Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 542: CHƯƠNG 542: BỌN HỌ NHẬN LẦM NGƯỜI, CHÚNG KHÔNG PHẢI LÀ CỦA TÔI

Luke lái một chiếc Honda phổ thông cũ nát, đi vào trong sân một căn nhà một tầng ở nơi hoang vu nào đó của Itaoca.

Sau khi giấu xong xe, hắn kéo Hernan trong cốp sau vào trong tầng hầm.

Sau khi đi vào trong tầng hầm, Luke mới bắt đầu gỡ hóa trang.

Khác với hành động trước đó, lần này hắn lộ mặt.

Một khuôn mặt có đặc thù của chủng tộc không phải là quá đẹp trai, bị thoải mái bại lộ ra ngoài, trừ kính râm thì không có bất kỳ thứ gì che lấp, nếu bọn Dominic và đám cảnh sát có mặt ở chỗ này chỉ cần không mù, đều có thể thấy được rõ ràng.

Ở bên vai chỗ dưới cổ thao tác trong chốc lát, hai tay của hắn chậm rãi dùng sức, hoàn toàn cởi mặt nạ ra.

Nhìn mặt nạ mô phỏng người da đen bằng cao su trong tay, miệng hắn khẽ cười: "Đáng tiếc, không có khả năng dùng nhiều khuôn mặt của tù trưởng châu phi a."

Tiện tay cất chiếc mặt nạ này vào bên trong không gian trữ vật, hắn chuyển ánh mắt sang Hernan đang đưa lưng về phía mình.

Suy nghĩ một lát, cuối cùng hắn vẫn đội khăn trùm đầu lên, đi đến phía trước mặt Hernan.

Một lát sau, tiếng kêu đau đớn của Hernan quanh quẩn vang lên ở bên trong căn phòng dưới hầm này.

Ép Hernan trong khoảng 24 tiếng, Luke dùng năng lực kết nối tâm linh mới hơi hơi sờ được một chút da lông mệt nhọc thẩm vấn, cạy mở miệng của Hernan.

Sau khi xác định được là đã ép khô toàn bộ giá trị trên người lão, vị đại ca này lập tức lặng yên không một tiếng động biến mất khỏi thế giới này.

Không có tiếng súng tiễn đưa, không có kẻ địch chúc mừng, không có thủ hạ vây xem, cứ như vậy bốc hơi khỏi nhân gian.

Trong thành phố Rio, thủ hạ của Hernan cũng mang tâm tư khác nhau.

Hành động tìm Hernan vẫn diễn ra không ngừng, nhưng người chân chính muốn tìm vị đại ca này về, còn lâu mới có nhiều giống như trong tưởng tượng, ngay cả đồn cảnh sát truy tìm đều có vẻ như là làm đối phó.

Hernan còn sống thì mọi người cần phải ủng hộ và tôn trọng, Hernan đã chết thì ngay cả cục đất cũng không bằng.

Mà Hernan chưa rõ sống chết, mọi người cảm thấy cũng không cần thiết phải quá ra sức, không có ai đần cả.

Không khí bên chỗ Luke mặc dù không giống như ở bên chỗ bọn Dominic, nhưng thu hoạch trên cơ bản là giống nhau.

Hắn đã lấy được mấy tài khoản bí mật của Hernan ở quần đảo Cayman, còn có mật mã mở mấy cái két sắt bí mật trong các ngân hàng phân bố ở các nơi trên thế giới.

Hernan giống như là bá chủ ở nơi này, thống trị thành phố này đã gần 10 năm, làm sao chỉ có thể có hơn 100 triệu đô la tiền mặt trong tay được.

Bên trong những tài khoản mà Luke ép ra được từ trên người Hernan, tiền tiết kiệm đã vượt qua 200 triệu, tài sản không phải tiền mặt khác cũng có mấy chục triệu.

Đáng tiếc, hắn tạm thời không dùng được những thứ này.

Nếu như là người bình thường, chỉ cần chuyển số tiền hợp pháp vào trong tài khoản của mình, là có thể tùy tiện dùng.

Luke lại không thể làm như vậy.

Hắn có thân phận chính thức, về sau càng ngày càng sẽ có nhiều người chú ý tới hắn hơn, thứ hắn cần cũng không chỉ đơn giản là tài chính hợp pháp, mà là tài chính có lai lịch hoàn toàn trong sạch.

Đây cũng là lý do vì sao Luke nghĩ tới việc bán kỹ thuật độc quyền, cũng đổ tiền cổ phần vào việc khai thác mỏ vàng ở thị trấn Prosperity, nhưng chưa từng nghĩ tới việc rửa tiền.

Bởi vì, tiền lấy được từ hai việc trước đều là tiền sạch, có thể cho phép bất cứ kẻ nào thẩm tra.

Nếu kiếm được nhiều tiền thì cũng chỉ có thể chứng minh hắn là một thiên tài khoa học kỹ thuật, hoặc là một vị nhà giàu mới nổi may mắn kiếm được một mỏ vàng.

Chỉ có như vậy, Luke mới có thể một mực có được tư lịch trong sạch, tồn tại ở trong hồ sơ của một ít người và đơn vị, mà sẽ không biến thành mục tiêu hoài nghi trọng điểm.

Người nào có tay quá bẩn, sớm muộn gì cũng sẽ bị một ít người nắm lấy nhược điểm, thừa cơ áp chế.

Hắn không phải là Tony Stark, không có một tập đoàn lớn làm chỗ dựa, không có tư cách bàn điều kiện với một ít người và thế lực.

Trước đó, hắn lại một mực làm một cảnh sát tốt, lý lịch trong sạch.

Cũng bởi vì thế, hắn tuyệt đối là sẽ không dây vào tiền ăn cướp trong két sắt kia.

Dù cho trong bọn Dominic có người sa lưới, cũng không có khả năng xác nhận là hắn tham dự vào vụ cướp đoạt.

Bởi vì lúc hành động, trù tính, thi hành, chia của trong lần cướp đoạt này đều không có hắn.

Luke giải quyết xong tất cả, ngã lưng xuống lập tức vùi đầu ngủ.

Hơn một giờ sau, hắn bị tiếng điện thoại di động rung làm bừng tỉnh.

Vẫn nhắm mắt ấn nhận máy, hắn có chút mơ hồ nói: "A lô?"

Bên kia im lặng trong chốc lát, tiếng của Vanessa vang lên: "Là tôi, có chuyện muốn tìm anh."

Luke ngáp một cái, mở một con mắt ra nhìn sắc trời, lại đã là buổi chiều hoàng hôn rồi: "Thời gian, địa điểm?"

Vanessa: "Ở trong nhà máy bỏ hoang kia, tốt nhất là ngay lập tức."

Luke ừ một tiếng: "Chờ tôi 30 phút."

"OK!" Vanessa đơn giản trả lời, cúp điện thoại.

Luke đứng dậy, hai mắt đã ngay lập ức khôi phục sự tỉnh táo, duỗi lưng một cái: "Uhm, cũng đã ngủ đủ rồi, có thể đi hoạt động một chút."

Nói xong, hắn cười hắc hắc, nhanh chóng rửa mặt thay quần áo sau đó xuất phát.

Lúc màn đêm sắp rơi xuống, Luke lái chiếc Honda nát tiến vào bên trong nhà máy bỏ hoang.

Bên trong nhà máy này bây giờ đã là người đi nhà trống.

Trừ bỏ các loại vật phẩm bị chuyển tới nơi hẻo lánh chất đống vứt bỏ, nơi này cũng chỉ còn lại một chiếc ghế sô pha và một chiếc xe.

Luke dừng xe ở cách ghế sô pha không xa, xuống xe hướng về phía Vanessa mới vừa đóng cửa chính lại cười nói: "Chào, hôm nay tinh thần của cô không tệ nha."

Vanessa lộ ra vẻ nhàn nhã, so sánh với dáng vẻ dính phải vận rủi trước đó, có thể xưng là mặt mày tỏa sáng.

Nghe thấy lời này của Luke, cô ta lại nhìn xe của hắn: "Chiếc xe kia đâu?"

Luke cười nói: "Bị người ăn cắp rồi."

Vanessa nhìn chăm chú hắn một lát: "Anh thật sự là quá không cẩn thận."

Luke tiến lên ôm lấy eo của cô, bàn tay ở phía trên chậm rãi vuốt ve: "Đúng vậy, quả là không đủ cẩn thận."

Vanessa nhíu nhíu mày, không để ý tới động tác của hắn, chẳng qua chỉ bĩu môi ra hiệu về phía một cái bọc lớn ở trên ghế sofa: "Bọn Dominic đưa cho anh, 5 triệu đôla, xem như là báo đáp chuyện anh đã cứu bốn người bọn họ."

Luke cười nhẹ, tay di động xuống dưới: "Không, tôi không cứu bất cứ ai trong bọn họ cả, bọn họ nhận lầm người rồi."

Vanessa theo bản năng định nói "Không có khả năng", nhưng cô ta cũng không ngốc.

Cô ta chỉ hơi suy nghĩ một chút, đã hiểu được, trợn to cặp mắt biết phóng điện vô cùng thu hút kia: "Cho nên, cứu Hobbs và bọn Dominic, chẳng qua chỉ là một người vô danh che mặt?"

Luke nhún nhún vai: "Đúng thế. Tôi chỉ là một du khách luôn tuân thủ luật pháp, sau này quay về Los Angeles còn muốn làm một thám tử chấp pháp nghiêm minh, làm sao có thể làm ẩu ở Brazil được."

Vanessa dở khóc dở cười: "Anh nghiêm túc chứ?"

Luke gật đầu: "Rất nghiêm túc."

Vanessa: "Đó chính là 5 triệu đô la, anh xác định chứ?"

Luke coi như là chuyện đương nhiên gật đầu: "Xác định, bọn nó thực sự không phải là của tôi."

Vanessa yên lặng một lát, ảo não nói: "Vậy tôi phải làm sao bây giờ? Gọi bọn Dominic trở về, nói cho bọn họ biết là còn có thể lấy lại một khoản tiền à?"

Cả nhà Dominic đã sớm tan tác như chim muông, riêng phần mình đi hưởng thụ cuộc sống mới, siêu quần chúng Vince cũng đã cầm tiền đi tìm vợ với con gái rồi.

Bởi vậy, số tiền này cô ta thật đúng là không biết trả lại như thế nào.

Luke nhìn vẻ mặt ảo não của cô ta, cười hắc hắc, hai tay hướng xuống phía dưới rồi lại xẹt lên bên trên: "Tôi nhớ là, có một cô gái ở New York, hình như là bị mất một chiếc xe, bên trong có hơn 10 triệu đô la tiền mặt?"

Đôi mắt phóng điện của Vanessa liếc tới, cười như không cười nói: "Đúng vậy, đều nhờ vào vị thám tử nào đó không ngừng nỗ lực, làm cho người khác không thu hoạch được gì, kém chút đã phải cởi truồng bơi về Brazil."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!