Hôm nay, mỏ quặng mới trong thị trấn Prosperity đã được tìm ra, báo cáo thăm dò sơ bộ của nó cũng đã ra lò.
Dự đoán hàm lượng mỗi tấn khoáng thạch chứa 11 chỉ vàng, nhưng đây cũng không phải là trọng điểm.
Trọng điểm là, theo dự đoán của báo cáo thăm dò, quặng trong mỏ vàng mới này có thể sản xuất ra lợi nhuận từ 600 triệu - 1 tỷ đô la.
Nói cách khác, giá trị vàng trong mỏ quặng vượt qua 600 triệu - 1 tỷ đô la.
Khai thác vàng cũng cần bỏ ra chi phí rất lớn, mà chi phí bỏ ra cho cái mỏ mới này tương đối thấp, còn có những loại tài nguyên khoáng sản khác xen lẫn trong đó, có thể giảm chi phí xuống thêm một chút nữa.
Luke bên này chiếm 25% cổ phần công ty khai thác mỏ, có thể được chia từ 150 đến 250 triệu đô la tiền lãi.
Vừa rồi lúc Luke sắp đi, chính là nói cho Selina biết, có thể cô ta sắp biến thành phú bà có tài sản chục triệu đô là.
Thời gian Luke trò chuyện với Ginny cũng không dài.
Ngày mai Ginny sẽ ngồi xe chuyên dùng của công ty chạy tới thị trấn Prosperity, đồng thời sẽ hoàn toàn chính quy hóa công ty khai thác mỏ, bởi vậy hắn cũng không cần làm gì cả.
Nhìn Ginny đang lộ ra vẻ hưng phấn, Luke đột nhiên cười nói: "Bây giờ em ở trong hội đồng quản trị của Công ty Tesseract, về mỏ vàng kia, em cũng phải cố gắng rất nhiều mới có thành quả như vậy, cũng nên luận công ban thưởng đi."
Ginny cười nhìn hắn: "Ban thưởng gì đây?"
"5% cổ phần của công ty, như thế nào?" Luke nói.
Ginny ngẩn người, bờ môi giật giật, im lặng không lên tiếng.
Luke thấy cô ta nhíu mày, giống như là đang tự hỏi cái gì đó.
Hắn cũng không quấy rầy cô, chỉ đặt hai tay của mình ở nơi nên đặt.
Ginny nghĩ nhanh một phút, rốt cuộc chậm rãi lắc đầu: "Không, em không thể nhận số cổ phần này được."
Luke đầy hứng thú hơi hơi dùng sức, ôm cô ta gần sát hơn một chút: "Vì sao?"
Ginny lấy tay chống lên đầu vai của hắn, lại để cho khuôn mặt của hai người hơi tách ra một chút, mới nói: "Bởi vì cố gắng của em căn bản là không đáng để nhận số cổ phần kia của công ty khai thác mỏ, em chỉ làm mấy bản hợp đồng rất bình thường, nếu như anh không tìm em, tốn mấy ngàn thuê luật sư khác ở sở sự vụ cũng có thể giải quyết được. Bọn Chris đồng ý ký, cũng là vì anh đã sớm hoàn thành việc thương lượng, những việc này đều không liên quan gì đến em."
Luke nhún nhún vai: "Thế nhưng, Bobby chỉ quản lý bộ phận kinh doanh PR đều có 1% cổ phần mà."
Ginny phốc một tiếng bật cười: "Đúng vậy, cho nên anh ta phải đi tới thị trấn nhỏ ở tiểu bang Arizona để trông coi quặng mỏ, còn em thì vẫn tiếp tục đi học ở Los Angeles. Hơn nữa, so với em thì anh ta là nhân viên "lão làng" của công ty, lấy một chút cổ phần cũng là chuyện rất bình thường."
Nói đây, cô ta im lặng một lát, hít sâu một hơi: "Trước đó anh đã thay đổi quyền nắm giữ cổ phần của công ty khai thác mỏ, không còn giữ danh nghĩa của anh nữa, đúng không?"
Luke gật đầu, chuyện này đương nhiên là không có khả năng giấu diếm được Ginny.
"Công ty khai thác mỏ chính là một công ty con mà thôi, có em hay không đều không quan trọng." Ginny không nhanh không chậm nói: "Em cũng không hứng thú lắm đối với việc đào quáng, cho dù là mỏ vàng. Bây giờ em đang có một ý nghĩ mới, anh có muốn nghe một chút không?"
Luke tiếp tục gật đầu.
"Công ty smartphone mà anh nói lúc trước, em cảm thấy rất hứng thú." Ánh mắt của Ginny sáng rực: "Thứ đó dường như là càng hợp với khẩu vị của em hơn. Anh thậm chí là đã có cả thành phẩm rồi, chúng ta còn thiếu cũng chỉ là vấn đề sản xuất và tiêu thụ, em muốn làm thứ này."
Luke hiểu.
Công việc ở mỏ vàng chủ yếu là giảm bớt tiêu hao, đề cao sản xuất, cũng chính là một quá trình quản lý sản xuất, đại đa số quản đốc đều làm loại việc này.
Mà Ginny là một người trẻ tuổi được di truyền thiên phú buôn bán của cha mình, cũng không muốn làm quản đốc mỏ vàng, cô ta càng thích làm trong ngành nghề sản xuất công nghệ cao có giá trị cao —— ví dụ như smartphone.
Mở rộng tiêu thụ mặt hàng điện thoại mà người khác còn chưa làm ra toàn thế giới, hiển nhiên là thú vị hơn nhiều so với việc vùi đầu đào quáng.
Luke vỗ lên trán mình một cái: "Thật có lỗi, lúc trước anh nói là để cho em làm tổng giám đốc công ty điện thoại."
Ginny ha ha cười to, hôn hắn một cái: "Cho nên, chúng ta lại một lần nữa quản lý công ty điện thoại di động đi. Mặc kệ là anh cầm cổ của công ty, hay là người khác cầm cổ, nhưng em muốn nhập cổ phần vào công ty điện thoại di động này."
Luke nhíu nhíu mày: "Nói rõ xem?"
Ginny: "Mẹ em để lại cho em một khoản tiền, em vẫn luôn dùng để đầu tư vào một ít cổ phiếu và quỹ ngân sách, vẫn chưa rút ra. Bây giờ, em cảm thấy có thể dùng chúng để lập nghiệp."
Luke kỳ quái: "Cha của em . . . Không biết?"
Ginny bất mãn đánh hắn một cái: "Đừng đề cập tới ông ấy nữa."
Nhưng rất nhanh cô lại thở dài: "Ông ấy đang bận rộn với vợ mới và con trai của mình, nào có thời gian quan tâm đến chuyện của em."
Luke lộ ra sắc mặt cổ quái: "Thực?"
Ginny cúi đầu xuống: "Được rồi, ông ấy biết rõ. Thế nhưng số tiền kia là tài sản riêng của mẹ, đã nói rõ là để lại toàn bộ cho em, ông ấy không nhúng tay vào được."
Luke khẽ vuốt lên lưng cô, tỏ vẻ an ủi: "Vậy sao lúc trước ông ấy còn dùng cách cắt tiền sinh hoạt để uy hiếp em?"
Ginny cắn môi, hai tay đặt ở trên bả vai hắn không tự chủ được hơi dùng sức: "Hừ, nếu như không cho em tiền sinh hoạt, thì em và ông ấy còn có liên quan gì nữa? Em không gặp mặt ông ấy gần hai năm rồi."
Luke đã hiểu ra.
Ginny đã trên mười tám tuổi, còn có một số lớn di sản do mẹ mình để lại.
Hành động cho tiền sinh hoạt của cha cô ta, càng nhiều hơn chính là đại biểu cho quan hệ cha con vẫn tiếp diễn.
Bằng không thì, cha cô ta đã có một người vợ trẻ tuổi, còn có con trai mới, ngay cả tiền sinh hoạt cũng không cho.
Đổi thành người bình thường, trong lòng chắc hẳn cũng sẽ có cảm giác bị vứt bỏ.
Hắn suy nghĩ một lát: "Được rồi, vậy em muốn làm gì?"
Ginny: "Em bỏ ra 5 triệu đô la, chiếm 10% cổ phần của công ty điện thoại."
Luke giật mình: "Em có nhiều tiền như vậy cơ à?"
Ginny lườm hắn một cái: "Tài sản mà mẹ em cho em, là tài chính để lập nghiệp lấy được từ nhà ông ngoại, chính bà ấy kinh doanh hơn mười năm mới kiếm được, không liên quan gì tới cha em cả."
Luke xấu hổ: "Uhm, ý là mẹ em vào lúc gả cho cha em, cũng đã là nữ phú hào."
Ginny tỏ vẻ đương nhiên: "Đúng vậy, bằng không thì anh cho rằng người đàn ông kia sẽ chờ đến lúc bà qua đời mới. . . Được rồi, không nói chuyện này nữa."
Tay cô ta lại không nhịn được dùng sức đánh vài cái, hiển nhiên là oán khí đối với cha mình cực lớn.
Luke im lặng: Mâu thuẫn của cha con nhà này, sợ là rất khó hóa giải.
Nhưng mà, chuyện này cũng không có quan hệ gì với hắn.
Hắn cũng không thèm quan tâm cha của Ginny muốn làm gì, dù sao thì vị tay to trong ngành tài chính kia cũng không có tác dụng gì đối với hắn.
Hai tay của hắn tiến hành phản công chống lại hành động bạo lực của Ginny: "Anh cảm thấy, chúng ta nên đổi sang một chỗ mới đi, tiếp tục thảo luận về các vấn đề của công ty mới."
Ginny kinh hãi hô lên một tiếng: "Anh muốn thảo luận cái gì?"
Mặt mũi của Luke tràn đầy vẻ đứng đắn: "Hình như là chủ tịch vẫn có thể quản lý tổng giám đốc hay sao ấy mà?"
Ginny lườm hắn một cái: "Bây giờ em vẫn là thư ký mà. Chủ tịch!"
Luke suy nghĩ một chút cảm thấy cũng dúng, gật đầu: "Vậy thì làm tốt việc thư ký nên làm đi, giữ vững cương vị nha."
Ginny: "Hừm!"
. . .
Ban đêm 11:30, Luke mở cửa vào nhà.
Selina vừa mới tắm rửa xong, kỳ quái nhìn về phía hắn: "Đêm nay cậu không ở lại chăm sóc đại tiểu thư à?"
Hắn cười hắc hắc: "Nói xong việc chung rồi thì đương nhiên là tôi phải trở về chứ. Ngày mai Ginny sẽ phải đi tới thị trấn Prosperity, kiểm tra mỏ vàng của chúng ta."
Luke chuyên môn nhấn mạnh vào từ "Chúng ta" này.
Selina quả nhiên là đã bị chuyển dời lực chú ý đi: "Lời cậu nói trước khi đi là thật chứ?"