Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 543: CHƯƠNG 543: THƯ GIÃN, LÀM VIỆC KẾT HỢP VỚI SINH HOẠT

Luke lộ ra vẻ mặt kỳ quái: "Cởi... ? Thật à?"

Mặt Vanessa hơi hiện lên màu ửng hồng: "Anh nghĩ sao?"

Luke như có điều suy nghĩ gật đầu: "Vậy bây giờ hòa nhau rồi chứ?"

Vanessa ôm cổ của hắn, ghé vào lỗ tai hắn thì thào: "Số tiền kia hình như là không đủ?"

Luke cười nhẹ: "Vậy chúng ta đi tìm một nơi thư thái hơn, chậm rãi thảo luận vấn đề, làm như thế nào để hoàn lại cả vốn lẫn lãi?"

Vanessa không lên tiếng nữa, chỉ dùng hàm răng khẽ cắn lên vành tai của hắn, hiển nhiên là cô ta cảm thấy rất hứng thú đối với việc hắn sẽ hoàn lại vốn và lãi như thế nào.

Lúc này ở bên trên cầu vượt biển, Flag nhìn hai thi thể trên xe, mở miệng ra lệnh: "Đi thôi, đưa hai đống rách nát này trở về, có lẽ là còn có thể dùng làm đối tượng thí nghiệm."

Một đặc vụ ở bên cạnh anh ta lại nhìn xuống mặt biển bên cạnh, hỏi một câu: "Cái két sắt kia thì sao?"

Flag vừa đi, vừa nói: "Cậu còn muốn vớt nó lên ở trước mặt cảnh sát Rio hay sao?"

Đặc vụ kia suy nghĩ một lát cảm thấy cũng đúng.

Lại nghe Flag nhỏ giọng nói: "Tìm vài người có nghiệp vụ dưới nước thuần thục một chút, ban đêm vụng trộm lấy nó lên."

Đặc vụ kia tươi cười rạng rỡ.

Nếu như trong tủ bảo hiểm kia thực sự có nhiều tiền như vậy, lần này tiền thưởng ít nhất cũng có thể được một khoản từ 80 tới 100 ngàn đi.

Anh ta lại vội vàng hỏi: "Tổ trưởng, người bắn chết hai tên con nhím này, chúng ta mặc kệ à?"

Flag ngồi lên xe: "Để CIA ở đây chú ý một chút là được."

Đặc vụ gật đầu, ngồi lên ghế lái, lái xe rời đi.

Đối với người bắn chết hai tên con nhím, bọn họ cùng lắm chỉ là hơi lưu ý, sẽ không quá chăm chú.

Dù sao thì theo tin tình báo, người da đen kia chỉ bày ra kỹ thuật bắn tinh chuẩn vượt mức bình thường, cùng với kỹ năng dây thừng cực mạnh, còn có kỹ thuật lái xe rất không tệ.

Những thứ này đều thuộc về phạm trù bình thường.

Tự Flag cũng có thể dễ dàng bắn chết hoặc bắt loại siêu phàm giả ngu xuẩn giống như hai anh em con nhím.

Siêu phàm giả chỉ có lực lượng, không có đầu óc và kỹ xảo, căn bản là không đủ gây sợ.

Vì cái gì mà đại đa số nhân loại siêu phàm đều mai danh ẩn tích? Không phải là bọn họ đều có trái tim yêu hòa bình, mà là không có loại lá gan đó.

Tuyệt đại đa số siêu phàm giả, chỉ dựa vào chính mình thì cũng không thể ngăn cản được một tiểu đội binh sĩ tinh nhuệ được huấn luyện nghiêm chỉnh, phối hợp ăn ý.

Giống như Flag và mười mấy đặc vụ dưới tay anh ta, ở dưới tình huống có chuẩn bị, lúc chống lại tuyệt đại đa số nhân loại siêu phàm đều có lực đánh một trận.

Chỉ cần năng lực siêu phàm không phải là loại đặc biệt phiền phức, bị tóm chẳng qua chỉ là vấn đề tốn thời gian dài ngắn mà thôi.

"Tổ trưởng, trình độ của người da đen kia không hề kém hơn trình độ trung bình của tiểu tổ chúng ta a?" Đặc vụ lái xe thuận miệng tán gẫu một câu.

Flag ừ một tiếng: "Không kém bao nhiêu đâu."

Trên thực tế, bên trong suy đoán của anh ta, đội viên của mình hẳn là còn kém hơn người kia một chút, mà có lẽ là chính mình sẽ nhỉnh hơn đối phương một chút.

Nhưng loại chênh lệch này cũng không có ý nghĩa quá lớn.

Thực lực của tinh anh phổ thông, đứng trước ưu thế về nhân số thì cũng không có quá nhiều ưu thế.

Trừ khi là giống như một vị đồng nghiệp nào đó mà anh ta biết, đạt đến kỹ xảo chiến đấu chiến thuật cao cấp nhất trong nhân loại, mới có thể phát huy ra hiệu quả khủng bố một người chính là một đội quân.

Flag rất rõ ràng, nếu không phải là do mình tuyệt đối trung thành với nước Mỹ, vậy mình cũng không phải là không thể thay thế.

Luke ở trong thời gian sau đó, bên trong hành trình nhàn nhã nhưng hiệu suất làm việc cũng rất cao.

Ban ngày đi cùng vị hướng dẫn viên du lịch bản địa Vanessa, thay đổi cách ăn mặc, du lãm chơi đùa ở các nơi danh lam thắng cảnh, ban đêm thì thuê khách sạn, như hình với bóng.

Đêm khuya sau khi Vanessa mệt mỏi chìm vào giấc ngủ, hắn lại tinh thần phấn chấn đi ra ngoài thu hoạch.

Mỗi ngày đều có thể quay về khách sạn trước khi trời sáng, lại ngủ thêm hai giờ, sau đó đánh thức cô nàng chân dài có đôi mắt phóng điện tiếp tục hoàn trả cả vốn và lãi.

Bởi vì cái gọi là vừa thư giãn, vừa nhàn nhã làm việc không hề có xung đột gì cả.

Điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy ở trong hệ thống, dùng biên độ mỗi ngày trên 3000 điểm điên cuồng tăng vọt.

Không phải là khu vực mình quản lý, không phải là thành phố an bình tường hòa, nên thủ đoạn để hắn thu hoạch điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy lại càng đơn giản thô bạo hơn.

Xử lý một nhóm người, ném một bộ phận thi thể vào trong hang ổ của thế lực đối địch, lại xử lý người của một bên khác.

Chuyện này lập tức trở thành các băng đảng sống mái với nhau.

Còn vì sao những băng đảng này lại đột nhiên sống mái với nhau, thì ai cũng không làm rõ ràng được.

Nhưng thành viên này nằm ngay đơ một chỗ, những băng đảng kia cũng không có ý định ngồi xuống, nhẩn nha nói đạo lý, mà ngay lập tức móc đồ chơi ra chiến đấu.

Còn may là những trận sống mái với nhau này về cơ bản đều sẽ không liên quan đến khu thành thị và khu du lịch phía Nam, hành trình của Luke và Vanessa trên cơ bản đều không bị ảnh hưởng.

Hôm nay, Rio mưa.

Bầu trời Rio không có sao, ở trong mưa hiện ra một loại vẻ đẹp khác.

Trong làn gió biển mát mẻ ẩm ướt, Luke ôm Vanessa, ngủ ở trong một căn phòng nhỏ nào đó ở bờ biển.

Đây là một tòa biệt thự duy nhất.

Ở đủ cao ốc khách sạn, ngẫu nhiên ở loại phòng nhỏ bên bờ biển như thế này cũng là một loại hưởng thụ.

Bên trong biệt thự vô cùng tĩnh mịch, chỉ mơ hồ có tiếng gió biển và nước mưa rơi xuống mái nhà và cây cối bên ngoài.

Trong ngực Luke là thân thể ấm áp bóng loáng của Vanessa, hắn lại nhìn ra sắc trời bên ngoài, suy nghĩ kế hoạch hành động lát nữa.

Theo mức độ lợi tức phải trả hôm nay, Vanessa sẽ lại ngủ một giấc đến tận lúc hừng đông.

Mà ban đêm mưa dầm mịt mờ, cũng càng thích hợp cho hắn đi ra ngoài làm việc.

Đột nhiên, điện thoại nhãn hiệu giả hơi rung lên.

Luke cực nhanh cầm lấy điện thoại, nhìn bản đồ đột nhiên xuất hiện ở phía trên và hơn mười điểm đỏ ở trên đó, lập tức nhíu mày.

Trong nháy mắt đã mặc một cái áo thun lên cho Vanessa đang ngủ say bên cạnh, hắn cất bước lập tức chạy.

Mở cửa phòng hướng ra biển, hắn hóa thành một bóng đen mơ hồ, trong nháy mắt đã xông qua hơn 10m đường núi hiểm trở, lao vào trong nước biển.

Vanessa ở trong tay hắn bị nước biển làm cho giật mình tỉnh lại, mặt mũi tràn đầy vẻ kỳ quái: "Anh... A "

Luke bụm miệng cô ta lại, nói nhỏ ở bên tai cô: "Có tay súng."

Vanessa lập tức tự giác ngậm miệng lại, hai tay ôm chặt, mặc cho Luke dẫn cô theo nhanh chóng ở trong biển tiến lên.

Không tới hai mươi giây, Luke đã mang theo cô ta leo lên bãi biển cách đó hơn 100m, trốn ở bên cạnh cửa hiên của một căn nhà khác.

"Cô ở chỗ này chờ một lát, chớ có lên tiếng, tôi sẽ trở lại nhanh thôi." Hắn khẽ nói xong, định rời đi.

Vanessa kéo hắn một cái: "Nguy hiểm, đừng đi."

Cô ta có lòng tin đối với sức chiến đấu của hắn, nhưng đối phương có chuẩn bị mà đến, Luke lại chỉ mặc một cái quần đùi.

Tình huống này quá bất lợi.

Luke cười nhẹ, sờ soạng một cái ở dưới áo thun của cô: "Tôi cũng không bị ngốc, không có vấn đề gì."

Nói xong, hắn lại một lần nữa nhảy vào trong biển, trở về gian phòng của mình.

Vèo!

Đột nhiên có một vệt lửa ở cách đó không xa vọt ra, bắn vào trong căn phòng nhỏ lúc trước của hai người bọn Luke.

Ầm ầm!

Căn phòng nhỏ đột nhiên nổ tung ra một đám lửa, một tràng tiếng nổ đôm đốp vang lên trong phòng.

Luke ở trong biển nhìn cảnh này, lông mày chau lên: A ha, còn dùng cả RPG, lại còn có cả lựu đạn chế bằng bi thép, là muốn đánh cho mình biến thành tổ ong vò vẽ à?

Sau khi căn phòng nhỏ bị quả lựu đạn này tàn phá, hơn mười bóng đen ở xung quanh cũng ngay lập tức tới gần, đá văng cửa phòng vọt vào trong.

"Người đâu?"

"Trên giường không có ai."

"Phòng tắm cũng không có."

"Đi ra bãi biển nhìn thử xem."

Luke nhắm đúng thời cơ, leo lên trên bờ biển cách căn phòng nhỏ không xa, thân hình lặng yên biến mất ở bên trong rừng cây hoa cỏ bên bờ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!