Người da đen này bị dọa cho tay run lên một cái, xà beng trong tay leng keng một tiếng rơi xuống đất, cả người căng cứng xoay người lại, mặt mũi tràn đầy vẻ xấu hổ và khẩn trương: "Không, không cần."
Đợi tới lúc thấy rõ huy hiệu cảnh sát treo ở trước ngực hai người, gã ta lại càng thêm khẩn trương: "A, tôi mắc tiểu, chút nữa trò chuyện tiếp." Nói xong chạy đi như một làn khói.
Luke và Selina cũng lười bắt gã lại.
Loại trộm vặt móc túi này ở Los Angeles có một đống lớn, nếu không phải là Luke chỉ tiện đường, nói hai câu là có thể kiếm được 10 điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy, cũng sẽ không thèm quan tâm tới chuyện này.
Sau khi dọa tên trộm ngốc chưa trộm được gì, còn mất thêm cây xà beng này chạy đi, Luke vốn định rời đi.
Nhưng khứu giác nhạy bén vốn đang khống chế ở trạng thái bình thường nhưng lại vẫn nhạy bén hơn người thường rất nhiều, đột nhiên đã phát hiện ra một chút đồ vật thú vị.
Hắn nhìn chiếc xe này, đột nhiên mở miệng hỏi Selina: "Bên trong hồ sơ, có biển số xe của vị Jameson vừa rồi không?"
Selina móc hồ sơ ra tìm một lát: "Ừm, không sai, chính là biển số chiếc xe này."
Luke từ bên trong túi áo của mình móc tấm danh thiếp của Jameson kia ra, bấm dãy số phía trên gọi đi: "Ông Jameson đúng không? Vừa rồi chúng tôi ở bên ngoài, vừa vặn trông thấy có người đang muốn nạy xe của ông ra."
Không tới hai phút, Jameson đã đùng đùng tức giận lao ra: "Đáng chết, Los Angeles bị làm sao thế? Chẳng lẽ là địa ngục xuất hiện ở trên nhân gian à?"
Nhìn thấy hai người bọn Luke, nhưng ông ta cũng không bão nổi đối với hai người.
Ông ta cũng không phải là đồ ngốc, chức vị thám tử của tổ trọng án không cao lắm, nhưng cũng không phải là cảnh sát bình thường có thể so sánh, điển hình của chức vị thấp nhưng có quyền lực lớn.
Hơn nữa, kỳ thật là tổ trọng án không cần phải để ý đến án trộm cướp, có muốn quan tâm tới hay không thì cần phải nhìn tâm trạng.
Luke chỉ gật đầu ra hiệu: "Ông Jameson, đây là xe của ông à?"
Jameson móc ra một cái chìa khoá điện tử, ấn mở khóa, chiếc xe này lập tức vang lên hai tiếng chiêm chiếp.
Luke: "Ông có thể mở cốp sau ra không? Vừa rồi dường như là tên trộm kia nạy ở chỗ đó."
Jameson cảm thấy hơi kỳ quái, nhưng vẫn làm theo.
Sau khi cốp sau mở ra, Luke nhìn đồ vật bên trong, lộ ra vẻ mặt chế nhạo: "Ông Jameson, đây hình như là túi giấy do chỗ ăn chơi của khách sạn cung cấp? Nhìn độ dày này, chẳng lẽ chính là 20 ngàn tiền mặt mà ông mới bị mất?"
Jameson lộ ra vẻ khó có thể tin, một tay tóm lấy cái túi giấy kia, đổ đồ vật ở bên trong ra.
Một xấp đô la gấp đôi lập tức rơi xuống.
Tiền mặt ở trạng thái buộc gọn, cộng thêm mệnh giá phía trên, Luke cảm thấy chỉ cần không phải là từ bên trong rút ra mấy tờ, thì chỗ này hẳn là vừa đủ 20 ngàn đô la.
Luke nhìn Jameso ở nơi đó vừa kiểm tra tiền mặt, mặt mũi vừa tràn đầy biểu lộ hèn mọn, cười nói: "Ông Jameson, xem ra là ông đã có thể gọi điện thoại huỷ bỏ việc báo án được rồi, đúng không?"
Jameson ảo não: "Nhưng tôi thực sự là bị người đánh, sau đó cướp tiền đi a. Làm sao tôi biết tên cướp sẽ ném tiền vào cốp sau xe của tôi?"
Nói đến đây, ông ta đột nhiên nghĩ ra: "Không đúng. Tên kia che đầu của tôi lại, chính là không để cho tôi nhìn thấy gã ném tiền vào cốp sau? Hay là sợ tôi thấy mặt của gã? Đây hẳn là thuần túy muốn báo thù tôi!"
Trong lòng hai người bọn Luke cũng có cùng phỏng đoán.
Trừ khi vị Jameson này ăn no rửng mỡ, hoặc uống say, tự biên tự diễn báo cảnh giả, nếu không thì rất có thể chuyện này chính là một lần báo thù, mà không phải là ăn cướp.
20 ngàn tiền mặt đặt ở trước mắt đều không lấy đi, chuyện ân oán cá nhân cũng là có khả năng.
Đánh Jameson nhưng lại không làm tổn thương, ân oán như vậy đoán chừng cũng không lớn, thuần túy là muốn dạy dỗ tên này một chút.
Vụ án này coi như tìm được người, đều rất khó định tội, dù sao thì Jameson cũng không mất tiền, cũng không kiểm nghiệm ra tổn thương.
Hai người cũng không có ý định trì hoãn, chỉ nhắc nhở Jameson mau chóng lái xe vào trong khách sạn.
Trời mới biết tên khờ khạo có tiền này nghĩ thế nào, bãi đỗ xe của khách sạn thì không đỗ, lại ném xe ở bên ngoài, còn cầm tiền mặt đi lái xe, bị người đánh cũng đáng đời.
Nhưng mà, theo Luke phỏng đoán, sợ là tên này muốn cầm tiền mặt đi khoe khoang tiêu xài.
Trừ những phần tử phạm tội, trong sinh hoạt thường ngày, người Mỹ không có thói quen sử dụng lượng lớn tiền mặt.
Chỗ khác chính là một ít nơi không thích hợp với việc quét thẻ, sẽ lưu lại ghi chép các loại tiêu phí, nhân viên phục vụ của một ít ngành nghề đặc thù cũng ưa thích thu tiền mặt.
Trong lòng gắn nhãn hiệu Playboy lên cho vị Jameson này, hai người lái xe rời đi.
Selina cười hắc hắc: "Tên kia mở một toà soạn báo, mặc dù là ở New York, nhưng trong cục cũng không muốn bị báo chí New York phê bình trị an ở đây không tốt, cho nên mới ném vụ án này tới chỗ chúng ta. À, đây là chúng ta đã phá án trong nửa ngày a?"
Luke mỉm cười: "Có cần thiết hay không? Báo chí ở New York châm chọc thì kệ chứ, vị tay to nào lại chuộng danh tiếng như vậy?"
Selina đưa tay chỉ vào hắn: "Cậu nói chuyện cẩn thận một chút!"
Luke: "A?"
"Bởi vì, vị tay to kia chính là Cục trưởng Brad, thủ lĩnh của sếp của sếp chúng ta đấy." Selina nói.
Nhìn thấy mặt Luke thộn ra, cô ta cười ha hả.
Cười đủ rồi, cô ta mới giải thích: "Không biết là Elsa lấy được tin tức độc nhất vô nhị ở đâu ra, Cục trưởng Brad vốn bị người từ New York đã đi, sau đó mới đến Los Angeles chúng ta. Lúc Cục trưởng Brad từ New York rời đi, đã thề là có một ngày nào đó sẽ trở lại nơi đó."
Mặt mũi Luke tràn đầy nụ cười khổ: Đây chính là người tranh một câu nói Phật tranh một nén hương à?
Selina nhìn nét mặt của hắn, nói bổ sung: "Hơn nữa, tôi xem chừng với kiểu nói đó của sếp lớn, hẳn là muốn bên kia phải mời ông ta trở về."
Sông có khúc người có lúc, đừng khinh thiếu niên nghèo New York phiên bản nước Mỹ? Trong lòng Luke lập tức hiện ra ý nghĩ này, chợt bật cười.
Cục trưởng Brad là người lớn chứ không phải là thiếu niên nữa, cho tới bây giờ cũng chưa từng nghèo bao giờ, ở đồn cảnh sát Los Angeles cũng coi như là người đứng đầu một phương.
Vị trí Cục trưởng của đồn cảnh sát khu vực phía tây Los Angeles này, nhiều nhất chỉ được xem như là một thung lũng nhỏ bên trong cuộc sống của ông ta mà thôi.
Dứt bỏ nghị luận đối với cuộc đời vị tay to này, hai người lái xe quay về đồn cảnh sát.
Luke không nói với Selina, kỳ thật hắn biết là ai đã đánh Jameson.
Là mùi của một vị "sát thủ mạnh nhất" không hề đáng tin cậy, ngay ở bên trên túi tiền này.
Từ trong ấn tượng mấy lần Luke tiếp xúc với với tên kia, đúng là gã có thể làm ra loại sự việc như thế này.
Không vì tiền, chỉ cần chính mình vui vẻ là được.
Cũng không biết, Jameson làm thế nào lại chọc tới vị "sát thủ mạnh nhất " kia.
Nhưng vị kia vẫn còn ranh giới cuối cùng, không cầm dao chặt Jameson thành mấy khối, có lẽ là trận ân oán cá nhân này cũng không nghiêm trọng cho lắm?
Trở lại đồn cảnh sát, Luke đi xem xét thi thể và vật chứng của hai vụ án cướp ngân hàng chết người kia một lần.
Tên bị đập nát gáy thì cũng thôi đi, nhưng tên cướp bị dây thừng treo cổ kia lại để cho hắn có chút phát hiện.
Nhìn nút buộc dây thừng treo cổ tên này, Luke vuốt cằm: "Cách thức này, nhìn khá quen a."
Trên thực tế đây cũng không vẻn vẹn chỉ là vấn đề nhìn quen mắt.
Cách buộc nút này, trình độ tương đương với kỹ thuật dây của vị phó đạo diễn kiêm nhà văn kiêm biên kịch Thoth - Reeves kia.
Thậm chí Luke còn có thể đại khái tưởng tượng ra tình hình lúc cái thòng lọng này bay ở trên không trung như thế nào, tròng vào cổ tên cướp này, sau đó treo gã ta lên.
Tên Thoth - Reeves kia đã sớm bay vào lốp xe tải, chết không thể chết lại được nữa.
Vụ án này đương nhiên không thể nào là do một người chết làm ra, chỉ có thể là một tên nào đó tinh thông kỹ thuật dây làm ra.