Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 557: CHƯƠNG 557: AI BỊ BẮT CÓC?

Là đen ăn đen, hay là nửa đường nhảy ra chặn cướp?

Đột nhiên, điện thoại trên bàn làm việc reo lên, Selina cực nhanh nhận cuộc gọi, nói hai câu rồi cúp máy: "Đi thôi, Dustin tìm chúng ta, có vụ án khẩn cấp."

Vụ án mà Dustin trực tiếp triệu tập, không phải là một vụ gấp thì chính là một vụ lớn, mới có thể để ông ta phải tự mình phổ biến nhiệm vụ.

Hai người đến văn phòng của Dustin, tự giác đóng cửa lại.

Dustin lập tức nói: "Hai người đi tới khách sạn Cole Mohr một chuyến, nơi đó mới vừa xảy ra một vụ bắt cóc."

Không phải là chúng ta mới từ nơi đó trở về hay sao? Luke và Selina liếc nhìn nhau: "Ai bị bắt cóc thế?"

Dustin: "Tony Stark."

Luke, Selina: "TH! (cái quỷ gì thế)"

Dustin nhìn biểu lộ của hai người: "Chưa thực hiện được! Cho nên mới để cho hai người đi. Nếu như để bọn tội phạm thành công, vậy thì toàn bộ cảnh sát ở Los Angeles đều sẽ bị đuổi ra đường để điều tra rồi."

Luke thở dài: "Vậy tức là, chúng ta đi làm qua loa thôi à?"

Dustin: "Có thể nói như vậy. Nhưng tốt nhất là nên tìm ra bọn tội phạm kia, cậu có biết hàng năm tập đoàn Stark quyên tặng bao nhiêu cho đồn cảnh sát chúng ta không?"

Luke gật đầu: "Vậy được rồi, chúng tôi tới đó luôn đây. Nhưng mà, chúng tôi có đi cũng không gặp được vị tiên sinh Stark kia đúng không?"

Sắc mặt của Dustin kỳ quái nhìn hắn: "Bằng không thì cậu cho rằng, tại sao phải để cho các cậu đi điều tra vụ án này?"

Luke, Selina: ...

Thì ra là thế!

Trên đầu hai người bọn Luke thế nhưng là lơ lửng dòng chữ đi vào do "quan hệ cá nhân" màu vàng óng ánh, phía sau còn có chú giải "—— Stark" nữa.

Bởi thế trong cục mới ném vụ án này cho bọn họ.

Luke lại một lần nữa thở dài, gật đầu: "Đã hiểu."

Tra thì tra! Dù sao thì tên Stark kia cũng không bị làm sao cả. Trong lòng của hắn thầm nói.

Hai người trở lại khách sạn Cole Mohr, đi tìm bảo vệ hỏi, bảo vệ lại lập tức đáp trả một câu "Không thể trả lời" .

Đây chính là uy danh của tập đoàn Stark ở Los Angeles.

Cho dù là việc chung, dù rằng người đối mặt chính là thám tử, nhưng những bảo vệ này cũng không muốn lộ ra hành tung của Tony Stark.

Luke cũng không để bụng, trực tiếp đi vào lối đi chính ở trong khách sạn, một lát sau lại vòng đến... sảnh giải trí.

Nhìn một vị đại thiếu gia ăn chơi đang ở cách đó không xa, hắn cười khẽ: "Đã lâu không gặp a."

Ra hiệu cho Selina, hai người đi tới.

Luke không trực tiếp đi về phía vị đại thiếu gia nào đó để tự kiếm hành ăn, mà lại đi đến chỗ một vị bảo vệ vòng ngoài, sau khi đưa ra chứng nhận cảnh sát ra, nhỏ giọng nói vài câu.

Vị bảo vệ này cũng không làm khó hắn, nhưng cũng không để cho hắn đến gần, mà tự mình đi tới tìm một vệ sĩ mập mạp ở bên cạnh người nào đó nhỏ giọng nói.

Một lát sau, tên vệ sĩ mập mạp kia đi tới, thấp giọng nói đến: "Bây giờ là thời gian riêng tư của ngài Stark, các cậu có thể đi tới công ty hẹn trước rồi chờ đợi thông báo."

Luke nhíu nhíu mày: "Ngài Happy, còn nhớ tôi không?"

Vệ sĩ mập mạp nhíu mày, nhìn hắn một lát, đột nhiên nhìn về phía Selina, dường như là nhớ ra chuyện gì đó: "Là... hai người à?"

Luke mỉm cười: "Nếu như ngài Stark đang bận chơi, vậy ông đi hỏi ngài ấy một chút xem, lại chơi với tôi vài ván, thế nào?"

Vệ sĩ mập mạp không vui: "Tôi nói rồi, bây giờ là thời gian riêng tư."

Mặt Luke không đổi sắc: "Ông đi hỏi anh ta một chút xem, có muốn thắng tôi một lần hay không? Dù sao thì lần trước hình như là ngài Stark thua... Rất không cam lòng?"

Sắc mặt của vệ sĩ mập mạp không vui: "Cậu..."

Bên kia, rốt cuộc người nào đó đã chú ý tới động tĩnh bên này, nhìn lại.

Nhìn thấy Luke và Selina, sắc mặt của anh ta hơi động, nhìn chằm chằm vào Selina mấy lần, đang định mở miệng.

Đột nhiên, trong đầu anh ta thoáng qua một đoạn ký ức không thoải mái nào đó, ví dụ như lần hẹn một nữ thám tử nào đó đi ăn bữa tối, kết quả thật sự đúng là chỉ ăn bữa tối.

Sau đó, khuôn mặt của người đàn ông trẻ tuổi kia để anh ta nhớ lại ký ức còn không vui hơn.

Ví dụ như, một lần nào đó bị người ta lừa, cơ hội lật ngược tình thế đều không để lại cho anh ta.

Anh ta nheo mắt lại, vẫy tay: "Happy, có chuyện gì thế?"

Happy đi trở về, nhỏ giọng nói vài câu, sắc mặt của Stark cũng không hề tốt.

Happy đã dùng lời nói vô cùng uyển chuyển, thuật lại ý tứ vừa rồi của Luke một lần, nhưng chuyện này vẫn để cho Stark vô cùng khó chịu.

Anh ta là người thua không dậy nổi sao? Uhm, anh ta chính là.

Đây không phải là vấn đề tiền, mà là loại cảm giác bị lừa nhưng lại không có cơ hội để lấy lại danh dự, làm cho anh ta tức giận nhưng lại không có chỗ xả.

Anh ta hướng về phía Happy thấp giọng nói vài câu.

Happy lập tức trở lại bên này: "Đánh cược như thế nào?"

Luke chỉ chỉ vào con xúc xắc trên bàn: "Ném cái này đi, so lớn nhỏ. Hơn nữa, nếu như ngài Stark muốn chơi vài lần, có thể dùng quy củ ba ván hai thắng thì ăn, hoặc là năm ván ba thắng sẽ ăn."

Happy: "Tiền đặt cược thì sao?"

Luke móc một tấm thẻ ngân hàng ra: "Tấm thẻ này là tất cả tiền tiết kiệm của tôi."

Nhìn sắc mặt kỳ quái của Happy, hắn cười khẽ: "Bên trong có 520 ngàn đô la, các ông có thể kiểm tra trước. Đương nhiên, nếu như ngài Stark cảm thấy quá ít, vậy coi như thôi, dù sao thì chỗ này đã bằng 5-6 năm tiền lương của tôi rồi."

Happy nghe được câu này, không nhịn được hỏi: "Lần trước không phải là cậu đã... thắng được một số tiền lớn hay sao?"

Ông ta thật vất vả mới thốt ra từ "thắng" này.

Luke nhún nhún vai: "Có tiền chẳng lẽ lại không tiêu xài hay sao? Về điều này, ngài Stark thế nhưng chính là hình mẫu để tôi noi theo nha."

Happy: Cậu nói thực sự là cũng có lý! Nhưng tôi... Vẫn nhìn cậu không vừa mắt.

Happy đi sang thì thầm với Stark trong chốc lát, ánh mắt của Stark cũng dừng lại ở trên người Luke, ngược lại cũng không chú ý tới Selina.

Về sau, anh ta hơi vuốt cằm.

Happy đi tới: "Ngài Stark đồng ý với thỉnh cầu cậu, bây giờ sẽ đánh cược một trận, theo luật năm ván ba thắng thì ăn."

Luke đưa thẻ ngân hàng trong tay tới, híp mắt cười nói: "Vậy yêu cầu tra án của tôi thì sao?"

Happy nhíu mày: "Có thể cho các cậu năm phút."

Luke lắc đầu: "Không. Năm phút của ngài Stark rất quý giá. Tôi chỉ cần các ông để cho vệ sĩ có mặt lúc đó hoàn toàn phối hợp với tôi là được, bọn họ sẽ không chỉ có thời gian năm phút thôi đấy chứ?"

Happy ngạc nhiên, nhưng lần này ông ta cũng không tiếp tục đi hỏi Stark nữa, trực tiếp gật đầu đồng ý: "Được."

Nhóm vệ vĩ của Tony Stark cũng không phải là chỉ có mấy người kia, lại gọi thêm một đám tới, lại có thể tiếp nhận công tác bảo an.

Huống hồ Luke chỉ muốn những nhân viên bảo an có mặt lúc xảy ra tập kích phối hợp điều tra, cũng chỉ là một tổ người mà thôi.

Nhưng trong lòng Happy lại thoáng qua một ý nghĩ: Nếu chỉ là muốn tìm vệ sĩ hỏi chuyện, vậy tại sao vị thám tử trẻ này lại muốn đánh cược với Stark?

Lời kia của Luke cũng không sai, năm phút nói chuyện của Stark thực sự là rất đáng tiền.

Mà thám tử muốn tìm đám vệ sĩ kia hỏi chuyện, cùng lắm là hơi phiền toái một chút, chờ một hai ngày cũng sẽ có thể tìm được cơ hội tiến hành.

Móc 500.000 ra mua khoảng thời gian sớm hơn một hai ngày này, căn bản là không cần thiết.

Nhưng mà hiệp nghị đã đạt thành, thắc mắc của Happy cũng chỉ lóe lên một cái rồi lập tức biến mất, lập tức giao thẻ tín dụng cho một vị vệ sĩ đi nghiệm chứng số tiền trong đó.

Lần trước không xác định số tiền, Tony Stark đã bị lừa một lần, cho dù là do đại thiếu gia nào đó quá mức tùy ý mà tạo thành, nhưng Happy cũng không muốn lại một lần nữa xảy ra tình huống ngoài ý muốn.

Còn may là, lúc Luke đứng ở phía đối diện với Tony Stark, vị vệ sĩ đi nghiệm chứng thẻ trở lại nói cho anh ta biết số tiền trong thẻ không hề sai.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!