựa lên trên màn hình thiết bị quét, đồng thời đè tay mình lên, mọi người không khỏi đều nín thở.
Một tia sáng màu lam quét qua tấm phim nhựa bên trên màn hình.
Tinh!
Sau một âm báo vang lên, một bóng đèn chỉ thị màu đỏ bên cạnh màn hình biến thành màu lục.
Lông tơ trên người mọi người dường như là đều dựng lên, có loại cảm giác run rẩy.
Tej như trút được gánh nặng thở ra một hơi, nghiêng đầu nhìn mọi người một cái, đưa tay đặt lên trên vòng kim loại khóa cửa xoay một vòng, cửa két sắt phát ra vài tiếng tạch tạch, từ từ mở ra.
Cùng với cửa tủ được mở ra, bên trong có từng chồng, từng xấp, chồng chồng chất chất tiền mặt giống như là thuỷ triều tràn ra.
Trong lòng của mọi người giống như là có một tảng đá lớn đã rơi xuống, lại giống như là có một thứ gì đó đột nhiên nổ tung, phát ra tiếng nổ mạnh, cảm giác vui sướng khó nói lên lời trải rộng toàn thân.
Không phải là tận mắt thấy, cũng rất khó tưởng tượng ra cảm giác chấn động khi trông thấy khối tiền mặt kia xuất hiện trước mắt mình, đặc biệt là số tiền này còn thuộc về mình.
Người da đen cao to Roman hưng phấn nắm chặt tay khẽ hô lên, Tej lau lau mồ hôi trên đầu, hai vị người Mỹ Latinh khác chạm nắm đấm với nhau.
Han và Vanessa đứng trong góc, khóe miệng cũng lộ ra ý cười.
Bryan và Mia ôm lấy nhau, nhiệt tình hôn.
Khóe miệng của vị Dominic cường tráng xưa nay đều trầm ổn lạnh lùng này cũng hơi co quắp, nỗ lực khắc chế xúc động muốn cười to.
Sau cùng, còn có nam diễn viên quần chúng Vince ở bên cạnh quệt nước mắt và mồ hôi, trong lòng rống to: Rốt cuộc đã có tiền nuôi vợ nuôi con rồi!
Một lát sau, bên trong nhà máy bỏ hoang đều chỉ còn tiếng reo hò và tiếng cười đùa.
Tình hình bên này của Luke, so với bầu không khí vui sướng ở trong nhà máy bỏ hoang bên kia lại khác nhau một trời một vực.