Kincaid trừng đôi mắt trâu: "Cô ấy nhất định sẽ là vợ tôi."
Luke nhún nhún vai: "Vậy chúc ông sớm sinh quý tử?"
Kincaid trực tiếp giơ ngón tay nổi bật nhất trên bàn tay kia lên với hắn.
Hai người một người giơ lên rượu đỏ, một người cầm nước trái cây, cứ như vậy đi ra bên ngoài quán bar.
Kincaid thuận miệng nói: "Cậu có chút giống một người mà tôi biết. Trừ kỹ thuật bắn hơi kém một chút, khuôn mặt không đẹp trai bằng, râu ria cũng giả ra, thì cách ra tay lại có chút tương tự."
Luke không để bụng, lại uống vào một ngụm nước trái cây: "Ai thế? Thế mà còn đẹp trai hơn cả tôi?"
Kincaid suy nghĩ một lát, cuối cùng vẫn trả lời vấn đề này: "Ông ta tên là John, một tên đã về hưu, hẳn là cậu không gặp được ông ta."
Trong lúc nói chuyện, hai người đi ra ngoài quán bar.
Ngồi lên xe bán tải, Luke hướng về phía Kincaid đang ngồi bên trên một chiếc xe Ford phất phất tay: "Tạm biệt, tôi còn phải đi cho kịp chuyến bay."
Kincaid cũng chỉ phất phất tay, hai người hai xe, chia ra rời đi.
Về phần trận chiến đấu vừa rồi ở trong quán bar, chẳng qua chỉ là trò chơi của hai người, chỉ là đều nhớ kỹ đối phương mà thôi.
Rạng sáng, Luke ngồi máy bay trở về Los Angeles.
Nhìn nhắc nhở của hệ thống, khóe miệng của hắn nhếch lên.
Hệ thống: Nhiệm vụ đánh giết thành viên băng đảng buôn dược phẩm, tiêu diệt hang ổ quán bar, hoàn thành.
Tổng kinh nghiệm của nhiệm vụ: 2000, điểm tích lũy: 2000.
Tỷ lệ cống hiến cho nhiệm vụ: 60%, đạt được 1200 điểm kinh nghiệm, 1200 điểm tích lũy.
Kinh nghiệm đạt 50000, đẳng cấp nhân vật của kí chủ tăng lên cấp 13.
Điểm số cơ sở còn dư: 5.
Lần trước đi Mexico vớt được một mớ, lần này đi Rio, điểm kinh nghiệm của hắn đã vượt qua 15.000.
Trong thời gian khoảng hơn mười ngày đêm, Luke thả tay giết chóc, mỗi ngày thu hoạch trên 3000+ điểm.
Lúc đến Honduras, điểm kinh nghiệm của hắn đã đạt được hơn 48.000 điểm.
Sau cùng hắn lại một lần nữa trở về quán bar, chính là vì 1000 điểm kinh nghiệm sau cùng để thăng cấp.
Với chứng ép buộc nhẹ của mìn, hắn cũng không muốn quay về Los Angeles rồi mới kiếm đủ điểm để thăng cấp.
Vậy tiến hành thăng cấp, với tư cách là phần thưởng tốt nhất cho hành trình lần này đi!
Nhìn ba loại thuộc tính của mình, Luke rơi vào trong trầm tư.
Lực lượng 40, nhanh nhẹn 20, tinh thần 20.
Xét về mặt tổng thể, loại phối trí này đã là phối trí tốt nhất mà hắn cân nhắc ra được.
Nếu không phải là vì loại thần kỹ tự lành sơ cấp kia, có lẽ là hắn sẽ đẩy thuộc tính nhanh nhẹn hoặc tinh thần lên tới 40 trước.
Bây giờ, có một vấn đề đang bày ở trước mặt hắn.
Tăng nhanh nhẹn lên trước, hay là tinh thần lên trước?
Nếu như 40 điểm là cửa ải đột phá lần thứ hai của thuộc tính, vậy phương thức có tỉ suất hiệu quả cao nhất đương nhiên là đẩy nhanh nhẹn hoặc tinh thần lên 40.
Nếu thêm điểm theo mức bình quân, hai loại thuộc tính này muốn đạt đến 40 điểm sẽ cần phải có thời gian dài dằng dặc, mà lại không thể phát huy ra hiệu quả lớn nhất.
Theo tình huống trước mắt mà nói, kinh nghiệm cần để thăng cấp sẽ là năm cấp một nấc thang, biên độ tăng cần tới hàng trăm ngàn mang ý nghĩa là sau này mỗi lần hắn tăng một cấp, tổng kinh nghiệm cần thiết hầu như là bằng với mức để tăng hơn mười cấp phía trước.
Một ba năm bảy chín lại là biên độ tăng kinh nghiệm ở mỗi năm cấp.
Cấp 13 cần 50 ngàn điểm kinh nghiệm, cấp 14 cần có 70 ngàn điểm kinh nghiệm, cấp 15 cần 90 ngàn điểm kinh nghiệm.
Hắn cũng không có khả năng mỗi ngày đều bay khắp thế giới, thả tay giết chóc ở khắp nơi.
Hắn đến đâu, nơi đó sẽ xuất hiện án lớn chết mấy trăm hơn ngàn người, nếu chuyện này xảy ra quá nhiều, người ngu ngốc cũng sẽ phát hiện ra là hắn có vấn đề.
Cho tới lúc này, hắn đều cố gắng lợi dụng người khác cõng nồi, che giấu đi dấu hiệu có chính mình tham dự vào trong đó.
Hành động kiếm điểm trong mấy lần ra ngoài, tình huống bên trong khu chín mươi ba ở Paris, chính cảnh sát Paris cũng không rõ ràng, chớ nói chi là tổ chức tình báo của nước Mỹ.
Những thành viên băng đảng kia cũng không có khả năng đi báo cảnh sát là trong địa bàn đã có mấy băng đảng cỡ nhỏ biến mất, sẽ chỉ cao hứng bừng bừng tới tiếp nhận địa bàn bị để trống.
Lần ở Mexico kia, Luke căn bản là không để lại bất cứ dấu vết gì, không thể lần ra hắn được.
Chỉ có động tĩnh ở Rio là tương đối lớn, về sau lại muốn kiếm điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy như vậy, sẽ không thể dùng thân phận chân thật của mình nữa.
Đối với chuyện này, trong lòng hắn đã có dự định.
Tạm thời, hắn vẫn muốn giữ vững địa phương sản xuất điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy ổn định như Los Angeles, chờ đợi thời cơ chín muồi, lại đi tới địa phương mới để đặt nền móng sản xuất.
Chuyện này cũng có ý nghĩa là, tốc độ lên cấp của hắn cũng sẽ không quá nhanh.
Tình huống không tới một tháng đã tăng một cấp giống như lần này, sẽ chỉ là tình huống ngẫu nhiên.
Trầm ngâm hồi lâu, hắn rốt cuộc ở trong hệ thống làm ra lựa chọn, quyết định cộng điểm.
Tinh thần 21.
Cảm nhận được trong đầu có một chút ngứa ngáy, hắn phun ra một hơi dài.
Nếu như đã làm ra lựa chọn, vậy không nên do dự nữa, tiếp tục đi tới đích là được.
Luke suy nghĩ, nhắm mắt lại bắt đầu suy xét lại hành trình tới Rio lần này.
Hắn biết rõ, chính mình cũng không phải là người thông minh gì cả, nên chỉ có thể cố gắng chăm chỉ hơn một chút, mỗi ngày đều thức dậy lúc ba giờ sáng làm việc.
Còn may là hắn có năng lực tự lành sơ cấp, bây giờ tinh thần cũng đã vượt qua cửa ải 20 điểm rồi.
Trừ ngủ hai giờ, bên trong hai mươi hai tiếng còn dư lại trong một ngày, đầu óc của hắn hầu như là sẽ không nhàn rỗi.
Phần lớn thời gian, hắn đều dùng để suy nghĩ kế hoạch hành động của mình, cùng với cân nhắc vấn đề sau khi hành động.
Cho nên, hắn vẫn luôn rất bận rộn.
Sau chuyến bay ngắn ngủi, Luke đã trở lại Los Angeles.
Hít sâu một hơi loại không khí quen thuộc này, hắn cười lắc đầu: "Kém hơn nhiều so với Rio, nhưng mình vẫn ưa thích nơi này hơn."
Lái chiếc xe Ford second-hand vẫn ném ở bãi đỗ của sân bay, hắn lên đường về nhà.
Lúc đi vào cửa chính, Luke nhíu nhíu mày.
Trong phòng không có ai, hắn không cần nhìn cũng có thể biết.
Bởi vì hệ thống an ninh trong nhà đã đều bị mở ra, đây là trạng thái sau khi hai người đều rời nhà mới có.
Vậy vấn đề bây giờ là —— Selina đi đâu rồi?
Cô nàng này mới ba giờ sáng lại không ngủ được, còn đi ra ngoài dạo phố?
Luke cũng không quá lo lắng, dùng điện thoại nhãn hiệu giả gửi một tin nhắn sang cho cô ta, sau đó bắt đầu thu dọn đồ đạc, rửa mặt.
Không tới nửa giờ, cửa phòng đã bị mở ra, Selina vọt vào.
Nhìn Luke ghếch chân lên bắt chéo ở trên ghế sô pha xem laptop, cô ta cười xấu hổ: "Cậu trở lại rồi à, thân yêu."
Luke ngẩng đầu, chỉ chỉ sang bên cạnh: "Ngồi đi, nói một chút xem cô lại bị Khối Vàng giật dây đi làm chuyện gì rồi."
Selina ngồi xuống, xoắn xuýt một lát, mới mở miệng nói: "Chỉ là đi ra... Làm chút ít thí nghiệm."
Luke nhíu nhíu mày: "Sau đó đánh cho một đống người nước bọt trộn máu tươi bay loạn? Cô sẽ không nhàm chán đến mức đi càn quét các băng đảng đấy chứ?"
Selina cười hắc hắc: "Không phải. Chỉ là... Đánh một ít lưu manh mà thôi."
Luke ồ một tiếng: "Như thế thì cũng không có vấn đề gì, rửa mặt nghỉ ngơi sớm một chút đi."
Selina nhìn nét mặt của hắn, biết là hắn thực sự không để ý, ngạc nhiên: "Cậu không tức giận à?"
Luke kỳ quái: "Tôi tức giận làm gì."
Thiếu nữ, cùng lắm là cô chế tạo ra một vài vụ án ẩu đả, chuyện nhỏ như thế có gì mà phải chột dạ! Loại tố chất tâm lý này còn phải rèn luyện nhiều a. Trong lòng của hắn lẩm bẩm.
Vẻ mặt của Selina lập tức trở nên thoải mái hơn, đi tới lôi kéo hắn: "Đi đi đi, đi tới phòng huấn luyện luyện một chút đi, gần đây tôi huấn luyện có chút hiệu quả."
Luke cũng không kháng cự, cười thuận thế đứng dậy.
Hai người đến phòng huấn luyện, Selina vừa đeo bao tay vào, vừa nhìn kiểu ăn mặc áo ngủ dép lê của hắn: "Cậu vẫn nên thay đổi y phục đi."
Luke lắc đầu, đá rơi dép lê, lại vắt áo ngủ lên trên máy tập thể dục bên cạnh, cầm lấy hai cái bia tay bên cạnh lên, vẫy tay ra hiệu: "Tới đi."
Hắn đại khái là biết cô ta muốn cho hắn xem cái gì, hứng thú cũng tăng mạnh.