Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 558: CHƯƠNG 558: CẬU THỰC SỰ ĐỂ THUA 500 NGÀN?

Stark ở bên kia nhìn Luke, nhàn nhã vểnh chân lên bắt chéo: "Cậu làm thám tử vô cùng chuyên nghiệp nha, lại sẵn lòng tiêu nhiều tiền như vậy chỉ để điều tra án."

Luke mỉm cười: "Làm tới đâu chắc tới đó, muốn sống tốt hơn một chút, thì mọi chuyện không thể qua loa được."

Stark dùng tay chống đầu, suy nghĩ một lát, biểu thị đồng ý: "Không sai, cậu thông minh hơn rất nhiều người trưởng thành. Người không có thiên phú, nếu như không cố gắng, đi quét rác đều sẽ bị đuổi."

Luke mỉm cười, gật đầu biểu thị là mình đồng ý: "Anh tới trước, hay là tôi tới trước?"

Stark hơi hơi ngẩng đầu lên: "Cậu trước đi."

Giờ phút này, khách ở những bàn chơi bên cạnh đều biết kế tiếp sẽ là một trận đánh cược, đều hứng thú dạt dào âm thầm vây xem.

Lực lượng của đảng ăn dưa, ở bất cứ nơi nào cũng đều giống nhau.

Luke cũng không khách sáo, nắm lấy mấy con xúc xắc ở trên mặt bàn, tiện tay ném ra ngoài.

Hắn dùng lực hơi lớn một chút, ba con xúc xắc liên tục nảy lên ở trên mặt bàn nhiều lần, lại va chạm hai lần vào cạnh bàn, sau cùng mới ngừng lại.

1 2 3, 6 điểm.

"Xem ra, tôi cũng không may mắn cho lắm." Sắc mặt của Luke vẫn như thường, điểm số này thật sự là do hắn tiện tay ném ra được.

Biểu lộ của Tony Stark vẫn hững hờ như cũ, cầm lấy mấy con xúc xắc do Happy đưa tới, đứng lên tiện tay quăng ra.

3 3 6, 12 điểm.

Luke thua 0: 1.

Luke không nói gì, chỉ cầm lấy xúc xắc ở trên bàn, lại một lần nữa quăng ra.

Lần này, lực ném của hắn hơi hơi nhẹ đi một chút, nhưng xúc xắc vẫn nhảy nhót ở trên bàn vài vòng, mới lặng yên dừng lại.

4 5 6, 15 điểm.

Tony Stark nhíu nhíu mày, cũng không nói gì, nhận lấy xúc xắc ném ra ngoài.

1 3 6, 10 điểm.

Hai bên hòa nhau 1 : 1.

Luke nhặt xúc xắc về, lại một lần nữa tiện tay quăng ra.

3 3 4, 10 điểm.

Lần này Tony lại ném ra 3 4 5, 12 điểm.

Tony lại một lần nữa dẫn trước 2 : 1.

Lúc này, sắc mặt của Luke đã hơi nặng nề, sau khi cầm lấy xúc xắc cũng không lập tức ném ra, mà lại giữ ở trong tay ước lượng vài lần, giống như là đang cầu nguyện vậy.

Sau cùng, hắn đưa tay lên ném xúc xắc ra ngoài.

Xúc xắc lăn lộn, con thứ nhất dừng lại, 6 điểm.

Con thứ hai dừng lại, 6 điểm.

Con thứ ba dừng lại, 4 điểm.

16 điểm.

Luke giống như là thở phào nhẹ nhõm, dường như là cảm thấy cao hứng vì mình ném ra được điểm số khá cao.

Tony bĩu môi, nhìn vẻ khẩn trương của người nào đó bên phía đối diện, trong lòng cảm thấy hơi buồn cười, nhưng anh ta lại vẫn khinh thường biểu hiện ra.

Chờ anh ta lấy được mấy con xúc xắc, cũng tiện tay ném bọn chúng ra ngoài.

Ba con xúc xắc lăn lộn ở trên bàn, con thứ nhất dừng lại —— 5.

Conthứ hai cũng dừng lại —— 6.

Nhóm người vây xem nín thở mà đợi.

Chuyện này quả là thú vị!

Thế mà lại phải chờ một con xúc xắc cuối cùng mới có thể phân thắng thua.

Sắc mặt của Luke không đổi, nhìn tốc độ đảo quanh của con xúc xắc kia đã càng ngày càng chậm, trên trán của hắn đột nhiên có mồ hôi chảy ra, hai tay cũng hơi hơi nắm chặt lại.

Tony Stark phía đối diện giống như là có cảm giác nhìn hắn một cái, trong lòng thầm cươi: Tuổi vẫn còn quá trẻ nha, chỉ có 500.000 mà đã khẩn trương như vậy rồi, chẳng lẽ là đã tiêu hết tiền lần trước rồi?

Trong lúc suy nghĩ, con xúc xắc cuối cùng khó khăn lật nửa vòng, biến thành 6 điểm.

5 6 6, 17 điểm.

Tony Stark 3: 1, đạt được thắng lợi, tuyên cáo cuộc đánh cược đã kết thúc.

Luke phun ra một hơi thật dài: "Được rồi, xem ra là hôm nay tôi kém may mắn hơn một chút."

Khóe miệng của Tony Stark hơi nhếch lên: "Lần trước cậu cũng không nói như vậy."

Luke gật đầu: "Cuộc đời khó tránh khỏi những lúc thăng trầm nha."

Tony Stark tỏ ra hăng hái nhìn về phía hắn: "Vậy nếu như tôi nói là sẽ không thu tiền đặt cược của cậu thì sao?"

Luke suy nghĩ một lát: "Cuộc đời thay đổi rất nhanh, thực tế là quá kích thích."

Tony Stark bật cười ra tiếng: "Cậu rất thú vị. Thế nhưng, còn chưa đủ để tôi từ bỏ chút thắng lợi nhỏ này. Dù sao thì cậu cũng vẫn có công việc, không sợ chết đói, đúng không?"

Luke nhún nhún vai: "Xác thực là như vậy. Được rồi, tôi sẽ không trì hoãn thời gian của ngài Stark nữa." Nói xong, hắn từ bên cạnh bàn đi ra ngoài.

Ánh mắt của Tony Stark cũng chỉ hơi dừng lại ở trên người hắn trong chốc lát, rồi lại thu về.

Từ nhỏ đến lớn, các loại người vắt óc tìm mưu kế để hấp dẫn sự chú ý của anh ta có quá nhiều, thua tiền với anh ta cũng là một loại trong đó.

Anh ta đã sớm học được cách coi thường các loại người và sự việc kỳ lạ cổ quái, bằng không thì tóc cũng đã sớm mất hơn phân nửa rồi.

Luke xem như là một người xa lạ từng để lại cho anh ta một chút ấn tượng, nhưng loại người này ở trong trí nhớ của anh ta, không tới 1000 cũng có 800.

Đây cũng là nguyên nhân mà vừa rồi anh ta phải nghĩ trong chốc lát, mới nhận ra Luke.

Hơn nữa, anh ta nhận ra trước nhất lại chính là hình ảnh Selina đi cùng với Luke.

Cặp thám tử nam nữ phối hợp, nữ vô cùng khí khái hào hùng, nam rất trẻ trung, mấy loại đặc điểm này mới khiến cho một đoạn ký ức kém chút đã quên đi của anh ta lại xuất hiện.

Lần này anh ta thắng, sự buồn bực do lần trước vị Luke kia lừa anh ta, lại không cho anh ta có cơ hội san đều tỉ số cũng theo đó mà tiêu tan.

Thời khắc này trong lòng Tony Stark, Luke đã trở thành một người qua đường vô cùng phổ thông.

Luke cũng không quan tâm cảm quan của Tony đối với hắn là gì.

Hắn đã sang một bên, sau khi nhận lại thẻ ngân hàng do Happy đưa tới, lập tức bắt đầu hỏi thăm vệ sĩ của Stark.

Đối với người mới bị thua sạch thẻ tín dụng, thái độ của Happy cũng không khỏi đã dễ dàng hơn rất nhiều.

Ông ta đã gọi tổ vệ sĩ tham gia vào sự kiện cuộc bắt cóc chưa thực hiện được tới, sau đó còn cho Luke một địa chỉ: "Có hai vệ sĩ bị thương không nhẹ, bây giờ đang nằm ở trong bệnh viện này. Với tư cách đã hẹn ước trước, cậu có thể đi tới đó hỏi thăm bọn họ một lần."

Luke cười cám ơn, đưa mắt nhìn vị chủ quản đám vệ sĩ này rời đi.

Hơn bốn mươi phút sau, hai người bọn Luke đi ra ngoài khách sạn, lái xe đi tới bệnh viện hỏi thăm hai vệ sĩ bị thương kia.

Lúc này rốt cuộc Selina không nhịn được nữa: "Cậu thực sự là để thua mất 500.000 à?"

Cô ta từ đầu đến cuối đều cảm thấy, người nào đó không giống như một người hào phóng.

Không phải là cô ta bảo Luke hẹp hòi, mà là hắn không có loại thói quen vung tiền như rác để đánh cược như thế, bình thường hắn đều không tham dự bất cứ loại đánh cược nào cả.

Duy nhất một lần đánh cược lấy được một số tiền lớn, là lần ở Las Vegas kia, mà đối tượng cũng là... Tony Stark? Chuyện này quá là kỳ dị.

Luke gật đầu: "Đương nhiên, người ta đã kiểm nghiệm thẻ rồi mà."

Selina há to miệng, muốn nói cái gì, lại không biết bắt đầu nói từ đâu.

Dollar ở chỗ ngồi phía sau đột nhiên gào lên anh anh anh.

Luke cũng không quay đầu lại, miệng nói: "Được rồi, cũng sẽ không thiếu thức ăn ngon đâu, chờ sau khi tới bệnh viện, sẽ đi siêu thị mua đồ."

Nói xong, hắn lại tiện tay móc hai cây kẹo que ra, lột giấy gói kẹo ra ăn một cây, một cây kia ném ra phía sau cho Khối Vàng.

Selina: "Của tôi đâu?"

Luke: "Cô đang ăn bánh ngọt mà, không thể ăn kẹo được."

Selina: "Tôi cũng muốn, cùng lắm thì giữ lại chút nữa ăn."

Luke cười, nhét một cây kẹo que sang.

Một tiếng sau, hai người từ trong bệnh viện chỗ hai vệ sĩ bị thương đi ra, lên xe về nhà.

Selina ngồi trên xe, nghĩ đến tình huống mà hai vệ sĩ bị thương nói vừa rồi, hơi nghi hoặc một chút: "Đám cướp kia không phải là bị ngốc đấy chứ? Hai người mà vẫn dám đến bắt cóc Stark? Hơn nữa mặc kệ là có thành công hay không, sau đó thì sao? Chờ chết à?"

Tập đoàn Stark chính là tập đoạn buôn bán vũ khí, quen thuộc nhất chính là người trong quân đội.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!