Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 566: CHƯƠNG 566: BẮN CHẾT, ĐÁNH CHO TÀN PHẾ, MẶT ĐỎ MẶT TRẮNG

Thân thể của George lại lắc một cái, đưa tay ra muốn bắt lấy khẩu súng ngắn ổ quay trên bàn.

Ầm ầm!

Thân thể cường tráng của Cristo nện lên trên tường, lăn lộn rơi xuống đất.

Luke dù bận vẫn ung dung đi tới chỗ George ở bên cạnh bàn.

George cầm lấy súng ngắn ổ quay, ngón tay cực nhanh mở chốt an toàn, họng súng ngắm thẳng vào Luke: "Đừng cử động, thám tử."

Luke lại hoàn toàn không có ý định dừng lại, tiếp tục cất bước, đi tới chỗ hắn.

George cắn răng, dời họng súng đi, hướng về phía đùi Luke, bóp cò.

Cùm cụp!

Sau một tiếng vang nhỏ, sắc mặt của George biến thành màu đen, lại bóp cò súng thêm 1 lần nữa.

Cùm cụp!

Tay trái của Luke nắm lấy bàn tay cầm súng ngắn ổ quay của gã, tay phải đấm một cú vào bụng George.

George bị đánh cho hai chân cách rời mặt đất, sau đó phịch một tiếng ngã xuống sàn nhà.

Luke cẩn thận gỡ súng ngắn ổ quay từ trong tay gã ra, khóa chốt an toàn, đặt trở lại mặt bàn.

Lúc này hắn mới lại một lần nữa cầm lấy còng tay, còng hai tay của hai người kia lên trên mặt bàn: "Xem ra, trận đánh cược này là tôi thắng."

Hắn quay về phía phòng quan sát bên cạnh vẫy vẫy tay.

Selina và Billy rất nhanh đã đi tới, dẫn Cristo sang phòng thẩm vấn bên cạnh, do Billy thẩm vấn Cristo.

Luke bên này thì lại để cho Elizabeth phụ trách thẩm vấn.

Hai người bọn Elizabeth mới ở trong phòng quan sát xem qua hồ sơ đều vô cùng hưng phấn: Hai tên này thế mà còn có ý đồ bắt cóc Tony Stark?

So với vụ án cướp ngân hàng gì đó, công lao của vụ án này lại lớn hơn không ít.

Hứng thú của hai người đối với vụ án này tăng nhiều, thẩm vấn cũng vô cùng ra sức.

Nhưng mà, mặc kệ là Cristo hay George đều không phải loại người thành thật, căn bản là không để chuyện đánh cược với Luke trước đó ở trong lòng, thua cũng cắn chết không chịu mở miệng.

Luke lại cười híp mắt đi sang bên cạnh, lại một lần nữa tắt camera đi, ra hiệu cho Elizabeth chớ vội thẩm vấn.

Sau đó, hắn cẩn thận từng li từng tí lấy khẩu súng ổ quay M686 ra, lấy đạn huấn luyện ở bên trong ra, lại một lần nữa lắp đạn mới vào.

Nhìn ánh mắt nghi hoặc của George và Elizabeth, hắn cười nói với Elizabeth: "Yên tâm, nếu như gã dám vi phạm kết quả đánh cược, tôi sẽ bắn nát xương bánh chè của gã, để hắn biến thành một tên tàn phế."

Elizabeth và George đều trợn to hai mắt.

Luke nhún nhún vai, ra hiệu về phía khẩu súng ngắn ổ quay trên tay: "Dù sao, vân tay bên trên khẩu súng này cũng đã đầy đủ để chứng minh gã có hành động cướp đoạt vũ khí. Tôi cũng sẽ không bắn chết gã, đánh cho tàn phế thì cùng lắm chỉ bị Bộ nội vụ điều tra mấy tháng mà thôi."

Elizabeth nghẹn ngào: "Anh nói thật đấy chứ?"

Loại thao tác này thật đúng là không có chỗ sơ hở nào cả.

Đúng là vân tay của George ở bên trên khẩu súng ngắn ổ quay này, lại không bị bắn chết, khả năng Đồn cảnh sát chỉ điều tra qua loa chuyện này dường như là trăm phần trăm.

George chính là một kẻ tái phạm, lại mới vừa có ý đồ bắt cóc Tony Stark, không có ai sẽ nói chuyện giúp gã.

"Được rồi, anh chậm rãi cân nhắc đi." Luke nói, đứng dậy mở cửa: "Nếu sau khi tôi trở về, anh còn không khai báo, vậy thì phải xem Cristo có đồng ý bị anh bắn chết hay không rồi."

Sắc mặt của George ngạc nhiên: Sao tôi lại bắn chết Cristo? Chờ một chút!

Ánh mắt của gã và Elizabeth, đều tập trung ở trên khẩu súng ngắn ổ quay M686 trên bàn kia.

Súng có vân tay của George, bắn chết Cristo, vậy cũng có thể nói, là George cầm nó bắn chết Cristo.

Tội danh có thể là chó cùng rứt giậu, diệt khẩu đồng bọn.

Lần này Elizabeth cũng không giật mình nữa, Luke đã nói nhiều như vậy rồi, nhưng không phải là còn chưa làm hay sao?

Phong cách nói nhảm mặt không đổi sắc của vị nào đó, cô cũng đã từng được trải nghiệm.

Dùng loại thủ đoạn này thực hiện áp lực tâm lý đối với nghi phạm, bên trong tổ trọng án cũng không phải là không có, tần suất sử dụng còn không thấp.

Đối mặt với đám tội phạm xảo trá, sử dụng chút ít "Bí quyết" để mở ra lỗ hổng, cũng là chuyện hợp tình hợp lý.

Một lát sau, Cristo bị Luke xách sang, bọn Selina đều không đi theo.

Sau khi đi vào, Luke phất phất tay nói với Elizabeth: "Cô có thể đi sang phòng nghỉ ngơi uống một ly cà phê, cô không hề biết chuyện xảy ra lát nữa, OK?"

Sắc mặt của Elizabeth rất nghiêm túc: "Luke, như vậy không tốt lắm đâu? Gần đây anh bắn chết khá nhiều nghi phạm rồi, lần này lại chết thêm một tên, khẳng định là Bộ nội vụ sẽ đến điều tra anh."

Luke không để bụng: "Không có việc gì. Chỉ là điều tra mà thôi, bọn họ còn có thể khai trừ tôi sao? Cám ơn đã nhắc nhở, cô có thể đi ra ngoài rồi."

Elizabeth lộ ra vẻ mặt xoắn xuýt, sau cùng thở dài: "Nếu không, đừng đánh chết?" Nói xong, tầm mắt của cô ta vô ý thức nhìn về phía Cristo.

Ánh mắt thương hại này, để lông tóc của Cristo dựng đứng.

Luke: "Tôi hiểu." Nói xong lập tức đẩy cô ta đi ra.

Đóng cửa phòng thẩm vấn lại, Luke cẩn thận cầm lấy súng ngắn ổ quay M686, động tác có chút buồn cười.

Nhưng Cristo và George đều không cảm thấy buồn cười một chút nào, động tác cầm súng cổ quái này là đang bảo vệ vân tay ở trên thân súng, đây là một loại ám chỉ rất nguy hiểm.

Vẻ mặt của Luke bình tĩnh, nói: "Tôi rất chán ghét những người không giữ chữ tín, không có một chút nhân phẩm nào, nên chết sớm đi một chút. Chuẩn bị xong chưa? Cristo, tôi sé đếm tới ba."

Vừa nói, hắn vừa móc một khẩu súng lục Glock khác ra, ngắm chuẩn vào đầu gối của George: "3 ~ 2..."

"Chờ một chút, tôi nói!" Cristo bỗng nhiên kêu to lên.

George chỉ bị nhắm vào chân, nhưng gã lại bị nhắm vào đầu.

George cùng lắm chỉ bị tàn phế, nhưng gã thì khẳng định là sẽ lạnh.

Loại đãi ngộ khác biệt này sao có thể nhịn được? Dựa vào cái gì chính mình phải chết, mà George lại còn có thể sống tiếp? Chuyện mình biết không phải là cũng nhiều giống như vậy hay sao?

Sắc mặt của George khó coi: "Ngớ ngẩn, cậu ta lừa gạt mày."

Luke nhíu nhíu mày: "Như vậy à. Vậy chờ một chút."

Nói xong, hắn đảo ngược họng súng Glock, đưa về phía Cristo: "Đây, cầm lấy khẩu súng này. Chút nữa tôi sẽ bắn nổ đầu của George, lại đánh gãy chân của anh."

Trong lòng George và Cristo đều nghĩ lại, vừa rồi người nào đó lắp đạn luyện tập vào trong súng ngắn ổ quay, trong lòng nhịn không được thầm mắng: Tên cớm khốn kiếp, coi ai là người ngốc thế?

Cristo cũng không tự chủ được nhìn về phía George, phát hiện ra trong ánh mắt của gã toát ra vẻ hoảng sợ, cũng hiểu được.

Thì ra, vị đồng bọn này đang lừa dối chính mình a!

Cristo cắn răng: "Không cần, tôi sẽ nói cho cậu biết tất cả chuyện liên quan tới vụ bắt cóc Stark. Chuyện gã ta biết, tôi cũng biết."

Sắc mặt của George không phải là biến thành màu đen, mà là đã phát xanh.

Cứ như vậy, thật sự là gã không có một chút giá trị nào cả.

Mặc dù biết Luke làm như vậy chính là dương mưu, nói rõ là sẽ cho một con đường sống, để hai người có một người còn sống.

Gã và Cristo cũng không phải là anh em sống chết gì cả, làm sao có thể chết vì đối phương được.

Chơi trò chơi để tù phạm rơi vào khốn cảnh này, cảnh sát làm rất chuyên nghiệp.

Luke thu hồi khẩu Glock, hài lòng gật đầu, mở cửa gọi Elizabeth: "Đến, dẫn Cristo đi ghi khẩu cung."

Elizabeth đang dựa ở ngay cạnh cửa im lặng nói một câu "Làm tốt lắm", tay giơ ngón tay cái lên.

Luke ra hiệu lại, ý nói "Cô cũng làm rất tốt" .

Biểu hiện của hai người trong phòng thẩm vấn lúc vừa rồi, đương nhiên là đang diễn trò.

Không cần thương lượng trước, nhưng hai người vẫn thuận lợi hoàn thành một lần phối hợp diễn một vở kịch hai mặt giống hệt như sách giáo khoa.

Elizabeth là học sinh do Luke dạy dỗ ra, vốn tương đối quen thuộc với tính cách và phương pháp phá án của hắn. Lúc nghe Luke nói muốn bắn chết, đánh tàn phế nghi phạm, Elizabeth đã biết được là hắn đang dọa người.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!