Selina cũng không nói nhảm, xông lên lập tức bắt đầu tấn công.
Luke cảm nhận được tốc độ của cô ta, miệng khẽ a một tiếng: "Thú vị."
Trong lúc nói chuyện, hai nắm đấm và hai chân của Selina giống như cơn lốc, ba ba ba đánh lên bên trên cái bia hai tay.
Luke vừa di chuyển bia hai tay để ngăn cản, vừa tấm tắc lấy làm kỳ lạ: "Tiến bộ rất lớn nha."
Một lượt công kích này của Selina kéo dài khoảng ba phút, mới ảo não hướng về phía sau nhảy một cái: "Không đánh nữa."
Luke cười híp mắt cởi bia tay ra, ném sang một bên: "Không tệ nha, là Khối Vàng làm ra à?"
Selina thở phì phò dựa vào máy tập thể dục bên cạnh, lẩm bẩm: "Vô lý. Tôi đã mạnh như vậy rồi, thế mà còn không thể đánh trúng cậu một cú? Cậu gian lận đúng không!"
Luke đi tới, xoa xoa đầu cô ta: "Thiếu nữ, cô quá ngây thơ a. Tôi đánh với cô, cho tới bây giờ vẫn chưa bao giờ dùng hết toàn lực."
Selina á khẩu không trả lời được.
Lúc này Luke mới hỏi: "Khối Vàng đâu? Còn chưa lăn ra đây?"
Một đám chất lỏng vàng óng ánh từ sau lưng Selina bay ra: "Nói xin lỗi."
Luke liếc nó: "Vì sao?"
"Cậu bảo tôi lăn ra." Chất lỏng màu vàng óng sau lưng Selina tức giận nhảy lên.
Luke lấy tay che trán: "Với hình dáng quả cầu bây giờ của mày, chẳng lẽ không phải là lăn ra hay sao?"
Khối Vàng lập tức nghẹn lời, đầu óc xoay chuyển vài vòng, cũng không tìm ra kẽ hở nào trong lời nói của người nào đó: "Được rồi, coi như thôi vậy."
Luke: "Chớ nói sang chuyện khác. Nói đi, đây là có chuyện gì với cô ấy?" Nói đến đây, sắc mặt của hắn lập tức bình tĩnh trở lại.
Hắn sẽ không trách cứ Selina, hắn biết rõ là gần đây áp lực của cô ta có chút lớn, cho nên sau khi phát hiện ra một con đường tắt, lập tức không nhịn được muốn đi thử.
Nhưng đến cùng là con đường tắt này có nguy hiểm gì hay không, Luke cần phải biết rõ ràng.
Khối Vàng lại không hề do dự: "Tôi rút loại năng lượng ở trong cơ thể cô ấy ra, sau đó lại trả đại bộ phận về cho bản thân cô ấy, đồ ăn ngon như vậy, tôi nhịn rất vất vả nha."
Luke nhíu mày, kéo Selina qua, đi vòng quanh quan sát tỉ mỉ.
Nhìn trong chốc lát, đột nhiên hắn mở miệng nói: "Cô không phát hiện ra là trên dưới bốn phía của cô lại co lại à?"
Selina a một tiếng, kinh hoàng thất thố xông về gian phòng của mình.
Luke không đi theo vào, mà lại đưa tay chỉ một cái, im lặng ra hiệu cho Slime giống như quả bóng kia không được chạy.
Chờ sau khi Selina đi vào, hắn đi đóng cửa lại, xoay người nhìn Khối Vàng: "Nói đi, mày giật dây cô ấy bao nhiêu lần rồi?"
Khối Vàng run lẩy bẩy, thân thể hình cầu ở nơi đó uốn qua uốn lại, không dám lên tiếng.
Luke ngồi xổm xuống, nhìn nó chăm chú: "Bây giờ, tao muốn mày phải cam đoan, cô ấy sẽ không bởi vì bị mày giật dây mà xuất hiện bất kỳ vấn đề gì."
Khối Vàng: "... Làm sao có thể. Cô ấy vốn là cảnh sát, khẳng định là sẽ gặp phải kẻ địch và nguy hiểm."
Luke cười lạnh: "A ha, mày lại trở nên thông minh hơn rồi nha. Vậy ban đêm mày giật dây cô ấy đi ra ngoài đánh người, sẽ không gia tăng tỷ lệ gặp phải nguy hiểm ở trên phạm vi lớn à?"
Khối Vàng bất mãn: "Là chính cô ấy nói, muốn giống như cậu, tôi chẳng qua chỉ là cung cấp lực lượng cho cô ấy mà thôi."
Luke im lặng một lát, chậm rãi vươn tay, sờ vài cái ở trên thân thể hình cầu của Khối Vàng, nhẹ giọng nói: "Nhớ kỹ, nếu như cô ấy xảy ra chuyện gì, tao sẽ giết mày."
Khối Vàng hoảng sợ mà đau đớn thét lên: "A, đứng. Lại là loại năng lượng quỷ quái này? Thu hồi đi! Thu hồi đi!"
Hai mắt màu băng lam của Luke hiện lên vẻ hờ hững, nhìn Khối Vàng đang bị tay mình đè ép, lại không thể chạy trốn, nhẹ giọng hỏi: "Rõ chưa?"
Khối Vàng tiếp tục thét lên chói tai, hình cầu màu vàng óng điên cuồng run rẩy, gắng sức tránh né một thứ đáng sợ nào đó: "Rõ rồi, rõ rồi! Tôi nhất định là sẽ toàn lực đảm bảo cho sự an toàn cho cô ấy, không để cô ấy gặp phải nguy hiểm. Tôi cam đoan!"
Lúc này Luke mới thu tay về, đứng dậy: "Vậy mới là chó ngoan."
Xoay người mở cửa, miệng hắn thì nói: "Nhớ kỹ, chỉ cần mày làm tốt, đồ ăn gì cũng có thể làm cho mày ăn, tao thưởng phạt rất rõ ràng."
Khối Vàng nằm liệt ở trên mặt đất, hữu khí vô lực nói: "Thật không? Cậu cam đoan?"
Luke nghiêng đầu cười cười: "Tao cam đoan."
Bên kia Selina cũng vừa vặn từ trong phòng của mình chui ra, mặt mũi tràn đầy vẻ xoắn xuýt nhìn về phía hắn: "Nhỏ, thực sự là lại nhỏ đi a."
Luke đi tới giữ lấy cô ta, ngồi xuống ghế sô pha: "Không sao cả, sắp tới tôi sẽ bổ sung thêm dinh dưỡng cho cô, tạm thời đừng để Khối Vàng làm ẩu."
Selina gật đầu, đột nhiên kỳ quái: "Khối Vàng đâu?"
Chỉ thấy Dollar đột nhiên từ trong phòng cô ta chui ra, chạy về phía phòng huấn luyện, một lát sau nó lại chạy về, ngồi ở trước mặt hai người.
"Không phải là đang ở đây sao!" Luke cười liếc Dollar một cái: "Cô đi tắm đi, sau đó đi xuống tầng hầm, lại kiểm tra toàn thân thêm một lần đi."
Selina ừ một tiếng, đứng dậy đi rửa mặt.
Nửa giờ sau, Luke nhìn số liệu của Selina, có chút im lặng.
Nếu như dùng số liệu của hệ thống để biểu thị ba thuộc tính của của Selina, thì trên cơ bản bây giờ cô ta ở cấp độ lực lượng 20, nhanh nhẹn 20.
Đương nhiên, những số liệu thuộc tính này của cô ta không có hệ số tăng thêm thực tế.
Nói cách khác, bây giờ thuộc tính lực lượng và nhanh nhẹn của cô ta gấp đôi so với người bình thường.
So với thời điểm trước khi Luke đi Rio, hai loại thuộc tính này của cô ta đã tăng lên gần 30%.
Tới giờ mới trôi qua nửa tháng.
Khó trách trên dưới bốn phía của Selina lại một lần nữa teo lại mà cô ta vẫn không kịp thời phát hiện ra, bởi vì cô ta đã hoàn toàn đắm chìm ở bên trong cảm giác tươi đẹp do thực lực tăng lên nhanh chóng mang lại.
Luke tiện tay sờ lên đầu Dollar, trong lòng suy nghĩ sự tốt xấu của chuyện này.
Luke đã sớm thông qua Selina hỏi ra rất nhiều đặc điểm của Khối Vàng.
Khối Vàng cộng sinh xác thực là không có chỗ xấu gì đối với sinh vật cộng sinh, điều kiện tiên quyết là bản thân Khối Vàng không muốn thương tổn tới sinh vật cộng sinh.
Mà dưới một ít trùng hợp trời xui đất khiến, Khối Vàng đối với Selina hầu như là có nhu cầu thì tất sẽ cung cấp.
Vậy thì con chó ngoài hành tinh này, còn phải tiếp tục ở lại trong ngôi nhà này.
Lúc này, hắn có cảm giác cái đầu chó trong tay đang không ngừng run rẩy.
Nhìn xuống Dollar, phát hiện ra mặt mũi nó đang tràn đầy vẻ hưởng thụ, nhưng thân thể lại giống như là đang run rẩy, giống như là bị tâm thần phân liệt.
Xem ra là đối với sự vuốt ve của hắn, cảm nhận của chó địa cầu và chó ngoài hành tinh không giống nhau cho lắm.
Hắn cười một tiếng, thu tay về: "Được rồi, ngày mai sẽ chuẩn bị đồ ăn ngon cho chúng mày, được chưa?"
Thân thể của Dollar lập tức không run nữa, chóp mũi lập tức phát ra tiếng hích hích, đầu lưỡi thè ra điên cuồng liếm tay của hắn.
Một đêm không có chuyện gì xảy ra.
Sáng ngày hôm sau, Selina ở bên trong mùi đồ ăn thơm nức mũi tỉnh lại.
Nhìn cửa phòng rộng mở, và ổ chó trống rỗng ở bên cạnh, cô ta đã biết là Khối Vàng đã dẫn theo Dollar đi ra ngoài.
"Thật là, đã nói bao nhiêu lần rồi, phải tiện tay đóng cửa lại chứ." Cô ta bất mãn phàn nàn một câu, lười biếng bò dậy.
Cực nhanh rửa mặt xong, cô đi vào trong phòng bếp, chỉ thấy Dollar đang ngoan ngoãn ngồi ở cửa phòng bếp, cái đuôi quét tới quét lui ở trên mặt đất, ánh mắt chăm chú nhìn Luke ở bên trong.
Luke ở nơi đó bận rộn, đột nhiên tiện tay ném ra một cái bánh bao hấp: "Nếm thử mùi vị xem."
Selina đưa tay ra đón, nhưng một cái bóng đã vượt lên trước một bước, đầu lưỡi ở trên không trung cuốn một cái, cuốn lấy cái bánh bao hấp, miệng lập tức bẹp bẹp động.
Cô ta nghiến răng nghiến lợi: "Khối Vàng, mày lại dám giành ăn với tao à!"