Wade giật mình há to miệng, sững sờ ở nơi đó trong chốc lát, nhíu mày suy tư, đột nhiên chỉ vào Luke kêu to: "Shxt! Cậu là tên cảnh sát trẻ ở trên du thuyền kia đúng không? Chờ chút!"
Nói xong gã nhìn về phía Selina, nhìn thêm vài lần, khẳng định gật đầu: "Còn cô là nữ cảnh sát xinh đẹp kia."
Luke nhún nhún vai: "Cho nên, chúng tôi có quyền đưa hai tên nghi phạm này đi, đúng không?"
Sắc mặt của Wade biến đổi không ngừng, dường như là đang do dự.
Mãi đến lúc Luke và Selina kéo hai tên đang hôn mê kia ra bên ngoài, gã vãn không có bất kỳ động tác gì.
Mặc dù gã không dính dáng gì tới cụm từ tuân thủ luật pháp này, nhưng gã cũng không muốn làm ra chuyện đánh lén cảnh sát ——cảnh sát bẩn thì không tính.
Luke đi được hơn 10m, nhìn Wade đang ở nơi đó tức giận vò đầu bứt tai, cười thò tay vào trong ngực móc móc, tiện tay quăng về phía Wade ở bên kia.
Wade giơ hai tay lên, đóng lấy hai thứ đang bay tới, mặt mũi tràn đầy vẻ hồ nghi: "Đây là ý gì?"
Luke vẫn tiếp tục đi ra bên ngoài, cũng không quay đầu lại đáp: "Thù lao. Hai tên này, mỗi người 10.000."
Wade ngạc nhiên, một lát sau mới nhét tiền ra túi sau mông, đuổi theo: "Chờ một chút, chờ một chút."
Luke cũng không dừng bước, vẫn kéo người tiếp tục đi.
Wade chạy nhanh đến bên cạnh Luke, xoay người lui về, bảo trì tốc độ nhất trí với hắn: "Hey, đồng nghiệp, cậu thấy đấy, tôi phải bận rộn vài ngày mới bắt được hai tên này, có phải là nên tăng thêm một chút tiền nữa hay không?"
Luke cũng chẳng muốn nhìn gã: "George - Hag xử lý một tên cướp ngân hàng, mà tên cướp kia cướp đi 250 ngàn tiền mặt từ trong ngân hàng. Cristo - Whis cũng giống như thế, nhưng tên cướp kia cướp đi 320 ngàn tiền mặt. Anh xác định là muốn đòi thêm phí dịch vụ từ chỗ tôi?"
Nụ cười trên mặt Wade cứng ngắc một lát, lại chợt tiếp tục nói: "Đúng đúng, vậy thì không đề cập tới chuyện này nữa. Cậu thấy đấy, gần đây Los Angeles có vẻ hơi loạn, tôi cũng không có việc gì. Nếu như cậu lại có loại nghiệp vụ này nữa, không bằng lại tới tìm tôi đi? Tốc độ của tôi rất nhanh, chỉ cần đưa tiền là được."
Luke trầm ngâm một lát, gật đầu: "Tôi thích loại người ngay thẳng như anh, cho một dãy số đi."
Wade nghe vậy, lập tức từ trong túi quần móc ra một tấm danh thiếp xanh xanh đỏ đỏ đưa tới.
Luke nhìn sang, quả đoán không nhận lấy, chỉ đọc chữ viết ở phía trên: "Quán bar cúc áo rìa ngoài lớn (Big Button Side-Bar)? Đầy đủ Đông Âu, Châu Phi, Châu Á, Mỹ Latinh? Vũ nữ xinh đẹp giá rẻ? Đã là sát thủ mạnh nhất, thế mà anh vẫn còn kiêm chức biểu diễn khiêu vũ ở quán bar thoát y? Thật sự là bội phục nha."
Wade ách một tiếng, vội vàng đưa tấm thẻ nhỏ xanh xanh đỏ đỏ này tới trước mắt nhìn thoáng qua, lập tức nhét nó trở lại túi quần.
Tay gã lại móc trong chốc lát, rốt cuộc lại lấy ra một tấm danh thiếp vẫn là màu xanh xanh đỏ đỏ.
Lần này Luke nhận lấy tấm thẻ, nhìn một lát, lộ ra sắc mặt cổ quái thì thầm: "Wade mạnh nhất! Trường kỳ giúp học sinh trung học làm bài tập, đánh nhau, họp phụ huynh. Mức làm việc phổ thông có giá 20 đô la trở lên, viết tiểu luận hè giá 50 đô la trở lên. Đánh nhau với người có chiều cao năm thước năm tấc trở xuống giá 50 đô la... Sáu thước sáu tấc trở lên, bởi vì yêu cầu kỹ thuật quá cao, giá cả gặp mặt thương lượng..."
Wade đổ mồ hôi trán: "Ha ha, nhớ rõ dãy số là được."
"Tôi đã nhớ kỹ dãy số, nhưng mà phạm vi nghiệp vụ của anh có vẻ như là rất rộng nha, chà chà!" Luke gật đầu: "Anhbiết một người tên là Jameson chứ? Một vị công tử mở toà báo ở New York."
Con ngươi của Wade đảo một vòng: "Hình như là chưa từng nghe nói tới."
Luke ừ một tiếng: "Có người dạy dỗ tên kia một trận, lại không cướp 20 ngàn đô la của gã ta đi, chuyện đó vô cùng tốt. Vụ án ăn cướp đó vừa vặn là nhiệm vụ của tôi, nếu như không tìm được đầu mối gì, tôi cũng chỉ có thể phát lệnh truy nã gì đó. Chuyện này, anh hiểu chứ?"
Wade: "... Ta hiểu."
"Vậy là tốt rồi, chúc anh có thể kiếm được tiền hàng ngày, chớ thành tội phạm truy nã." Luke nói xong, đã đi ra bên ngoài nhà máy, đến bên cạnh xe.
Wade đã như một làn khói biến mất ở trong bóng đêm.
Vừa chạy, trong miệng gã còn vừa lẩm bẩm: "Tên Jameson kia muốn tán tỉnh Vanessa của mình? Còn khoác lác là gã có tiền, muốn Vanessa cho khiêu vũ cả đêm cho gã! Hừ! Ai cũng đừng nghĩ tới chuyện cướp Vanessa của mình đi."
Bên này, Luke ném người trong tay lên ghế sau, ngồi vào ghế lái, tiện tay ném tấm danh thiếp lòe loẹt trong tay lên trên đài điều khiển, khởi động lái xe rời đi.
Selina không nhịn được tò mò cầm lấy tấm danh thiếp kia tới nhìn một chút, phốc một tiếng bật cười: "Nghe cái này đi. Giúp mỹ nữ sơn móng tay, bôi son môi, mua sắm mang đồ, giặt quần áo các loại. Giá cả gặp mặt thương lượng, phụ nữ xấu chớ quấy rầy. (Khác: mặc bikini thì có thể cân nhắc tình huống mà giảm giá).
Khác: Họp phụ huynh thay: 50 đô la / giờ, chưa đủ một giờ thu phí theo giá một giờ.
Người sử dụng dịch vụ đủ 200 đô la có thể miễn phí đạt được một tấm thẻ hội viên dạng VIP. Khách hàng là thượng đế, lấy lòng tin làm gốc rễ!
Liên hệ điện thoại: Xx xx xx xx X."
Luke bĩu môi: "Tên này còn nói là ông chủ quán bar quảng cáo linh tinh, kỳ thật chính là gã đang quảng cáo linh tinh."
Selina đã ở nơi đó ôm bụng cười lăn lộn, căn bản là không rảnh để trả lời.
Hai người lôi kéo hai tên xui xẻo còn đang hôn mê, đi tới Đồn cảnh sát.
Elizabeth và Billy cũng đang tăng ca, Luke hỏi một câu, hai người quả đoán biểu thị đồng ý giúp đỡ.
Luke cũng nhẹ nhàng thở ra.
Một hơi ghi khẩu cung cho hai người thì thật đúng là rất mệt mỏi.
Nhưng mà, hắn để cho Elizabeth và Billy sang phòng bên cạnh quan sát, hắn muốn giao lưu một phen với hai tên này trước.
Sau khi sắp xếp xong, hắn đi vào trong phòng thẩm vấn, tiện tay tắt camera đi.
Xoay người, chai nước khoáng trong tay hắn lập tức cho hai tên đang hôn mê mỗi tên nửa chai.
Hai tên kia rất nhanh đã tỉnh lại.
Nhìn hoàn cảnh quen thuộc xung quanh, sắc mặt của hai người đều khó coi giống như ăn phải thuốc đau bụng, trong đầu không khỏi hiện lên một ý niệm: Tên Wade kia, thế mà lại cấu kết với cảnh sát à?
Luke nhìn hai người đang ở nơi đó chuyển loạn tròng mắt, suy tính mưu ma chước quỷ, trong tay đột nhiên có thêm hai chiếc chìa khoá, ném lên trên người hai người: "Cho hai vị một cơ hội, đánh cược với tôi một trận."
Hai người nhìn chìa khoá từ trên người rớt xuống, biết rõ đây là chìa khoá còng tay, không khỏi nhìn về phía Luke.
Luke không nhanh không chậm cởi áo khoác ra, lộ ra áo sơ mi bên trong: "Tự mở còng tay ra đi. Chỉ cần hai vị có thể đánh bại tôi, sẽ có thể từ trong Đồn cảnh sát rời đi, tôi cam đoan sẽ không đuổi theo hai vị. Nếu như không làm được, vậy thành thật trả lời câu hỏi, nói rõ về vụ án mà các vị làm lần này đi."
Hai người không tự chủ được liếc nhau một cái, George - Hag hơi hơi gật đầu, Cristo - Whis cũng gật đầu biểu thị tán thành.
Hai người cầm lấy chìa khoá, nhanh chóng mở còng tay của mình ra.
"Cảnh sát, tôi muốn hỏi trước một câu, cậu sẽ không dùng súng chứ?" George mở miệng nói.
Luke mỉm cười, tiện tay rút một khẩu M686 súng ngắn ổ quay từ dưới nách ra, đặt lên trên bàn thẩm vấn.
Ánh mắt của hai người hơi động, không tự chủ được chú ý tới khẩu súng này.
Sau một lát im lặng, George ho nhẹ một tiếng: "Cảnh sát, cậu nói chuyện có tính toán..."
Cristo bỗng nhiên vọt lên, lao tới ôm Luke.
George cũng theo sát phía sau, vung nắm đấm lên, xem bộ dáng là muốn đợi cho Cristo ôm lấy Luke xong, sẽ hung hăng bổ sung một đấm.
Luke mặt mỉm cười, nhấc chân đạp một cái, trong nháy mắt Cristo đã bay ngược ra xa.