Chuyện để Selina càng ngạc nhiên hơn chính là, chuyện có thể kiếm bộn lại rơi lên trên người Luke và cô.
Luke đi tới giữ lấy cô, ngồi xuống ghế sofa, tương đối tỉ mỉ nói lại kết quả thăm dò của mỏ vàng kia.
Làm như thế còn chân thực hơn nhiều so với vài câu đơn giản như "tìm ra mỏ vàng", "giàu rồi", "phú bà triệu đô".
Selina nghe được sững sờ ở nơi đó một hồi lâu, mới lẩm bẩm: "Tôi... đã thành người có tiền rồi à?"
Luke cười nhẹ: "Đúng vậy. Bây giờ muốn về hưu chưa?"
Selina đột nhiên tỉnh táo lại, trực tiếp lắc đầu: "Làm sao có thể, bây giờ tôi có Khối Vàng giúp... Ách, dù sao thì tôi vẫn muốn tiếp tục đi làm."
Luke nhìn cô ta, vươn tay: "Vậy tiếp tục cộng tác tiếp nhé?"
Selina hừ lạnh một tiếng, ba một tiếng đập bàn tay lên trên bàn tay của hắn: "Cậu định thay cộng tác khác hay sao hả?"
Luke mỉm cười: "Nói thật, tôi chưa từng nghĩ tới chuyện này."
Selina lại hừ một tiếng, lần này lại nhẹ hơn rất nhiều: "Coi như cậu qua ải rồi. Được rồi, tôi đi ngủ đây, hôm nay huấn luyện quá mệt mỏi."
Luke ngạc nhiên: "Không phải đã nói là cho phép cô nghỉ ngơi rồi hay sao?"
Selina khoát khoát tay đứng dậy: "Cảm giác thân thể chỉ cần rèn luyện một chút, là có mạnh lên một chút, cậu không trải nghiệm được đâu."
Luke không phản bác được.
Chuyện này... hình như là hắn không thể thể nghiệm được.
Đợi cho Selina đi vào trong phòng, lúc này Luke mới kỳ quái nhìn về phía Dollar đang ngồi xổm ở trước mặt mình: "Mày còn làm gì nữa thế? Còn không vào phòng đi ngủ à? Chẳng lẽ là vừa rồi Selina không cho mày ăn đồ ăn vặt?"
Dollar sủa lên anh anh anh.
Lần này Luke có thể lập tức đoán ra được ý nghĩ của nó, nhíu mày suy tư một hồi lâu, nhìn ánh mắt ai oán kia của Dollar, đã mơ hồ hiểu ra.
Hắn hỏi dò: "Mày muốn nói là, Selina có thể được chia tiền, cho nên mày cũng muốn được chia tiền?"
Đây đương nhiên là Khối Vàng đang mượn Dollar biểu thị ý kiến của mình, nghe thấy hắn nói như vậy, nó lập tức sủa vang một tiếng.
Tiếng sủa này tràn ngập niềm vui sướng, hiển nhiên là Luke đã nói đúng.
Mặt của Luke lộ ra vẻ kỳ quái: "Mấy tháng trước công ty mới vừa thành lập, Selina đã đầu tư vào 200 ngàn đô la, đạt được 5% cổ quyền. Mày... Đầu tư cái gì?"
Thân chó của Khối Vàng ngay lập tức uể oải xuống.
Gần đây nó thường xuyên cộng sinh với Selina, đã hiểu được rất nhiều thường thức, ví dụ như khái niệm cơ bản về tiền và cổ phần thì nó có thể hoàn toàn hiểu rõ.
Lúc này nó mới phát hiện ra, ‘chó vô sản’ dù rằng đi đến một tinh cầu khác, không có tiền thì vẫn là ‘chó vô sản’ mà thôi.
Luke nhìn biểu lộ tuyệt vọng kia của nó, cân nhắc trong chốc lát, thương lượng: "Mày có muốn đi tìm Selina đòi một chút cổ phần danh nghĩa không?"
Cái đầu chó của Khối Vàng lập tức ngẩng lên, dùng đôi mắt nhỏ như đậu đen sáng ngời nhìn hắn chằm chằm, chờ hắn giải thích.
Luke đại khái giải thích ý nghĩa của cổ phần danh nghĩa, nhưng Dollar lại mờ mịt lắc đầu, biểu thị nó không hiểu nhiều.
Luke lại dùng cách nói khác đơn giản và thực tế hơn: "Nếu như Selina đồng ý đem 1% cổ phần danh nghĩa của công ty cho mày, hoa hồng mày được chia trong một năm, xem tình huống thì có thể được từ mấy ngàn đến mấy trăm ngàn."
Ánh mắt của Khối Vàng thoáng hiện tia sáng màu vàng óng, điên cuồng gật đầu.
Luke tiếp tục ném đại sát khí ra: "Nếu như công ty của tap tiếp tục mở rộng quy mô kinh doanh, vậy nói không chừng lợi nhuận sẽ còn tăng lên gấp bội, hoa hồng mày được chia cũng sẽ tăng lên gấp bội."
Lời này nói xong, cái đầu chó của Khối Vàng đã sắp gật đến mức trật khớp.
Luke cười sờ lên đầu chó: "Vậy chính mày đi tìm Selina thương lượng đi. Mày biết đấy, giữa chúng ta có hợp đồng tinh thần. Những việc liên quan đến tiền như thế này, tốt nhất là nên ước định sớm, bằng không lúc xảy ra chuyện không thoải mái thì tất cả mọi người đều khổ sở, đúng không?"
Khối Vàng liên tục gật đầu, cực nhanh xông vào trong phòng của Selina.
Một lát sau, tiếng Selina bất mãn truyền ra: "Cái gì? Mày muốn được chia tiền? Mày đầu tư? Mày đầu tư cái gì? Ách, vào cổ phần kỹ thuật? Chuyện này... uhm, mày muốn bao nhiêu? ..."
Luke mỉm cười.
Kỳ thật, dù Selina chia toàn bộ hoa hồng cho Khối Vàng, cũng không quan trọng.
Chia bao nhiêu hoa hồng, lúc nào chia, chia thế nào, không phải đều phụ thuộc vào ý nghĩ của hắn hay sao?
Hắn cũng không đến mức cố ý chỉnh Khối Vàng, nhưng chẳng lẽ là con chó này còn có thể tự mình ngậm tiền mặt đi mua đồ vật hay sao?
Cười lắc đầu, hắn đứng dậy đi xuống tầng hầm, bắt đầu công việc tăng ca hằng ngày.
Ngày hôm sau, Selina và Khối Vàng đều tỏ ra vô cùng hoạt bát.
Nhìn như vậy, hẳn là tối hôm qua một người một chó đã đàm phán ra một kết quả không tệ.
Ăn sáng xong, hai người tới Đồn cảnh sát lượn một vòng, lại lấy đi mấy vụ án từ chỗ Elsa, sau đó quả đoán đi về nhà.
Luke bắt đầu giải quyết vấn đề sản xuất smartphone hàng loạt.
Độ khó của chuyện này kỳ thật cũng không lớn.
Với kỹ thuật bây giờ, tuyệt đại bộ phận linh kiện của smartphone đều có sản phẩm thích hợp.
Hắn chỉ cần giải quyết một ít vấn đề mang tính then chốt, nắm giữ kỹ thuật mấu chốt là được.
Selina tiếp tục rèn luyện thân thể, nghiên cứu hồ sơ.
Dollar thì thoải mái vui chơi giải trí, nó không cần rèn luyện, Khối Vàng phụ thể thì vạn sự đều không cần lo.
Chuyện phiền não duy nhất là, gần đây thân thể sẽ thường xuyên bị một "chính mình" khác làm loạn, để kiếp chó của nó không được hoàn mỹ.
Mãi đến ban đêm, một cú điện thoại được gọi tới một chiếc điện thoại di động trả trước của Luke.
Sau khi hắn bắt máy nói hai câu, gọi Selina: "Thay quần áo. Mr. sát thủ mạnh nhất nói đã tìm được hai tên kia rồi, để chúng ta đi tới kiểm hàng trả tiền."
"Kiểm hàng?" Selina vừa đi vào trong phòng, vừa kỳ quái hỏi thăm.
Luke suy nghĩ một lát: "Ít nhất cũng phải để cho chúng ta nhìn thấy hai tên kia, mới coi như là hoàn thành ủy thác chứ! Bằng không thì tôi cũng sẽ không chi số tiền còn lại."
Selina suy nghĩ một chút cảm thấy cũng đúng, hai người riêng phần mình đi thay bộ quần áo hip-hop để ngụy trang lần trước, sau đo lái xe đi ra ngoài.
Hai người dựa theo địa chỉ của "sát thủ mạnh nhất " Wade cho, tìm được một nhà máy bỏ hoang ở khu đông.
Mở cánh cổng chỉ dùng xiềng xích cũ nát quấn quanh khe ra, hai người đi vào bên trong nhà máy ở cách đó không xa.
Đại bộ phận các nơi chỗ này đều là bộ dáng lúc bị vứt bỏ, chỉ có một khu vực nhỏ là có ánh đèn cắm trại lóe lên.
Hai người bọn Luke nhìn thấy Wade, tên này đang nhàn nhã ngồi bên trên một chiếc ghế sofa nát, một hộp pizza đặt bên cạnh, đang cầm một miếng pizza để ăn.
Thấy hai người đến gần, anh ta cũng không đứng dậy, chỉ đưa tay chỉ về phía hai người khác nằm ở trên ghế sofa bên cạnh: "Tự xem đi."
Luke bình tĩnh đánh giá hai người hôn mê trên ghế sofa, một lát sau mới gật đầu: "Không sai, là bọn họ."
Wade há lớn miệng nhai pizza: "Vậy có thể chi số tiền còn lại được rồi chứ?"
Luke cười gật đầu, đưa tay vào trong túi móc 500 đô la ra, ném lên trên ghế sofa.
Wade lập tức bắt lấy tiền, đắc ý mà đếm.
Luke: "Kết thúc giao dịch?"
Wade cũng không nhìn hắn, trực tiếp gật đầu: "Thành giao."
Lúc này Luke mới móc còng tay ra, đi về phía hai người bị dây thừng trói thành bánh chưng ở trên ghế sofa.
Wade lập tức kêu lên: "Hey! Hey! Hey! Cậu làm gì thế?"
Luke liếc mắt nhìn hắn: "Giao dịch giữa chúng ta đã hoàn thành, tôi làm gì với bọn họ đều có thể chứ?"
Wade bất mãn trừng to mắt: "Bọn họ là do tôi bắt được, cậu dựa vào cái gì đòi đưa bọn họ đi?"
Luke mỉm cười, không nhanh không chậm từ trong túi móc một sợi dây xích ra đeo lên, lại lộn ngược mặt ví da trên dây treo ra, huy hiệu cảnh sát sáng quắc ở phía trên vô cùng bắt mắt: "LAPD. Đối với việc tôi đưa hai nghi phạm cướp ngân hàng này đi, tiên sinh sát thủ mạnh nhất có ý kiến gì không?"