Nhìn dáng vẻ của đám thành viên băng đảng này, khách ở trong quán không cần bất cứ ai thúc giục, vô cùng tự giác, lặng yên không lên tiếng tránh ra các nơi ngõ ngách.
Kincaid nhìn những người này: "Tìm cậu?"
Luke: "Vì cái gì không phải là tìm ông?"
Kincaid nhún nhún vai: "Hình như là tôi không trêu chọc ai ở đây thì phải."
Luke đối với loại luận điệu này tỏ vẻ khịt mũi coi thường, đưa tay vẽ hai vòng tròn ở trên mặt: "Đừng quên người kia, khuôn mặt đều bị ông giẫm thành pizza cà chua, không tính là trêu chọc chắc?"
Kincaid bất đắc dĩ gật đầu: "Uhm, nhưng mà cậu từng bắn thủng chân ba tên xui xẻo, sau đó còn cùng bạn gái của cậu dọn sạch sáu người đi trả thù của phe bọn họ, chuyện đó nghiêm trọng hơn của tôi đi?"
Luke: "Nhưng chuyện đó cũng không thể chứng minh, những người này đến để tìm tôi a?"
"Chính là nó, thằng ranh da trắng kia! Là nó giết bọn Ferreno." Bên trong đám người phía đối diện có người hô lên.
Một đống họng súng lập tức chỉ vào Luke.
Kincaid phốc một tiếng bật cười, thân thể đã dời sang bên cạnh: "Xem ra, là chuyện của cậu rồi."
Luke có thể nói cái gì được nữa, chỉ có thể giơ ngón tay cho Kincaid một dấu hiệu quốc tế.
"Tên da đen đầu trọc kia cũng là cùng một bọn, vừa rồi lão giẫm dẹp khuôn mặt của Samus." Vẫn là tên vừa rồi kêu lên.
Lập tức, một nửa họng súng bị chia ra, ngắm chuẩn vào Kincaid.
Luke mỉm cười: "Xem ra, cũng là chuyện của ông. Mỗi người một nửa?"
Kincaid: "Được rồi, làm xong việc sớm một chút, tôi còn muốn đi tìm vợ tôi nói chuyện trên trời dưới đất nữa."
"Là vợ "Tương lai" của ông." Luke phản bác lại.
Trong lúc hai người đang đấu khẩu châm biếm nhau, một đống kẻ địch ở cửa ra vào đã không đủ kiên nhẫn nữa: "Bắn chết bọn chúng."
Phanh phanh phanh phanh phanh!
Trong nháy mắt trước khi kẻ địch nổ súng, Luke nhảy vọt lăn lộn một cái, trốn ra sau chỗ ngồi của bàn trà bên cạnh, khom người như một làn khói lẻn đến một chỗ góc tường, giơ ngón tay cái lên với một bên khác: "Cố lên, Kincaid, tôi rất xeng trọng ông nha."
"Ha ha, nghĩ hay thật! Mỗi người một nửa!" Kincaid lại hầu như là hành động cùng một lúc với Luke, xoay người một cái trốn ra đằng sau quầy bar, khinh thường bĩu môi.
Luke nhún nhún vai: "Được rồi, thành giao."
Viên đạn bay tứ tung đánh cho rượu trên tủ và quầy bar nát nhừ, các loại nước rượu và vật phẩm bay loạn.
Đồng thời, góc tường chỗ Luke cũng bị đánh cho bốc lên bụi mù, mảnh vữa văng khắp nơi.
Theo hai người tách ra riêng phần mình hành động, kẻ địch cũng theo bản năng tiến tới gần.
Súng trong tay bọn chúng vẫn còn đang điên cuồng khạc đạn, trong lúc nhất thời toàn bộ không gian bên trong đều chỉ có tiếng súng đinh tai nhức óc.
Luke đã sớm nhét hai cái tai nghe vào trong lỗ tai, dùng âm thanh điện tử để ngăn cản tạp âm bên ngoài.
Ngược lại là đám kẻ địch kia nổ súng một hồi, lại cau mày lại, lỗ tai có chút đau.
Hắn nhìn về phía quầy bar bên kia một chút, trong lòng thầm khen một tiếng.
Tên Kincaid này quả là cáo già.
Vừa rồi nhảy ra đằng sau quầy bar, lập tức từ cửa nhỏ đằng sau quầy bar chạy đi, bây giờ đang ở nơi hẻo lánh cách xa quầy bar xem kịch vui.
Luke ở sau góc tường giơ một tay lên, ra hiệu cho ông ta, ý là "3 2 1, cùng nổ súng."
Kincaid giơ tay ra hiệu ok.
Cùng với bàn tay ra hiệu đếm ngược của Luke, tiếng súng của đám kẻ địch đột nhiên suy yếu đi.
Những người này vô cùng nghiệp dư, ngay cả tính liên tục của hỏa lực đều không cam đoan được, trong số hơn mười người có hơn phân nửa trước sau đều đã bắn trống băng đạn, đồng thời ở trong thời gian bận thay băng đạn.
Luke ra hiệu đếm ngược cũng đúng lúc kết thúc.
Luke và Kincaid gần như là đồng thời giơ họng súng ra.
Ba ba ba ba ba!
Vị trí đứng của Kincaid và Luke, vừa vặn hình thành thế hỏa lực đan xen, bọn cướp ở vào điểm giao nhau trong nháy mắt đã nằm liệt hơn phân nửa.
Luke cũng chẳng thèm nhắm chuẩn.
Hắn không cần thiết biểu hiện ra kỹ thuật bắn quá mức chính xác ở trước mặt Kincaid, bởi vì căn bản là không cần.
Đám kẻ địch ngớ ngẩn này tự cho là người đông thế mạnh, từ lúc vào cửa đã bắt đầu nổ súng, đến lúc tới gần bắn hết viên đạn, thế mà đội hình đều không có tản ra.
Ở bên trong loại không gian chật hẹp thế này, hơn mười người này hoàn toàn chính là một đám bia sống di động.
Kincaid và Luke trong nháy mắt đã bắn trống băng đạn súng lục của mỗi người, bên trong hơn mười tên cướp này cũng chỉ có ba người may mắn không trúng đạn, bị dọa cho sợ chết khiếp trốn sang bên cạnh.
Bên kia Kincaid vừa thay băng đạn mới, vừa hướng về phía Luke ra hiều "cậu tiếp tục đi".
Luke nhún nhún vai, động tác thay băng đạn so với da đen đầu trọc nhanh hơn nửa giây, họng súng lại một lần nữa đưa ra.
Ba ba ba ba ba!
Hai tên không kịp trốn kỹ kêu thảm ngã xuống đất, một tên trúng đạn trên chân, một tên khác trúng cánh tay.
Ba! Ba!
Tiện tay hai phát bù lên trên ngực hai vị này, Luke lại một lần nữa thay băng đạn.
Bên kia Kincaid không một tiếng động vỗ tay vài cái.
Luke đưa tay ra hiệu "mời ông".
Kincaid cười, cũng không ngoi đầu lên, chỉ xoay cổ tay nhô họng súng ra.
Ba ba ba!
Nửa người trên của tên địch cuối cùng trúng liên tục hai phát, ngã xuống đất không dậy nổi nữa.
Luke cũng im lặng vỗ hai bàn tay vào nhau.
Ba phát này của Kincaid cũng không phải là bắn loạn, mà là nhìn vào hình phản chiếu ở trên một tấm kính chỗ quầy bar, là bắn tên có đích.
Đây cũng không phải là chuyện mà tay súng phổ thông có thể làm được.
Lúc này, Luke lại một lần nữa thay xong băng đạn, cất bước đi ra.
Ba! Ba! Ba! Ba! Ba!
Mấy tên cướp vẫn còn đang gào thảm ở trên mặt đất lần lượt bị hắn bù một phát súng lên trên ngực.
Sau đó, đầu hắn cũng không thèm quay lại xoay tay bắn thêm hai phát.
Ba ba!
Hai viên viên đạn sau cùng cũng không lãng phí, tên battender ở bên cạnh quầy bar cầm súng trường đang định đánh lén, đùi lập tức trúng một phát súng trước, trong lúc cúi đầu kêu thảm, đầu lại bị bù thêm một phát súng.
Những tên cướp này có chuẩn bị mà đến, đương nhiên là do vị battender này mật báo.
Luke cũng biết, quán bar này chính là địa bàn của nhóm người kia, battender đương nhiên là người của bọn chúng.
Nếu không phải là như vậy, hắn cũng sẽ không trở lại đây.
Ba!
Kincaid từ bên cạnh đi ra, đưa tay ngắm chuẩn ra. . . sau lưng Luke bắn một phát.
Một tên cầm súng trốn ở trong đám người đang liếc trộm Luke, đầu lập tức nở hoa.
Kincaid cười: "Cậu nợ tôi một mạng."
Luke bĩu môi, đột nhiên ném khẩu M1911 hết đạn trong tay ra ngoài.
Thân súng xoay tròn, keng một tiếng đập lên trên mặt một tên cướp cầm súng ở một bên khác, tên cướp này đang nhắm chuẩn vào Kincaid.
Hắn nhún nhún vai: "Hòa nhau."
Hai người phía sau này cũng đồng bọn của đám cướp kia, chẳng qua là trốn trước ở bên trong đám khách, không ngay lập tức ló đầu ra mà thôi.
Bây giờ hai tên muốn âm thầm bắn lén này đã nằm liệt giữa đường, đám khách trốn ở trong các nơi xó xỉnh đã không còn người nào cầm súng chui ra nữa.
Luke đi tới, mũi chân vẩy một cái, hất súng lục trong tay một tên cướp lên cầm lấy, lại cất bước trở về quầy rượu.
Giờ phút này Kincaid đang lật tới lật lui ở trong quầy bar, một lát sau a ha kêu lên một tiếng, lấy ra một chai rượu đỏ.
Luke nhìn nhãn hiệu ở trên chai rượu, hoàn toàn không có ấn tượng gì: "Rượu này rất ngon à?"
Kincaid bĩu môi: "Bình thường, nhưng ít ra thì nó là đồ thật. Tequila mà vừa rồi tên battender kia đưa cho tôi tuyệt đối là hàng giả, khó uống muốn chết. Bây giờ phải lấy bình rượu này đền bù cho tôi, chút nữa tôi muốn đưa chai này cho Sonia."
Luke cầm lấy lon nước trái cây của mình ở trên quầy bar, vừa rồi bị nhiều khẩu súng như vậy bắn quét, vậy mà lon nước trái cây này vẫn bình an vô sự, cũng là không dễ dàng.
Hắn chậm rãi uống một ngụm, mới hỏi: "Sonia? Là cô vợ tương lai kia của ông đấy à?"