Luke bất đắc dĩ thở dài: "Tôi còn muốn được yên tĩnh tận hưởng đoạn thời gian này..."
Đôi mắt phóng điện vô cùng thu hút của Vanessa lập tức bay tới: "Có thể tiên tiêu diệt bọn chúng trước không?"
Luke: "Chẳng may người ta nhận lầm người thì sao?"
"Chính là chiếc xe bán tải này, là của bọn Edgar, chơi chết đôi nam nữ chó má kia đi!" Tiếng gầm giận dữ vang lên, tiếng móc súng ào ào ào vang lên theo.
Luke: "Được rồi, xem ra xác thực là không nhận lầm người, tôi cũng yên lòng hơn rồi."
Phanh phanh phanh phanh phanh!
Phanh!
Sáu người từ bên trên hai chiếc xe đi xuống bị hắn đánh ngã năm người, một tên còn lại... bị Vanessa nổ súng đánh ngã.
Toàn bộ quá trình hành hạ người, còn chưa tới hai giây.
Không để ý tới sáu tên xui xẻo nằm liệt giữa đường, Luke nghiêng đầu nhìn về phía một chiếc xe khác ở cách đó không xa đang chậm rãi lái tới.
Sau khi đến gần, trên ghế lái của chiếc xe kia, một vị da đen đầu trọc nhìn hơi hơi quen mắt nhàn nhã lên tiếng chào hỏi: "Hey! Xem ra là hai người không cần hỗ trợ."
Luke cười khẽ: "Nhưng vẫn phải cám ơn ý tốt của ông."
Da đen đầu trọc lại cười một tiếng, giống như là đối với lời cảm tạ này có chút không biết nên khóc hay nên cười.
Luke phất phất tay với ông ta: "Gặp lại, tôi còn phải tiễn bạn gái của tôi."
Da đen đầu trọc chỉ cười gật đầu.
Luke thuận miệng nói câu: "Chúc hai người có một buổi tối tươi đẹp."
Lời này lập tức đổi lấy một tiếng hừ lạnh bất mãn của cô gái tóc đen bên trên tay lái phụ phía đối diện.
Luke giống như là không nghe thấy, nhấn chân ga một cái, tăng tốc rời khỏi nơi này.
Xung quanh có vài ánh mắt đưa tới, nhưng cũng không có người nào hô to gọi nhỏ, ban đêm San Pedro Sula chết mấy người là chuyện không thể bình thường hơn được nữa.
Lái xe đi được một đoạn, Vanessa đột nhiên nói: "Đi ra bờ biển đi."
Luke âm thầm làm theo, lái xe đi tới một bờ biển yên tĩnh.
Từ trong ba lô móc ra một chiếc khăn lông, trải lên trên bờ cát bằng phẳng cạnh bờ biển, ôm Vanessa ngồi xuống.
Vanessa nhìn chăm chú ra biển cả đen kịt một hồi lâu, đột nhiên nói: "Về sau còn có thể gặp lại không?"
Luke cười khẽ: "Bình thường tôi đều ở Los Angeles, cùng lắm là đi công tác, cũng sẽ không chạy đi đâu mất."
Vanessa nghe thấy vậy, trong lòng không hiểu nhẹ nhàng thở ra.
Mấy ngày nay, kỳ thật cô ta có cảm giác hơi xoắn xuýt.
Đối với Luke, cô ta rất có hảo cảm, hoặc phải nói là Luke có sức hấp dẫn rất lớn với cô, nhưng loại hảo cảm và sức hấp dẫn này lại không lớn tới tình trạng để cho cô ta phải từ bỏ lối sinh hoạt tự do tự tại.
Nhìn biểu hiện của Luke, dường như là cũng không muốn dây dưa không ngớt với cô.
Không biết từ lúc nào, trong lòng cô ta cũng có một chút cảm giác mất mát.
Bây giờ, cô ta đạt được một đáp án không tốt không xấu, nhưng cũng là đáp án thích hợp nhất với cô.
Từ lúc Luke đưa ra đáp án này, hai người đã không còn là khách qua đường nữa, mà là một loại quan hệ tương tự như bạn bè.
Có lẽ là một ngày nào đó, cô ta nhớ tới hắn, sẽ có thể thay đổi một thân phận khác đi tới Los Angeles, thăm người bạn cũ này một chút.
Đối với người rất ít bạn bè như Vanessa mà nói, như thế đã là rất không tệ.
Nghĩ như vậy, cô ta cất tiếng hỏi: "Mấy giờ rồi?"
Luke nhìn đồng hồ: "8:30."
Cô ừ một tiếng: "Chuyến bay của tôi hình như là 10:20."
Luke: "Đúng vậy. Tôi sẽ đưa cô đi sớm."
Vanessa không nhịn được lại lườm người bên cạnh mình một cái, nhưng ở trên bờ biển trong đêm tối, rất khó có thể thấy rõ đôi mắt phóng điện mê người kia của cô.
Cô chỉ có thể xoay người, vươn đôi chân dài ra, gác lên trên hai chân của người nào đó, từ trên cao nhìn xuống nhìn hắn: "Chẳng lẽ, anh cứ định ngẩn người như vậy cả một tiếng hay sao? Từ nơi này đến sân bay, hai mươi phút đã quá đủ rồi!"
Luke cười khẽ.
Hắn cũng không đứng dậy, chỉ đưa hai tay giữ lấy cái eo nhỏ của cô, nhẹ nhàng vuốt ve: "Cho nên, chúng ta còn có thể tiếp tục thảo luận vấn đề hoàn lại lợi tức?"
Vanessa sửa sang lại chiếc váy dài của mình, xê dịch vị trí một chút: "Hình như là chúng ta đã từng thảo luận rất nhiều lần rồi, hình như là anh từng nói, có thể lãi mẹ đẻ lãi con?"
Luke gật đầu, thở dài: "Cho nên, tôi không thẻ trả hết khoản lợi tức này?"
Nói đến đây, hai người đều thở ra một hơi dài.
Bờ biển ban đêm, chỉ có tiếng thủy triều đập vào bãi cát, rầm rì dày đặc, liên miên không dứt.
10:20, Luke lẻ loi một mình lại một lần nữa trở lại quán bar trước đó.
Lại một lần nữa gọi một lon nước trái cây, hắn lười nhác tựa lên trên quầy bar.
Mấy phút sau, một người khác cũng đi vào nơi này, thấy hắn lập tức cười đi tới, ngồi xuống bên cạnh hắn: "Bạn gái của cậu đâu? Đi rồi à?"
Luke uể oải, dùng đốt ngón tay gõ gõ lên trên quầy bar, nói với người phục vụ ở quầy: "Ly này là ông ấy mời tôi."
Người tới chính là vị da đen đầu trọc trước đó.
Nghe vậy ông ta lại một lần nữa nở nụ cười: "Tôi thích cậu đấy, nhóc. Cho tôi một ly Teqila Pop."
Chờ battender đưa rượu tới, da đen đầu trọc gõ gõ lên cái ly ở trên quầy bar, chờ bọt khí trong ly bay lên, lập tức một hơi uống cạn sạch.
Luke nhíu nhíu mày: ""Bạn gái" tương lai của ông đâu? Bây giờ còn tới đây uống rượu, tức là không thành công à?"
Da đen đầu trọc đặt cái ly xuống, chẹp chẹp miệng: "Cô ấy sẽ là bạn gái của tôi, về sau sẽ còn là vợ tôi. Thế nhưng mà tình yêu, luôn cần phải có thời gian vun đắp."
Luke nháy đôi mắt vô tội: "Cho nên, ngươi không thành công?"
Nói xong, da đen đầu trọc trừng đôi mắt to như mắt trâu nhìn Luke: "Người trẻ tuổi, phải trân quý tình yêu tươi đẹp, không nên lãng phí thời gian. Tình yêu, là thứ trân quý nhất ở trên thế giới này."
Luke như có điều suy nghĩ gật gật đầu: "Có lý."
"Thế nhưng, ông không thành công đúng không?" Hắn bình tĩnh uống một ngụm nước trái cây.
Da đen đầu trọc nhìn chằm chằm vào hắn một hồi lâu, đột nhiên nở nụ cười: "Nhóc, cậu vẫn còn rất trẻ nha. Tôi tự mình đưa cô ấy về nhà, hơn nữa còn xác nhận được nơi đó chính là nhà cô ấy."
Luke không nhịn được cười to, giơ ngón tay cái lên với ông ta: "Chuyên nghiệp."
Da đen đầu trọc đắc ý cười, đột nhiên vươn tay: "Làm quen một chút, Kincaid."
Luke cũng đưa tay ra, nhẹ nhàng bắt tay với người này một cái: "Skywalker."
Khóe miệng của da đen đầu trọc Kincaid hơi co giật: "Cậu nói thật chứ?"
Luke thu tay lại: "Giống như tên của ông thôi."
Kincaid yên lặng một lát, cũng thu tay về: "Được rồi, cùng chí hướng. Mặc dù tay của cậu không giống, nhưng thủ đoạn của cậu... Ha ha." Bên trên khuôn mặt đen xì của ông ta lộ ra ý cười vô cùng rõ ràng.
Luke trầm ngâm một lát, thành khẩn gật đầu: "Xem là như thế đi, tôi là người tốt."
Kincaid rất tán thành: "Đúng vậy, tôi cũng là người tốt."
Nói nhảm không chớp mắt! Trời mới biết ông/cậu đã từng giết bao nhiêu người! Cùng một câu vang lên trong lòng hai người.
Luke nhìn lên cái đầu trọc đen của đối phương, phía trên có hình xăm, một bầy quạ đen đứng hoặc bay ở bên trên một gốc cây khô, nét vẽ chỉnh thể đơn giản, màu sắc cũng chỉ là màu đen đơn thuần nhất.
Hắn nhìn thêm vài lần, hỏi: "Hình xăm này của ông, khá là thú vị nha. Có hàm nghĩa gì không?"
Da đen đầu trọc Kincaid im lặng một lát: "Đại biểu cho sinh mạng đã mất đi."
Luke ồ một tiếng, không tiếp tục hỏi nữa, hai người rơi vào bên trong im lặng.
Giờ phút này, ở cửa quán bar đột nhiên có một nhóm người tràn vào.
Hơn mười người đều cầm súng trong tay, đại bộ phận trong đó là súng trường.
Đám tay súng này trừng mắt, biểu lộ hung ác quét nhìn đám người bên trong quán bar.