Tên côn đồ cắc ké này há to miệng, còn chưa kịp kêu thảm, cô gái tóc đen đã ôm lấy cánh tay xoay người, hung ác ném qua vai một cái nện gã xuống sàn nhà, phát ra một tiếng bịch trầm đục.
Tên côn đồ kia lập tức không thể thở nổi nữa, tiếng kêu thảm thiết đều không có cơ hội kêu ra ngoài miệng.
Sau đó chính là một tràng tiếng nắm đấm va chạm với da thịt, các loại bàn ghế, chén rượu tạp vật bay tứ tung kêu binh linh bang lang, sau đó là tiếng kêu thảm thiết của đám côn đồ.
Nhưng chuyện làm cho người ta phải hồn xiêu phách lạc nhất, vẫn là từ trong miệng cô gái tóc đen kia liên tục nổ tung ra tiếng chửi đổng giống như tiếng rang đậu.
Dùng khả năng bình tĩnh của Luke, nghe được sắc mặt đều trở nên cứng ngắc.
Nhìn trận hỗn chiến bên kia, hắn đưa đầu đến sát bên tai Vanessa: "Xem ra sức chiến đấu của cô ta mạnh hơn cô."
Vanessa lại lườm hắn một cái sắc lẻm, lại làm cho hắn ngứa ngáy trong lòng.
Cô gái tóc đen kia rất lợi hại, nhưng không phải là sự lợi hại của loại người được huấn luyện chính quy, mà là điển hình của cao thủ ẩu đả chốn chợ búa.
Kéo tóc, bứt tai, bẻ ngón tay, bạt tai, đá hạ bộ, đánh cho một đám lưu manh phải kêu cha gọi mẹ.
Nhưng ở bên trong trận ẩu đả không công bằng này, cô ta cũng bị đánh đỏ mắt, đánh sưng khóe miệng.
Luke chẹp chẹp miệng: "Thực sự là không cần giúp đỡ à?"
Kỳ thật hắn nhìn cô gái tóc đen này rất thuận mắt, đủ hung hãn, đủ kiên cường, chỉ là. . . cô ta nói bậy hơi nhiều.
Cái gì mà đá bể trứng của bọn mày, chỉ xứng ăn shit của bà mày, đám giòi bọ chui ra từ trong hầm phân chúng mày, các loại từ ngữ chửi rủa như nước chảy tuôn ra, phụ trợ cho những đòn đấm đá, tạo thành tra tấn cả thể xác lẫn tâm linh đối với quần thể lưu manh phía đối diện.
Đáng tiếc, dù sao thì cô ta cũng là phái nữ, hơn nữa phải đối mặt với bảy tám người đàn ông, sau khi đánh ngã ba người, lại bị bốn tên côn đồ còn lại đánh ngã xuống mặt đất, bị vây quanh đấm đá một trận.
Ly Dry Martine trong tay da đen đầu trọc bên cạnh rốt cuộc trượt xuống, chén rượu leng keng một tiếng vỡ vụn, anh ta thì đột nhiên đứng lên, sải bước vài cái đi tới.
Phanh! Răng rắc! Phốc! Ba!
Sau vài tiếng động đồng thời vang lên, bốn tên lưu manh vây đánh cô gái tóc đen, có tên đã hôn mê tại chỗ.
Có tên kêu thảm thiết ôm cẳng chân đã biến thành hình chữ Z, có tên ôm bụng quỳ ở trên mặt đất điên cuồng ói, còn có một tên xui xẻo sau khi bị da đen đầu trọc gạt ngã, bị bàn chân đạp lên khuôn mặt, liên tục đạp mạnh một trận.
Trong lúc làm ra động tác hung tàn như vậy, trên mặt của da đen đầu trọc lại đồng thời lộ ra một nụ cười vô cùng dịu dàng, hướng về phía cô gái tóc đen đang từ dưới đất lảo đảo bò dậy đưa tay ra: "Có thể làm quen một chút không? Hình như là anh yêu em rồi."
"Phốc!" Luke lập tức phun ngụm nước trái cây trong miệng ra ngoài.
Hắn vốn cho rằng da đen đầu trọc sẽ hỏi câu hỏi đại loại như "em không sao chứ", ai biết được vậy mà là câu này.
Mấu chốt là, cô gái tóc đen sau khi bị quây đánh một trận, tóc tai bù xù, trên mặt đã sưng tấy mấy chỗ, quần áo trên người cũng dính đầy rượu, tro bụi và tạp vật, nhìn qua không khác gì bà ăn mày là mấy.
Người ta đều đã như vậy, vậy mà da đen đầu trọc còn nói lời này ra được? Không nên đưa người ta đi bệnh viện trước hay sao!
Kết quả, cô gái tóc đen lung lay đứng lên, nghiêng đầu phun ra một ngụm nước bọt lẫn máu, nhìn da đen đầu trọc khinh thường nói: "Ông bao tuổi rồi? Tóc đều không còn, còn muốn học người trẻ tuổi tán gái!" Nói xong cô ta lập tức khập khiễng đi ra ngoài.
Da đen đầu trọc ngạc nhiên một lát, đột nhiên cười lên ha hả, cười đến gập cả người.
Vanessa nhìn thấy tình hình bên kia, hơi sửng sốt một chút, cũng khẽ nở nụ cười.
Đợi tới lúc cô gái tóc đen kia đẩy cửa đi ra ngoài, tiếng cười của da đen đầu trọc cũng dừng lại, cực nhanh đứng thẳng người lên đi ra ngoài theo.
Luke ở xa xa chúc phúc một tiếng: "Cố lên, tôi ủng hộ ông nha."
Da đen đầu trọc cũng không thèm quay đầu, trực tiếp giơ hai ngón tay lên với hắn, sau đó biến mất ở cửa ra vào.
Luke chẹp chẹp miệng: "Đây chính là trong mắt người tình có Tây Thi chăng?"
Vanessa lộ ra vẻ không hiểu, khẽ ừ.
Lúc này, một đám người khác từ hành lang bên cạnh vọt ra, vừa vặn đi qua bên cạnh cô.
Thấy Vanessa đang ngồi dựa vào bên cạnh quầy bar, một đám người dừng lại, nghiêng đầu nhìn sang: "Mỹ nữ, cùng uống một chén đi." Nói xong mấy người lập tức xông tới.
Luke ngửi được mùi rượu nồng mặc trên người những người này, đã biết thần trí của những người này đã mơ hồ rồi.
Trợn mắt một cái, hắn ôm chầm lấy Vanessa ngồi bên cạnh: "Đây là của tao. Bọn mày có thể cút."
Mấy tên nát rượu sao lại để ý tới hắn, giữ nụ cười ngu ngơ tiến đến gần, mấy cái tay duỗi tới, định sờ lên trên người Vanessa.
Tay phải còn trống của Luke với lấy dụng cụ mở chai rượu đỏ ở trên quầy bar, sau đó giơ lên đâm xuống.
Trong vòng một giây, hắn lặp lại trình tự này bốn lần, bên chân lập tức có bốn người quỳ xuống ôm bàn tay gào thảm.
"Tỉnh rượu chưa? Tỉnh rồi thì cút đi." Hắn không kiên nhẫn nói một câu, ném dụng cụ mở chai vẫn còn dính máu trong tay đi.
"Mày muốn chết!" Một tên nát rượu không đưa tay dường như đã tỉnh táo hơn một chút, lập tức đưa tay xuống bên hông.
Luke lại nhàn nhã dựa nghiêng lên trên quầy bar, yên tĩnh nhìn về phía tên này.
Tay của tên nát rượu này từ sau hông rút ra, lại là một cây súng lục.
Trong mắt của Luke, động tác của tên này chậm chạp như rùa bò.
Khóe miệng của hắn nhếch lên, chân phải vốn đang hơi điểm nhẹ ở trên mặt đất đột nhiên nhấc lên, mũi chân đá trúng bàn tay cầm súng của người này, làm tên lưu manh này đau đến mức phải buông tay, khẩu súng bay lên trên không, xoay vòng rơi ở trước mặt Luke.
Đưa tay đóng lấy khẩu súng lục đang rơi xuống, Luke hướng họng súng xuống, bóp cò.
Phanh!
Người này kêu thảm quỳ xuống, trên bàn chân xuất hiện một lỗ thủng.
Luke gật gật đầu: "Lại đã lên nòng rồi, vậy coi như là mày tự làm tự chịu đi."
Hắn vừa nổ súng, ba tên lưu manh còn lại cũng sờ xuống hông.
Lần này Luke không hề nói nhảm, phanh phanh hai phát, ba tên còn lại lập tức bước theo gót tên nát rượu đầu tiên, bắp chân xuất hiện lỗ máu, quỳ xuống đất kêu thảm.
Lúc này hắn mới đi lên phía trước, lấy súng lục của bọn chúng đi, lại ở trên người tên xui xẻo móc súng đầu tiên kia lấy ra một chiếc chìa khóa xe.
"Đi thôi, hẳn là những người này còn có đồng bọn." Hắn vừa nói, vừa ôm lấy Vanessa lập tức đi ra ngoài quán bar.
Sau khi ra cửa, chiếc xe nát của hai người đã không cánh mà bay.
Luke cũng chẳng thèm suy nghĩ nhiều đối với chuyện này, ở đây ai dám lấy điện thoại ra, lập tức sẽ có người đuổi theo, tùy thời chuẩn bị cướp đi, ô-tô tự nhiên cũng sẽ không ngoại lệ.
Luke cầm chìa khóa xe trong tay, trực tiếp đi đến chỗ một chiếc xe Toyota bán tải, cắm chìa khoá vào lắc một cái, cửa xe mở ra.
Vanessa cũng không hề cảm thấy kỳ quái, xe Toyota ở cửa quán bar cũng chỉ có chiếc này.
Hai người ngồi lên xe, Luke hỏi: "Đi ra sân bay chứ?"
Vanessa suy nghĩ một lát, lắc đầu: "Đi dạo ở trong thành phố một lát đã, hai giờ nữa mới bay."
Luke gật đầu, lái xe chậm rãi tiến lên.
Không có mục đích, không có phương hướng, hai người cứ như vậy tùy ý đi dạo ở trong thành phố.
Buổi tối, San Pedro Sula càng thêm hỗn loạn.
Tiếng súng và kêu thảm vang lên lẻ tẻ chứng tỏ là đêm nay tuyệt đối không phải là một đêm an bình.
Trên xe hai người yên tĩnh im ắng.
Sắp đến lúc chia tay.
Dù không có nỗi niềm thương cảm gì, nhưng nghĩ lại mười ngày nghỉ nhàn nhã mà hai người đã trải qua một chút, đều vẫn có cảm giác không nỡ.
Tiếng động cơ ô-tô từ phía sau từ nhỏ đến lớn, hai chiếc xe nhanh chóng đến gần, két một tiếng chặn ở trước mặt chiếc xe Toyota bán tải.