Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 544: CHƯƠNG 544: NGƯỜI QUEN BIẾT CŨ BÁN ĐỨNG VÀ GIAO DỊCH

Một lát sau, hai tay súng canh giữ ở ngoài phòng có cảm giác yết hầu bị xiết chặt, đều bị kéo vào trong bụi cây bên cạnh.

Trong rừng cây, trong tay Luke cầm một khẩu AK, sau khi kiểm tra băng đạn xong, đứng ở phía sau một cây cọ, nhô họng súng ra.

Phanh phanh phanh phanh phanh!

Mấy bóng đen đang chuyển động loạn trong phòng trong nháy mắt đã nằm liệt xuống đất.

"Hắn ở phía sau, ở phía sau."

"Hắn chuồn rồi."

Luke bĩu môi: Móa nó chứ tao không ngốc! Không ở bên ngoài, chẳng lẽ còn ở trong phòng cho chúng mày nổ?

Thân thể ở trong bụi cây lại thay đổi góc độ, AK lại một lần nữa điểm xạ hai lần, đánh ngã hai tên địch mới từ bãi biển vòng đến.

Có chút bản lĩnh. Trong lòng hắn âm thầm lẩm bẩm.

Những người này đã bị tập kích đánh ngã bốn năm người, thế mà vẫn không chạy trốn tán loạn, trong lúc hành động vẫn còn có thể duy trì trận hình cơ bản, riêng phần mình ẩn nấp, yểm hộ lẫn nhau.

Những tay súng này đều không phải là loại nghiệp dư, rõ ràng là từng được huấn luyện tương đối chính quy.

So với bên trên thì không đủ, so với bên dưới lại có thừa.

Trong lòng âm thầm đánh giá những người này, bóng hình của Luke lại một lần nữa biến mất ở trong bóng tối.

Phanh phanh phanh!

Một bên khác của căn phòng đột nhiên lại có ngọn lửa ở đầu súng AK tuôn ra, lại một lần nữa đánh ngã hai tay súng.

Giờ phút này rốt cuộc là đám tay súng đã bắt đầu hơi bối rối.

Bọn họ còn chưa kịp nhìn thấy cái bóng của mục tiêu, đồng bạn đã bị đánh ngã hơn phân nửa, đây là chuyện mà trước đó bọn họ không nghĩ tới.

Hơn nữa đến cùng là đối phương có bao nhiêu người, bọn họ căn bản là không thể xác định được.

"Yểm hộ lẫn nhau, từ bên trái rút lui, bên kia có vật che chắn." Một tên cầm đầu ra lệnh.

Sáu người còn lại không hề do dự, lập tức làm theo.

Đứng ở trong căn phòng nhỏ lẻ loi trơ trọi này sẽ trở thành mục tiêu quá rõ ràng, giống như trước đó bọn họ ném lựu đạn bi thép vào bên trong, đứng ở nơi này chính là bia sống.

Tiến vào trong hoàn cảnh xung quanh, bọn họ mới có thể quần nhau với đối phương một chút.

Sáu người theo thứ tự di chuyển khỏi vị trí cũ, nhanh chóng từ cửa hông xông ra ngoài.

Bọn chúng giữ khoảng cách mấy mét mà di chuyển, tránh khỏi bị người tận diệt.

Lúc hai tên dẫn đầu vọt tới vị trí cách bên ngoài rừng cây khoảng năm sáu mét, hai tên sau cùng mới từ trong cửa phòng bước ra.

Phanh phanh phanh phanh phanh!

Bên trên cửa hông trên nóc căn phòng nhỏ, Luke từ trên cao nhìn xuống, từ trước đến sau, lần lượt cho sau lưng sáu người một phát súng.

Hắn thích nhất là loại tuyển thủ chạy khắp nơi này, quả thực là đám bia sống tự đưa tới trước họng súng.

Nhẹ nhàng từ trên nóc nhà nhảy xuống, khẩu AK trong tay hắn trái phải đong đưa hai lần.

Phanh! Phanh!

Hai tên không bị trúng đạn vào đầu bị hắn bù một phát súng vào sau gáy.

Ba tên khác bị đạn bắn trúng đầu, cho nên một phát bù súng này cũng được miễn.

Chỉ có tên bị trúng đạn vào chân kia bị hắn tóm lấy, đây chính là tên cầm đầu ra lệnh.

Kéo tên này tới chỗ cửa hiên, Luke lần lượt giẫm nát hai mươi đầu ngón tay ngón chân của gã, mới từ bên trong miệng tên xương cứng này đạt được đáp án mà mình cần.

Hắn từ trong túi tên này lấy ra một chiếc điện thoại Nokia, lần tìm lịch sử cuộc gọi: "Số nào?"

Tên cầm đầu kia nghẹn ngào nói: "Số thứ nhất, chính là số thứ nhất."

Luke gật đầu: "Nói cho ông chủ của mày, nói là nhiệm vụ đã hoàn thành, sẽ lập tức đưa thi thể trở về, rõ chưa?"

Tên này khó khăn gật đầu.

Không gật đầu cũng không được.

Người đàn ông giống như quái vật này nói, nếu như gã giở trò gian, sẽ bị đạp gãy toàn bộ xương cốt trên người, lại trói gã ra sau ô-tô kéo đi tìm ông chủ của gã, mãi đến lúc nào tìm được ông chủ của gã mới thôi.

Tên cầm đầu này cảm thấy, bị kéo chết còn không bằng lập tức chết đi.

Ở dưới cái nhìn chăm chú của Luke, cầm đầu kia hoàn thành cuộc trò chuyện, mặt lộ ra vẻ khẩn cầu nhìn về phía hắn: "Có thể, có thể buông tha cho tôi không?"

Luke gật gật đầu, đứng lên.

Phanh!

"Tao tha không đập nát toàn bộ xương cốt trên người mày." Hắn nhún nhún vai, ném khẩu AK ở trong tay đi, từ trên người tên cầm đầu này lấy đi một khẩu M1911 và băng đạn.

Trực tiếp ném thi thể của đám tay súng kia vào trong biển, hắn mới đi đón Vanessa về.

Luke không có đồ vật gì trong căn phòng nhỏ, nhưng điện thoại và vật phẩm tùy thân của Vanessa lại không thể tùy tiện ném đi.

Trong căn phòng nhỏ hỗn độn, Vanessa đang ướt sũng cởi cái áo thun duy nhất ra, cầm một cái khăn lông lớn nhanh chóng lau khô thân thể.

Luke ở cách đó không xa vừa mặc quần áo, vừa nói: "Lát nữa, cô đi tới chỗ nào an toàn chờ tôi về chứ?"

Vanessa đưa lưng về phía hắn, ném khăn lông ở trong tay đi, mặc áo sơ mi vào, sau đó là một cái quần nhỏ màu tím nhạt, mới xoay người liếc mắt nhìn hắn: "Tôi cũng muốn nhìn xem, là ai muốn xử lý tôi."

Lúc này Luke đã mặc xong, nghe vậy gượng cười: "Kỳ thật, có thể là nhắm vào tôi mà đến."

Vanessa cười nhạo: "Căn nhà này vốn là do tôi đặt, một quả lựu đạn kia của bọn họ cũng không giống như là chỉ nhằm vào anh."

Luke suy nghĩ một lát, cảm thấy cũng có lý, chỉ có thể nhắc nhở một câu: "Chút nữa, có thể là cô sẽ gặp được một người bạn cũ."

Vanessa nhíu mày: "Ai?"

Luke đi tới, lấy một cái quần đùi từ trong tủ treo quần áo ra, ôm cô ta ngồi xuống, thuận tay từ bên dưới đôi chân dài mặc quần vào cho cô: "Cô ở bên cạnh tránh một chút, chớ lên tiếng là được."

Vanessa nhíu mày càng chặt hơn, nhưng không nói thêm gì nữa.

Mấy phút sau, hai người lên xe của một tên tay súng, lặng yên rời khỏi căn phòng nhỏ.

Trong một biệt thự ở một chỗ bờ biển khác của Rio, có hai người đang ngồi đối diện nhau.

Một người đàn ông có vóc dáng nhỏ trong đó không nhịn được nói: "Còn phải đợi tới khi nào nữa? Christopher. Bây giờ đã trôi qua nửa tiếng rồi, thủ hạ của anh cũng nói là đã giết chết bọn họ, vậy món thù lao kia?"

Người đàn ông tên Christopher kia có mái tóc xoăn dài, còn có râu cằm rậm rạp, mặc áo sơ mi trắng cộng thêm quần tây, còn đeo một đôi kính gọng vàng khung mắt nhỏ, nhìn qua có dáng vẻ vô cùng nhã nhặn.

Nghe thấy người đàn ông có vóc dáng nhỏ kia nói, gã lung lay chén rượu trong tay: "Guardiola, anh biết thói quen của tôi rồi đấy. Nếu không thấy hiện vật, tôi sẽ không tin tưởng vào bất kỳ ai. Cho nên trước khi tôi trông thấy thi thể của người đàn ông kia, anh không thể lấy được tiền từ chỗ tôi dù là một đồng bạc."

Guardiola không vui nhíu mày: "Không phải là anh muốn đổi ý đấy chứ? Christopher."

Ánh mắt của Christopher ở bên dưới gọng kính mang theo tia sáng lạnh lẽo: "Tôi nói lời giữ lời, chỉ là 1 triệu đô la mà thôi, tôi không đau lòng. Nhưng tôi cũng không thích người khác lừa tôi."

Guardiola bỗng nhiên đứng lên: "Anh nói tôi lừa anh?"

Christopher cười lạnh: "Hình như là Vanessa chơi với anh từ nhỏ đến lớn a? Hình như là anh còn nói ra ngoài là cô ta là cô gái mà anh nhìn trúng? Anh nói tôi làm như thế nào để tin tưởng nơi đó nhất định là cô ta và người đàn ông kia?"

Sắc mặt của Guardiola không ngừng thay đổi, chậm rãi ngồi xuống, với lấy chén rượu trên bàn, uống một ngụm lớn.

Đột nhiên gã ta mắng to: "Con bitch kia, tôi đã theo đuổi cô ta nhiều năm như vậy, thế mà chỉ trong mấy ngày cô ta lại dính với một thằng mặt trắng. Nếu không phải là tôi tra được một số thẻ bí mật của cô ta, cũng còn không biết là cô ta dùng tiền thuê một căn phòng. Tôi nuốt không trôi cơn tức này!"

Sắc mặt của Christopher khẽ nhúc nhích, ngược lại là có chút tin tưởng.

So với tên ngoại quốc mặt trắng nào đó, dung nhan của Guardiola khá đáng lo, nói nghiêm trọng chút là kéo thấp trình độ giá trị nhan sắc bình quân của nhân loại cũng không quá đáng.

Đương nhiên, gã cũng không tin tưởng cách nói vớ vẩn cái gì mà tình nhân trong mộng của Guardiola, gã càng tin tưởng đó là vì mình không ăn được, nên mới dứt khoát đạp đổ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!